Nếu không phản ứng nhanh, kịp thời dùng pháp bảo bảo vệ thân, chắc hắn hắn đã tan xác tại chỗ.
"Thằng ngốc Poseidon kia không phải bị nổ banh xác rồi chứ?"
Hắn nhớ lại, lúc đó Poseidon ở ngay tâm vụ nổ. Với sức công phá khủng khiếp như vậy, dù bất tử cũng phải sứt đầu mẻ trán.
Sự thật đúng là như vậy.
Poseidon lãnh trọn vụ nổ, đến thủy độn cũng không kịp thi triển, nửa thân dưới tan thành tro bụi.
Hắn đang trốn sau một tảng đá để hồi phục thương thế.
Nếu là trước kia, chút thương tích này chỉ cần tiếp xúc với nước biển là có thể hồi phục nhanh chóng.
Nhưng bây giờ, thân thể hắn bị Tài Quyết Chi Nhận làm tổn thương. Sức mạnh tế của Tài Quyết Chi Nhận khắc chế hoàn toàn tốc độ hồi phục của hắn.
Chậm hơn bình thường ít nhất một nửa.
"Đáng chết, lũ người kia dám tính kế ta!"
Poseidon vừa hồi phục thương thế, vừa nghiến răng nghiến lợi.
Từ khi sinh ra đến giờ, hắn chưa từng chịu thiệt lớn đến vậy, suýt chút nữa mất mạng.
Điều khiến hắn tức giận nhất là hắn không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Càng nghĩ càng uất ức.
"Scylla, Siren, Charybdis, ta, Poseidon, nhân danh hải thần ra lệnh cho các ngươi, cho tên phàm nhân ngu xuẩn kia biết sự đáng sợ của biển cả!"
Poseidon Tam Xoa Kích phát ra sóng âm chỉ có người Hải tộc mới nghe được.
Scylla, vốn là một tiên nữ nước ngọt. Sau này nàng gặp một ngư dân tuấn tú, người này điên cuồng theo đuổi nàng, nhưng bị từ chối. Hắn tìm đến nữ phù thủy Circe.
Gã ngư dân kể lại tình cảm đơn phương của mình cho nữ phù thủy và tìm kiếm sự giúp đỡ của ả. Kết quả, nữ phù thủy Circe lại yêu gã ngư dân tuấn tú này.
Lời tỏ tình bị từ chối, nữ phù thủy ôm hận, cảm thấy tất cả đều do Scylla mà ra, nên ả đã bỏ ma dược vào nước tắm của nàng.
Cuối cùng, nửa thân dưới của Scylla biến thành sáu đầu quái vật dữ tợn với mười hai chân, nửa thân trên vẫn giữ nguyên hình dạng vì không tiếp xúc với ma dược.
Biến thành quái vật, tính tình Scylla thay đổi hăn. Nàng hòa mình vào vách đá, cùng với Charybdis, tạo thành một eo biển, mỗi người trấn giữ một bên.
Bất kỳ ai muốn đi qua đều phải hứng chịu sự tấn công của một trong hai quái vật.
Nàng biến thành bộ dạng này vì "tâm tư đố kỵ của phụ nữ", nên khi gặp những người đàn ông tuấn tú, nàng càng trở nên cuồng bạo hơn.
Còn "quái vật xoáy nước" Charybdis, địa vị còn kinh người hơn, con quái vật biển này là con gái của Poseidon.
Đồng thời cũng là cô của hắn!
Bởi vì đây là con gái của Poseidon và tổ mẫu của hắn, nữ thần Đất Mẹ Gaia. Huyết thống thuần khiết hơn cả Poseidon.
Thuộc về nhị đại thần.
Thực lực yếu hơn Typhon một chút, nhưng chắc chắn mạnh hơn Poseidon và những vị thần khác.
Đặc biệt, ả mang cả hai thuộc tính nước và đất, dù bị thương nặng đến đâu, ả cũng có thể nhanh chóng hồi phục sau khi tiếp xúc với đất hoặc nước biển.
Chỉ là sau này, ả uy hiếp đến vị trí của Zeus, nên hắn đã tìm cớ phong ấn linh trí của ả, biến thành một con quái vật biển nóng nảy.
À và Scylla là một cặp khó tỷ khó muội, cùng nhau ngồi xổm ở hai bên eo biển Messina, tấn công những con thuyền qua lại để trút giận.
Cuối cùng là nữ hoàng yêu nữ Siren!
Nàng là con gái của thần sông Ecroerus, hải yêu với hình dáng đầu người mình chim. Bình thường nàng bay lượn trên mặt biển, tiếng hát của nàng có một ma lực, bất kỳ ai nghe được đều bị nàng thu hút.
Sau khi thất bại trong cuộc thi âm nhạc với các nữ thần Muse, nàng bị các nữ thần tàn nhẫn nhổ đi đôi cánh.
Mất đi đôi cánh, Siren không thể tiếp tục bay lượn, chỉ có thể lui tới gần bờ biển, đôi khi biến thành mỹ nhân ngư, dùng tiếng hát của mình dụ dỗ những con tàu và thủy thủ đi ngang qua.
