Sau khi lên xe buýt, Lục Vi Dân tựa người vào lưng ghế, nhắm mắt lại.
Từ Xương Châu đến Lê Dương dài hai trăm tám mươi hai cây số. Điểm khởi đầu phía tây của quốc lộ 331 là trấn Lam Đầu thuộc khu Xương Hóa, Xương Châu, còn điểm cuối phía đông là trấn Kim Khúc thuộc thành phố Lê Dương.
Tình trạng con đường này không tính là tốt, cũng chẳng quá tệ, chỉ ở mức trung bình so với vô số con đường cấp tỉnh trong toàn tỉnh, hơn nữa còn phải đi qua thành phố Côn Hồ và khu Lạc Môn.
Đoạn đường từ Xương Châu đến Côn Hồ vẫn còn khá ổn, nhưng vừa qua khỏi huyện Kỳ Hóa ở phía đông Côn Hồ, tình trạng mặt đường bắt đầu trở nên tồi tệ, nhất là đoạn từ Lạc Môn đến Lê Dương, đường sá vô cùng gập ghềnh, nát bươm.
Tuy nhiên, từ Xương Châu về Nam Đàm không nhất thiết phải qua Lê Dương. Xe sẽ rẽ nhánh tại huyện Lạc Khâu thuộc khu Lạc Môn, cứ thế chạy dọc quốc lộ 331 về phía đông là đến thẳng Lê Dương. Còn nếu từ Lạc Khâu rẽ sang hướng đông nam, chạy theo tỉnh lộ S315 qua Song Phong, sau đó có thể tiếp tục đi về phía đông qua Phong Châu để tới Nam Đàm, hoặc đi về phía đông nam qua Phụ Đầu rồi mới đến Nam Đàm.
Hai con đường này có khoảng cách xấp xỉ nhau, nhưng tình trạng đường từ Song Phong qua Phong Châu rồi đến Nam Đàm có phần tốt hơn một chút, nên thông thường các chuyến xe khách đều ưu tiên đi đường Phong Châu.
Con đường này, Lục Vi Dân cũng chẳng nhớ rõ mình đã ngồi xe đi bao nhiêu lần từ thời học cấp hai, cấp ba. Mỗi dịp nghỉ hè, nghỉ đông hay lễ Quốc khánh, cậu đều phải đi từ Nam Đàm đến Xương Châu hoặc ngược lại, từ chỗ cha đến chỗ mẹ, hoặc từ bên cạnh mẹ về với cha. Cuộc sống như vậy đã từng khiến Lục Vi Dân cảm thấy rất thư thái.
Giờ đây, dường như cậu lại phải lặp lại cuộc sống ấy một lần nữa.
Mẹ vốn định đi cùng Lục Vi Dân về Nam Đàm, nhưng Lục Vi Dân từ chối. Cậu không muốn người ta nghĩ rằng mình bị điều về Nam Đàm như một kẻ bại trận, thậm chí còn cần sự an ủi của mẹ mới có thể trụ vững. Lục Vi Dân chưa đến mức yếu đuối đến thế, huống hồ cậu cũng cảm thấy việc không ở lại nhà máy mà về huyện có khi lại giúp mình phát huy năng lực tốt hơn.
Tuy nhiên lần này, Lục Vi Dân không đi thẳng về Nam Đàm mà ghé Lê Dương trước. Dù đã xác định được phân về Nam Đàm, nhưng cậu vẫn cần phải đến đó một chuyến.
Một là đến nhà bác cả ở Lê Dương thăm bác, hai là phải đi bái kiến đồng hương của Chân Kính Tài – Cao Anh Thành, Phó bộ trưởng thường trực Ban Tổ chức địa ủy Lê Dương. Đây cũng có thể coi là người dẫn đường đầu tiên trên con đường làm quan của cậu tại Lê Dương. Theo như lời Cao Anh Thành nhắn lại cho Chân Kính Tài, cậu có lẽ sẽ được giữ lại làm việc tại cơ quan huyện ủy, còn cụ thể ở bộ phận nào thì phải xem sự sắp xếp của huyện Nam Đàm.
Xe khách đường dài dừng lại ở trấn Thương Mộc, ngoại ô huyện Than Khẩu thuộc khu Lạc Môn. Đây là một nút giao thông quan trọng của khu Xương Nam. Từ đây đi dọc tỉnh lộ 106 về phía đông là các huyện phía bắc khu Lê Dương, thành phố Lê Dương cũng nằm trong khu vực này. Còn nếu rẽ về phía nam là các huyện phía nam khu Lê Dương, nơi quê nhà Nam Đàm của Lục Vi Dân cũng nằm ở đó.
Xe vừa dừng, một người phụ nữ ngồi phía trước Lục Vi Dân liền lao xuống xe, chạy ra ven đường nôn thốc nôn tháo, khiến dạ dày Lục Vi Dân cũng thấy khó chịu theo.
Hành khách xung quanh dường như đã quá quen với cảnh này, chẳng mấy ai để tâm.
Từ sau khi qua Lạc Môn, tình trạng đường sá tệ hại vô cùng. Trên danh nghĩa là tỉnh lộ, nhưng rất nhiều đoạn đã bị xe tải làm hỏng, nhựa đường bong tróc từng mảng lớn mà chẳng ai tu sửa, hoặc chỉ đơn giản là lấp đất trộn lẫn với đá đậu, thậm chí là đá vụn vào những chỗ hư hỏng, rồi dùng xe lu cán qua cho xong chuyện. Chẳng biết những người ở Cục Giao thông rốt cuộc đang làm cái gì nữa.
