Hứa Sơn vội vàng kéo hắn: “Vương huynh, đã nói đến nước này rồi thì giải thích rõ cho ta đi? Làm gì có chuyện nói một nửa rồi bỏ đi thế?”
Vương Khê gạt nhẹ tay hắn, biểu lộ khôi phục lạnh nhạt.
Dù rõ ràng chỉ ở Luyện Khí kỳ, nhưng giờ phút này khí chất của hắn lại như một cao nhân.
“Không thể nói, không thể nói.”
“Nhưng ta có thể nói cho ngươi, mọi thứ đều có lỗ hổng. Mọi đồng tử công, thải bổ chi thuật trên thế gian này đều đã bị ta phá giải... ha ha ha, sớm biết vậy, năm đó lẽ ra ta nên tu luyện đồng tử công thì hơn, không nói nữa, đi!”
xưxx+x
Đêm đó, Hứa Sơn nằm trên giường, hai tay gối sau đầu trầm tư.
Sau khi tổng hợp tình báo, hắn suy nghĩ bước tiếp theo của kế hoạch.
Đến Quỷ Khôi Môn chuyến này, coi như thuận lợi.
Hiện tại, việc thu thập tình báo đã diễn ra hết sức hiệu quả, đồng thời, những đạo cụ mới cũng mang lại trợ giúp to lớn cho chuyến đi này.
Bàn phím chia làm hai bộ phận: một phần là thân bàn phím, phần còn lại là chân đế và mây thu tín hiệu.
Khoảng cách liên kết giữa bàn phím và máy thu tín hiệu hiện tại vẫn chưa đo được giới hạn, nhưng căn cứ vào đặc tính của đạo cụ màu xanh, hẳn là có thể truyền đi vô hạn xa.
Máy thu tín hiệu cắm vào cơ thể người, nhấn phím F. Đối với người bị cắm, phạm vi hiệu lực của "vật cưỡi" (tái cụ) là khoảng 50 mét.
Trong phạm vi 50 mét lân cận sẽ tìm kiếm "vật cưỡi": gặp người thì "viết" người, gặp ngựa thì "cưỡi" ngựa, có xe thì lên xe, gặp phi kiếm...
Nguyên tắc lựa chọn "vật cưỡi" chỉ có một: lựa chọn ngẫu nhiên trong phạm vi lân cận.
Tu sĩ Quỷ Khôi Môn bình thường đều đi lại trong môn, xe ngựa một loại đồ vật càng là không thể gặp.
Một khi sử dụng phím F, xác suất lớn đều là "viết" người.
Chỉ riêng đặc tính này thôi, đã đủ để gây ra náo loạn lớn ở Quỷ Khôi Môn.
Hiện tại Quỷ Khôi Môn chủ vẫn đang bế quan, hệ số nguy hiểm không cao, chi bằng ngày mai bắt đầu hành động luôn.
Cứ xem thử cụ thể có thể làm được đến mức nào.
xưxx+x
Thoáng chốc, mười ngày đã trôi qua.
Trong vỏn vẹn mười ngày, Quỷ Khôi Môn có thể nói là sóng gió nổi lên, người người đều cảm thấy bất an.
Kể từ khi vị sư huynh đầu tiên phát cuồng, dường như có một loại tà thuật nào đó bắt đầu lan truyền điên cuồng!
Người thứ hai, người thứ ba, người thứ tư... liên tiếp xuất hiện.
Họ thường là những sư huynh đệ đồng môn bình thường.
Đang trò chuyện, bỗng nhiên có người lên cơn, hất đối phương xuống đất và "viết" một cách điên cuồng.
Đi trên đường, trực tiếp bị người khác túm lấy mà "viết".
Luyện công bị "viết", luyện đan bị "viết", luyện khí bị "viết", luyện thi cũng không thoát...
Thậm chí, hai người đang ngự kiếm song song bay, một người bỗng nhiên không có dấu hiệu gì bổ nhào sang bên cạnh, "viết" lật đồng môn.
