Có lẽ đám người Doanh Châu này chăng hề quan tâm đến sinh mạng của những người kia.
Vốn dĩ, họ còn có thể nghỉ ngơi hai ba canh giờ, nhưng không hiểu chuyện gì xảy ra, tối qua đám người Doanh Châu đột nhiên trở nên điên cuồng, thúc ép họ làm việc không ngừng nghỉ.
Đến nỗi nhiều người đói lả, không còn sức lao động, liền bị giám công đánh chết ngay tại chỗ.
Ngay khi người đàn ông trung niên nghĩ rằng hôm nay mình cũng chung số phận, chết dưới tay đám giám công tàn bạo, thì từ phía xa bỗng vang lên một tiếng thú rống long trời lở đất.
"Bò....ò...!"
"Đông! Đông! Đông!”
Mặt đất rung chuyển dữ dội, mưa to gió lớn ập đến không báo trước.
Ngay sau đó, một con quái thú khổng lồ, tựa như ngọn núi nhỏ, trồi lên từ biển cả. Đó là một sinh vật giống trâu, toàn thân tỏa ra ánh sáng rực rỡ như ánh trăng.
Khi nó xuất hiện, mặt biển vốn lặng sóng bỗng trở nên sôi sục, những đợt sóng khổng lồ trào dâng, đánh ầm ầm vào những chiếc thuyền dùng để kéo mỏ.
Hơn chục chiếc thuyền vừa giáp mặt đã bị lật nhào, sóng biển cuốn phăng tất cả người trên thuyền.
Ẩn mình trong bóng tối, Tưởng Văn Minh chứng kiến cảnh này, mí mắt giật liên hồi.
Quỳ Ngưu gây ra động tĩnh quá lớn, không chỉ cuốn trôi tu sĩ Doanh Châu, mà còn không tha cho cả những người dân thường.
Nếu cứ để nó tiếp tục như vậy, không biết sẽ có bao nhiêu người chết oan.
Bạch Trạch dường như đọc được suy nghĩ của anh, khẽ nói: "Không sao, ta đã phái dị thú giỏi thủy tính đi cứu viện, những người đó sẽ không sao đâu."
Tưởng Văn Minh có chút bất ngờ nhìn Bạch Trạch. Quả không hổ danh là dị thú được xưng tụng 'trí giả', làm việc chu toàn hơn anh nghĩ.
“Đám người Doanh Châu đã bị kinh động, hiện tại có không ít kẻ đang vây quét Quỳ Ngưu, chúng ta có nên ra tay không?”
Tửu Kiếm Tiên lên tiếng hỏi ý kiến.
"Không cần, đám người đó không phải đối thủ của Quỳ Ngưu, cứ từ từ chờ xem."
Tưởng Văn Minh không muốn tu sĩ nhân tộc hành động thiếu suy nghĩ.
Quỳ Ngưu vốn là thượng cổ thần thú, đừng nói là mười mấy tên tu sĩ Doanh Châu hạng xoàng, ngay cả đám thần minh của chúng có đến cũng chưa chắc đánh thắng được.
Huống chỉ đây là ở biển, chính là địa bàn của Quỳ Ngưu. Muốn đánh hay muốn đi đều do nó quyết định, đám người kia không thể ngăn cản được nó.
"Đúng rồi, những con thuyền này vận chuyển khoáng thạch về đâu?"
Tưởng Văn Minh phát hiện trên thuyền chở đầy khoáng thạch, liền quay sang hỏi một tu sĩ bên cạnh.
Thiên Nguyên Kiếm Tiên giải thích: "Gần Đông Hải có rất nhiều hòn đảo, những quặng này được khai thác từ trên đảo, nhưng đám người Doanh Châu này không có phi chu, chỉ có thể dùng cách này để vận chuyển."
"Phi chu là cái gì?"
Tưởng Văn Minh lần đầu nghe đến từ này, có chút hiếu kỳ hỏi.
"Là một loại phi thuyền chuyên dụng được Thần Cơ Các chế tạo để vận chuyển hàng hóa, bên trong tự thành một không gian riêng, có thể bay trên trời. Mặc dù tốc độ không bằng ngự vật phi hành, nhưng khả năng phòng ngự rất mạnh, là lựa chọn hàng đầu cho những chuyến đi xa."
Thiên Nguyên Kiếm Tiên nhắc đến chuyện này, vẻ mặt có chút chua xót.
Trước đây, việc di chuyển giữa các thành thị của Thần Châu đều nhờ vào phi chu, nhưng từ khi bị xâm lược, Thần Cơ Các đã triệu hồi tất cả phi chu.
Những chiếc không được triệu hồi thì bị phá hủy.
Cũng chính vì hành động này, mà Bát Đại Giới Vực không thể nhanh chóng chiếm lĩnh Thần Châu.
Trên đại địa Thần Châu, ngoài mấy chục tòa chủ thành, còn có rất nhiều tông môn ẩn thế, các loại cấm địa chết chóc trải rộng khắp nơi.
Dù có bản đồ, cũng chưa chắc có thể an toàn xuyên qua các chủ thành.