Xe khách xóc nảy suốt dọc đường, người quen thì không sao, chứ ai không thường xuyên đi xe khách đường dài, nếu bữa sáng không cẩn thận thì nhiều người sẽ không chịu nổi những cú xóc này.
Người phụ nữ kia có thể chịu đựng đến tận Than Khẩu mới nôn đã là rất hiếm thấy rồi. Nhìn ra cửa sổ xe, trên thân xe đâu đâu cũng có vết nôn, đủ biết chuyến đi này không chỉ mình cô ta khổ sở.
Khi xe lắc lư tiến vào trạm xe khách trung tâm Lê Dương, đã là hơn năm giờ chiều. Gần tám tiếng đồng hồ, ngoại trừ nửa tiếng dừng ăn trưa tại Than Khẩu cùng vài lần dừng đi vệ sinh, chạy hơn hai trăm tám mươi cây số trong bảy tiếng hơn, đủ thấy tình trạng của con tỉnh lộ này ra sao.
Lục Vi Dân tỉnh lại đúng lúc xe dừng hẳn. Cậu gục đầu trên ghế trước ngủ thiếp đi hơn nửa tiếng, trán bị cái tay vịn bằng sắt trên lưng ghế đập vào đau nhói.
Đó là do lúc ngủ say tay trượt khỏi chỗ vịn nên trán va phải, làm Lục Vi Dân đau đến mức suýt kêu lên thành tiếng, nhưng cơn buồn ngủ vẫn lấn át, chỉ vài phút sau cậu lại ngủ thiếp đi như cũ.
Đợi đến khi hành khách trên xe gần như xuống hết, Lục Vi Dân mới uể oải kéo túi xách từ dưới gầm ghế ra, chuẩn bị xuống xe.
“Này cô em, sao thế? Đến trạm rồi, xuống xe thôi.” Nhân viên bán vé đã xuống xe vào trạm nộp tiền, tài xế cầm chổi chuẩn bị quét dọn vệ sinh trong xe, nhưng vị hành khách ngồi trước Lục Vi Dân vẫn gục đầu trên lưng ghế không hề lên tiếng.
Lục Vi Dân đã đi đến cửa xe, tiện thể quay đầu nhìn lại. Tài xế cao giọng: “Này, đến trạm rồi, xuống xe thôi. Tôi còn phải quét dọn, cô em, mau xuống xe về nhà đi.”
Cô gái gục đầu trên lưng ghế khó khăn ngẩng đầu lên: “Xin lỗi bác tài, cháu thấy hơi khó chịu, có thể ngồi thêm một lát được không ạ?”
“Ôi dào, cô say xe mà ngồi trên xe này chỉ càng khó chịu hơn thôi. Hay là cô xuống phòng chờ ngồi một lát đi, tôi còn phải quét dọn nữa.” Tài xế có chút mất kiên nhẫn. Đã hơn năm giờ rồi, quét dọn xong ít nhất cũng phải sáu giờ. Chạy xe cả ngày, ai mà chẳng muốn về nhà sớm?
Cô gái cố gượng dậy, muốn lấy hành lý trên giá đỡ nhưng cơ thể lảo đảo, suýt nữa ngã nhào. Lục Vi Dân theo bản năng vứt túi của mình xuống, vội vàng đỡ lấy đối phương: “Này, cô không sao chứ?”
“Hai người đi cùng nhau à? Hầy, đi cùng nhau mà không mau đỡ cô ấy ra phòng chờ ngồi một lát đi? Say xe khó chịu lắm, ngồi nghỉ một chút là đỡ thôi.” Tài xế trút được gánh nặng, vội vàng giúp cô gái lấy túi đưa cho Lục Vi Dân: “Đi thôi đi thôi, xuống dưới ngồi một lát là khỏe ngay.”
Bị tài xế đùn đẩy trách nhiệm, Lục Vi Dân muốn giải thích nhưng đối phương đã không cho cậu cơ hội.
Nhìn gương mặt tái nhợt của cô gái, đoán chừng cũng bị cơn say xe hành hạ đến kiệt sức, Lục Vi Dân đành cắn răng đỡ lấy cánh tay cô gái, một tay xách túi của mình và túi của đối phương xuống xe.
Xuống xe, Lục Vi Dân nhìn quanh. Đây đúng là lúc các chuyến xe từ khắp nơi đổ về trạm, cả bãi đỗ xe khách hỗn loạn, xe cộ ra vào tấp nập.
Các tài xế cầm vòi nước cùng giẻ lau rửa xe, nước bẩn tràn lan. Những nhân viên bán vé đã nộp tiền xong thì cười đùa, vỏ mía, vỏ hạt dưa, hạt trái cây vứt vương vãi khắp nơi. Một thứ mùi đặc trưng của bến xe, hòa trộn giữa mùi xăng dầu và mùi xú uế, cuộn trào dưới ánh hoàng hôn náo nhiệt.
Vẫn là cảnh tượng này, Lục Vi Dân không nhịn được khẽ thở dài, tất cả vẫn y như hai mươi mốt năm về trước.