Trong tư thế quái đản khiến người ta hồn xiêu phách lạc, kèm theo tiếng thét la cùng những động tác giật đùng đùng, họ cùng nhau rơi xuống từ không trưng, mang theo máu thịt be bét. Khung cảnh ấy vừa thê thảm lại vừa quái dị đến lạ lùng.
Từ trưởng lão đến đệ tử, không ai may mắn thoát khỏi.
Mà người phát cuồng, lực lượng vô cùng lớn!
Dường như không gì có thể ngăn cản quyết tâm "viết người" của bọn chúng.
Cấm chế, vật chắn kim loại, tấm sắt hộ mông.
Nhưng mọi loại thủ đoạn đều hoàn toàn vô dụng, cấm chế chi một đòn đã tan nát.
Ngay cả mang theo Thiết Tắc cũng vô dụng, chúng trực tiếp xuyên thẳng vào dạ dày.
Tấm sắt thì bị đánh tan thành mảnh vụn, vô cùng thê thảm...
Quỷ Khôi Môn biến động dữ dội... tràn ngập một mùi vị tanh tưởi của máu.
Vốn dĩ đã âm u, nay khắp các khu phố trong đại cốc đều không một bóng người.
Mỗi người đều trốn trong nơi ở của mình, mà mỗi người chỉ dám ở một mình.
*****
Một ngày này, Hứa Sơn nằm trong phòng, ba người còn lại cũng ở đó.
Bốn người họ đã nằm thẳng trên giường suốt ba ngày, không ai dám xuống giường.
Đãi ngộ của đệ tử ngoại môn hiển nhiên không thể nào so sánh được với nội môn.
Bốn người chen chúc trong một gian phòng. Nếu muốn tránh xa người khác, họ chi có thể ra ngoài tìm chỗ khác.
Nhưng bây giờ căn bản không ai dám ở bên ngoài.
Thế giới này quá nguy hiểm, bị người "viết" đã rất đáng sợ, nếu chẳng may ra đường không một bóng người mà lại bị "đồ chơi" khác "viết" thì càng không còn mặt mũi nào mà sống.
“Các huynh đệ, ba ngày rồi... cứ nằm mãi thế này cũng không phải là cách, thế này còn ai sống nổi nữa không?” Triệu Tân phàn nàn nói.
“Chính là, có thể đứng dậy được không? Bên ngoài có động tĩnh gì chúng ta cũng không rõ, chắc là sẽ không xảy ra chuyện gì nữa chứ?” Chương Lô nói giúp vào.
Tiếng Vương Khê băng lãnh vang lên: “Hai ngươi đừng có mà một xướng một họa ở đó, có phải muốn lừa lão tử đứng dậy để 'viết' không. ta nói cho các ngươi biết là không có cửa đâu.”
“Chờ chừng nào nội môn phái người thông báo không sao rồi, ta lại đứng dậy, nếu không ta thà nằm chết dí còn hơn!”
Nghe hắn nói vậy, Triệu Tân và Chương Lô không nói thêm gì, lại tiếp tục ngoan ngoãn nằm yên.
Nằm lâu quá, họ đã quên mất mục đích ban đầu.
Ban đầu là để phòng ngừa ra ngoài, nhưng giờ thì không có chỗ nào khác để đi. Trong phòng dù sao cũng còn có ba người khác.
Mọi người ngầm hiểu ý nhau, cứ thế nằm im, nghiêm ngặt đề phòng bị bạn cùng phòng "viết", không ai dám xê dịch.
Bốn người vẫn như cũ nằm yên, Hứa Sơn còn đang suy nghĩ bước tiếp theo.
Bỗng một tiếng "lộc cộc" phát ra từ bụng Vương Khê.
Tiếng Triệu Tân ngay sau đó vang lên: “Ngươi cũng đói bụng à? Ta lại vừa đói vừa khát, eo cũng đau nhức không chịu nổi... hay là chúng ta kiếm thứ gì đó che chắn, rồi ra ngoài tìm chút đồ ăn đi.”