Bởi vì không ai biết, họ sẽ gặp phải điều gì ở vùng hoang dã.
Chẳng hạn như những dị thú này, con nào con nấy thực lực cường hãn vô cùng. Nếu không cẩn thận tiến vào lãnh địa của chúng, tính tình tốt thì mặc kệ, tính tình không tốt thì xé xác trong vài phút.
Thần Cơ Các trải qua vô số năm phát triển, nghiên cứu ra đủ loại cơ quan đạo cụ, trong đó phi chu là nổi tiếng nhất.
Có nó, không chỉ có thể tự do xuyên qua các chủ thành, mà còn không cần lo lắng bị dị thú tấn công.
Về phần nguyên nhân là gì, ngoài người của Thần Cơ Các ra, không ai biết được.
"Các vị nói Thần Cơ Các hiện tại ở đâu?"
Tưởng Văn Minh cảm thấy Thần Cơ Các này thật không đơn giản, nhất là có thể làm được độc quyền một ngành nghề.
Vô luận là thực lực hay thủ đoạn, đều không phải người bình thường có thể làm được. Nếu có thể liên minh với họ, có lẽ đối phó Bát Đại Giới Vực sẽ dễ dàng hơn một chút.
"Bị diệt môn rồi. Nếu không phải bọn họ bị thần minh Bát Đại Giới Vực liên thủ diệt môn, chúng ta cũng không rơi vào kết cục như vậy.
Trước kia, khi Thần Cơ Các còn tồn tại, họ có thể nói là lãnh tụ xứng đáng của Thần Châu, tất cả tông môn đều nghe theo như sấm.
Cũng chính vì như thế, họ đã trở thành mục tiêu công kích trọng điểm của Bát Đại Giới Vực trong giai đoạn đầu chiến tranh. Trong các trận chiến, họ chịu tổn thất lớn nhất.
Đến khi có một đệ tử bị thần minh đối phương bắt sống, tìm ra vị trí của Thần Cơ Các từ ký ức của hắn, thế là hơn ba mươi vị thần minh của Bát Đại Giới Vực liên thủ tập kích.
Trận chiến đó diễn ra vô cùng thảm khốc, nghe nói thần minh Bát Đại Giới Vực cũng chết hơn mười vị. Khi chúng ta nhận được tin tức chạy đến thì đã muộn, nơi đó chỉ còn lại một vùng phế tích."
Vô Nhai đạo trưởng lộ vẻ bi phẫn. Thanh Thành Sơn của họ có giao tình không ít với Thần Cơ Các, đối phương luôn che chở các tông môn Thần Châu như anh cả.
Không có tông môn nào của Thần Châu chưa từng nhận ân huệ của họ.
Nếu Thần Châu là một đại gia đình, các tông môn là thành viên gia đình, thì Thần Cơ Các chính là chủ gia đình.
Là trụ cột của gia đình này. Hiện tại trụ cột không còn, các thành viên còn lại không thể cân bằng hoàn hảo, mới dẫn đến kết cục như vậy.
Ba đại tông môn lựa chọn ủng hộ Tưởng Văn Minh thành lập Yêu Đình, cũng là hy vọng anh có thể thay thế vai trò của Thần Cơ Các.
"Bụt chùa nhà hơn ma chùa làng", các tông môn còn lại đều quen biết nhau, không ai phục ai, không ai có thể thống lĩnh toàn cục.
Tưởng Văn Minh vừa có thực lực, vừa có bối cảnh, quan trọng nhất là anh không có bất kỳ liên hệ nào với các thế lực khác.
Người như vậy không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất, cho nên ba đại tông môn mới chọn ủng hộ anh.
Nếu cục diện rắn mất đầu tiếp tục kéo dài, Thần Châu sẽ thực sự không còn cơ hội. Hiện tại chỉ có thể đặt cược vào Tưởng Văn Minh.
Thắng, khôi phục vinh quang Thần Châu. Thua, họ sẽ phong sơn bế quan!
Tưởng Văn Minh nghe xong lời của Vô Nhai đạo trưởng, trong lòng có chút kinh ngạc.
Anh vốn cho rằng Thần Châu không có lãnh tụ, nhưng hiện tại xem ra không phải như vậy, mà là Thần Cơ Các - người lãnh đạo - đã bị diệt.
Còn có chuyện lúc trước đối phương nhắc đến mấy chục tòa chủ thành và vùng hoang dã nguy hiểm.
Việc di chuyển giữa các chủ thành chỉ có một phương thức duy nhất là phi chu, điều này rất kỳ quặc, là cố ý hay là bất đắc dĩ?
Nhưng bất luận là loại tình huống nào, đều cho thấy một sự kiện.
Vùng hoang dã giữa các chủ thành rất nguy hiểm!
Mặc dù không biết cụ thể có gì, nhưng nhìn nét mặt mọi người cũng có thể đoán ra, họ thà đi phi chu chậm một chút, chứ không muốn ngự vật phi hành.
Đây là một chuyện rất kỳ lạ đối với tu sĩ.
Cũng giống như người ta rõ ràng có xe hơi sang trọng, lại nhất định phải chen chúc trên chuyến tàu chật chội vậy.