Bất kỳ sinh vật nào bị nàng lôi xuống nước đều bị nàng nguyền rủa, biến thành quái vật và bị nàng sai khiến.
Poseidon dùng quyền hành hải thần của mình triệu hồi ba nữ hải yêu này, mong muốn dùng chúng để đối phó Tưởng Văn Minh.
Dẫn đầu ra sân là Siren. Nàng thò đầu ra khỏi mặt nước, giai điệu du dương cất lên từ miệng nàng.
Tưởng Văn Minh đầu tiên là ngẩn người, sững sờ trước vẻ đẹp của đối phương, nhất là bộ ngực trần.
Làn da trắng như tuyết và đôi gò bồng đảo được che chắn bởi mái tóc dài ướt sũng, tiếng ca thê lương, uyển chuyển.
Giống như đang triệu hồi hắn, bước xưống nước, cùng nàng vui đùa.
"Giọng ca của cô rất hay, hay là tôi cũng tấu cho cô một khúc nhé!"
Cửu Đỉnh phát ra ánh sáng óng ánh, che đậy sự mê hoặc tinh thần của Siren.
Nghe Tưởng Văn Minh nói vậy, thần sắc Siren cứng đờ, đây là lần đầu tiên nàng gặp một người nói chuyện với nàng như vậy.
Người đàn ông trước mắt dường như không giống với những người nàng từng gặp trước đây.
Tưởng Văn Minh mặc kệ đối phương có đồng ý hay không, lục lọi trong pháp bảo rồi lấy ra một cây kèn.
Những người xem bên ngoài sân, khi thấy Tưởng Văn Minh lấy ra cây kèn, đồng loạt hít sâu một hơi.
Là người Hoa Hạ, ai mà không biết cái đồ chơi này.
"Chỉ có thể nói không hổ là Tưởng Thần, đến kèn cũng biết thổi."
"Lão lưu manh trong giới nhạc cụ, lần này có trò hay để xem rồi."
"Kèn vang một tiếng, vàng bạc muôn lượng, không thăng thiên thì cũng bái đường!"
"Áp chế huyết mạch, đây tuyệt đối là áp chế huyết mạch!"
"Đột nhiên có chút mong đợi, không biết Tưởng Thần sẽ thổi khúc gì."
"..."
Siren chưa từng thấy kèn, nên không biết cái đồ chơi này khủng bố đến mức nào.
Nghe Tưởng Văn Minh muốn tỷ thí âm nhạc với mình, lòng tự cao của nàng bỗng trỗi dậy!
Phải biết rằng, trong thần hệ Hy Lạp, ngay cả các nữ thần Muse đại diện cho nghệ thuật cũng chỉ may mắn được nàng chỉ điểm.
Ngoài các nàng ra, căn bản không ai là đối thủ của nàng.
Nàng có sự tự tin tuyệt đối vào giọng hát của mình.
Nhưng mà, ngay giây phút sau đó!
Khi tiếng kèn vang lên, sắc mặt nàng lập tức thay đổi.
Loại giai điệu như khóc như than, bi ai tột cùng, tiếng kêu xé lòng xé phổi.
Người bình thường nghe xong cũng thấy tê cả da đầu, toàn thân nổi da gà, huống chi nàng là người giỏi nhạc lý.
Càng hiểu, càng dễ cảm động lây.
Niềm vui của sự sống, nỗi buồn của cái chết, giữa đại bi và đại hỷ, dường như đã trải qua một kiếp luân hồi.
Đi kèm với một tiếng huýt sáo cao vút, nàng dường như thấy một con chim lớn tự do bay lượn trên không trung, vô số loài chim đi theo nó vươn cổ hót vang, nhẹ nhàng nhảy múa.
Nước mắt rơi lúc nào không hay, hóa thành từng hạt trân châu óng ánh.
Nàng dường như thấy được chính mình ngày xưa, dáng vẻ hăng hái.
Giai điệu trở nên trầm thấp, sự kết thúc của vương giả, mang theo tiếc nuối và không cam lòng.
Điều này khiến nàng nhớ lại cảnh mình bị nhổ đi đôi cánh.
Ngay sau đó, một tiếng chim non hót vang lên, cũng giống như vị vương giả lúc trước.
Mang đến hy vọng mới cho thế gian, cổ vũ mọi người tiến về phía trước.
Siren nghe như si như say, thậm chí không nhận ra tiếng kèn đã kết thúc.
Một lúc lâu sau.
Siren hoàn hồn, dùng ngón tay lau đi nước mắt nơi khóe mắt, hướng về phía Tưởng Văn Minh xoa ngực cúi người.
“Ta thua, tâm phục khẩu phục.”
Sau khi nói xong, cơ thể Siren từ từ co lại, cuối cùng hóa thành một cây đàn hạc hình nhân ngư.
Tưởng Văn Minh vẫy tay, cây đàn hạc tự động bay đến tay hắn.
"Từ nay về sau, ngươi cứ gọi là 'Nước Mắt Nhân Ngư' đi."
Tưởng Văn Minh đặt tên cho cây đàn hạc này rồi lập tức bỏ vào trong túi.
Ánh mắt hắn rơi vào xoáy nước lớn đang dần tiến đến phía trước.