“Nhịn!” Vương Khê cắn chặt môi khô khốc, khó nhọc nói, “Các ngươi còn nhớ bảy ngày trước chúng ta gặp vị sư huynh kia ở cửa Đan Viện không, hắn đều đã là Kết Đan sơ kỳ, bị 'viết' đến chết thảm như thế, ta đến giờ vẫn không quên được!”
“Ai, ngươi nhắc chuyện này ta mới muốn hỏi, lúc đó chuyện gì xảy ra vậy, hắn sao có thể bị người 'viết' đến nổ tung, ruột gan bay tứ tung thế?“ Triệu Tân trong mắt mang theo hoảng sợ.
“Việc này ta đã tìm người hỏi thăm. Vị sư huynh bị 'viết' đến chết kia, bình thường đều dùng phù lục che chắn các yếu huyệt trên cơ thể. Kết quả là bị người bên cạnh bổ nhào 'viết' lật. Lá bùa bị đâm vào trong cơ thể mà vẫn không có tác dụng. Cuối cùng, khi người kia 'viết' xong, lá bùa của hắn phát nổ, không cẩn thận lại tự làm mình nổ chết... Các ngươi thấy đó, cái việc tìm đồ che chở căn bản là vô dụng, ta thấy bây giờ cứ nằm yên là an toàn nhất.”
“Mẹ kiếp! Lão tử lúc trước đi đâu không tốt, sao lại đến Quỷ Khôi Môn này chứ!” Chương Lô giận mắng, “Thật mẹ nó, gặp phải cái loại chuyện không hợp thói thường này! Ngay cả một người có thể giải quyết vấn đề cũng không có, cấp trên toàn là phế vật sao?”
“Nói thật ra, ta cũng chịu đủ rồi, đây cũng không phải là nơi người ta có thể ở, thế nhưng cửa cốc có người canh gác, muốn chạy cũng không chạy được...”
“Cho dù có thể chạy, ta còn có thể đi đâu được nữa?”
Trong phòng lại chìm vào im lặng.
Hứa Sơn bỗng nhiên đứng dậy, phủi mông đi về phía cửa ra vào, miệng lẩm bẩm chửi rủa.
“Các ngươi cứ nằm đi! Lão tử không nằm nữa, ta muốn ra ngoài đi lại một chút, tiện thể tìm gì đó ăn.”
“Giúp ta mang ít cơm nhé, Tào Ca!”
“Ta cũng muốn một phần.”
“Cho ta mang nhiều nước một chút.”
Không để ý lời van nài của ba người, Hứa Sơn trực tiếp đi ra ngoài.
Toàn lực thúc đẩy Tam Huyền Tráo, khí tức biến mất hoàn toàn, lập tức xuất hiện ở ngoại môn.
Hứa Sơn đi nhanh.
Đã ba ngày không có hành động, bên nội môn cũng không có bất cứ tin tức hay động tĩnh nào truyền đến.
Theo lý mà nói, đáng lẽ không nên như vậy.
Lòng người trong môn hoang mang, cấp trên lúc này đáng lẽ phải trấn an mới đúng, nhưng hết lần này đến lần khác lại không có bất kỳ hành động nào.
Vậy chỉ có hai khả năng: một là vẫn chưa nghĩ ra đối sách, hai là họ đang quan sát để tìm ra vấn đề rốt cuộc xuất hiện ở đâu.
Hiện tại, trong môn, các khu vực công cộng đều không có một bóng người, mình xuất hiện sẽ rất dễ bị bại lộ.
Nhưng hắn mỗi lần hành động, tần suất xuất hiện cao nhất đều ở nội môn, những người mạnh nhất và phần lớn sự chú ý đều sẽ tập trung vào nội môn.
Phía ngoại môn bên này, chắc là sẽ không gây ra sự chú ý quá lớn của họ.
Bây giờ nhìn phản ứng của Vương Khê, Triệu Tân, Chương Lô ba người này, sự kiên nhẫn đã cạn kiệt gần hết.
Nghĩ đến các đệ tử nội môn chắc hẳn cũng vậy.
Mạo hiểm ra ngoài quan sát một chút xem tình hình bên ngoài ra sao.