Tuyết Cuồng thầm suy tư, miệng bật ra tiếng cười lạnh: “Thù lao ư? Ngươi có thể trả cho lão tử loại thù lao nào mà giá trị có thể sánh được với thanh kiếm kia?
Ta có thể giết Bộ Kinh Vân, việc gì phải trả kiếm lại cho ngươi? Chẳng lẽ ngươi không sợ... ta giết ngươi sao?”
Trần Thiên Hòa bình tĩnh như thường: “Việc giao phó này cho các hạ, ta đương nhiên đã bàn bạc xong với vị trưởng lão đồng hành kia.
Các hạ muốn giết ta, cũng cần cân nhắc hậu quả. Trần Gia chúng ta muốn ở Thiên Tâm Vực tìm một tán tu có danh tiếng cũng không phải việc khó, huống hồ Trần Tương lại là gia gia của ta.
Về phần thù lao, chúng ta có thể thương lượng, ta sẽ đưa ra một mức giá vừa ý, đương nhiên... cũng sẽ không để ngươi đòi giá cắt cổ.
Chuyện này đổi với cả hai chúng ta đều là sự hợp tác đôi bên cùng có lợi. Dù ngươi có giúp hay không, thanh kiếm của Trần gia ta tuyệt đối không thể rơi vào tay người khác. Việc kéo dài đến hôm nay chỉ là vì ta không muốn phụ lòng kỳ vọng của gia tộc.
Ngươi, một cao thủ Nguyên Anh trung kỳ, lại bị một Nguyên Anh sơ kỳ đánh bại trước mặt công chúng, đó là sự hổ thẹn đến mức nào? Đương nhiên ta cũng biết, thực lực các hạ mạnh mẽ, chỉ là nhất thời sơ suất nên mới bị Bộ Kinh Vân kia đắc thủ.
Nhưng chuyện này đối với cả hai chúng ta đều là sỉ nhục! Giết Bộ Kinh Vân, liền có thể rửa sạch nỗi nhục này. Kiếm sẽ về tay ta, còn tất cả mọi thứ trên người Bộ Kinh Vân sẽ thuộc về ngươi, ta lại giao thêm một phần thù lao nữa, thế nào?”
Trần Thiên Hòa vừa dứt lời, Tuyết Cuồng bỗng nhiên ra tay!
Một tàn ảnh còn lưu lại tại chỗ, còn bản thể đã lao thẳng về phía Trần Thiên Hòa.
Một ngón tay điểm vào trán hắn!
Cảm nhận được một chút băng hàn trên trán.
Trần Thiên Hòa lặng lẽ nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh nói: “Nếu ta bỏ mạng, trưởng lão trong tộc sẽ lập tức biết được tình hình!”
Hứ!
Tuyết Cuồng thầm khinh thường.
Người này tâm tính kém cỏi, chỉ mới bị thăm dò một chút đã sợ đến xanh mặt thế này.
Tuy nhiên, hắn lại mang phong thái của một thiếu gia phế vật trong các đại gia tộc của truyện sảng văn.
Thực lực của hắn quả đúng là Kim Đan kỳ.
Những lời hắn vừa nói cũng không thể xác định là lời nói dối, đều phù hợp với lẽ thường.
Qua tiếp xúc ngắn ngủi, hắn có thể nhận ra rằng Bộ Kinh Vân kia tuyệt đối là một tên cuồng đồ liều mạng, một kẻ ngoan độc thường xuyên liếm máu trên mũi đao.
Đối với loại người này mà nói, việc cướp đoạt pháp bảo là chuyện thường tình, thậm chí còn chưa thấm tháp gì.
Nếu thanh kiếm này thực sự là của Trần Gia bị mất, Trần Gia nhất định sẽ dốc toàn lực tìm về, bất chấp hậu quả.
Nếu sự việc này bị phanh phui, cũng chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến địa vị của Trần Thiên Hòa trong gia tộc.
Việc con cháu các đại gia tộc quan tâm đến thể diện và địa vị của mình trong tộc là điều rất bình thường.
Dù sao bọn họ khác với tán tu, việc tu luyện và tranh giành tài nguyên của họ đều dựa vào những thứ danh tiếng, thể diện này.
Đằng nào cũng phải đi tìm Bộ Kinh Vân, mà thanh kiếm thì khó lòng đoạt lại một mình; hợp tác thì còn có thể tranh thủ thêm chút lợi ích.
Tuyết Cuồng rũ tay xuống, đánh giá Trần Thiên Hòa từ trên xuống dưới: “Những gì ngươi nói nghe cũng không tệ, nhưng thân phận của ngươi... lão tử không tin.”
Nghe thấy lời ấy, ánh mắt Trần Thiên Hòa bộc lộ sự vui mừng.
Hắn nhanh chóng lấy ra một khối ngọc bài, đưa cho Tuyết Cuồng.
“Đây là thân phận ấn giám của Trần gia ta, tuyệt đối không phải đồ giả! Với tu vi của các hạ, nếu từng đi qua Lục Vương Thành, hẳn là đã thấy qua lệnh bài tướng phủ.”
Tuyết Cuồng cầm ngọc bài xem xét, quét mắt nhìn qua một lần rồi ném trả lại cho Trần Thiên Hòa.
“Không sai, đồ vật đúng là thật.”
“Vậy các hạ có bằng lòng hợp tác với ta không?”
“Không vội... ta còn có một việc muốn hỏi ngươi.” Tuyết Cuồng nhìn chằm chằm Trần Thiên Hòa nói, “Vừa rồi ta cùng Bộ Kinh Vân kia đánh nhau, bỗng nhiên xuất hiện một đám người... những người đó có lai lịch thế nào, và có quan hệ gì với ngươi?”
Trần Thiên Hòa mắt khẽ đảo, rồi hồi tưởng lại.
Điểm chú ý của hắn vẫn luôn tập trung vào Hứa Sơn và Tuyết Cuồng.
Đám tu sĩ bỗng nhiên xuất hiện phía sau, hắn quả thực không hề để ý.
Tuyết Cuồng rời đi, hắn liền lập tức đi theo phía sau, phía sau xảy ra chuyện gì hắn cũng không nhìn thấy.
“Ta không biết, những người đó không liên quan gì đến ta, có lẽ là bị trận chiến của các ngươi hấp dẫn tới thôi? Dù sao động tĩnh quá lớn.”
“Phải không?”
Tuyết Cuồng hai mắt khẽ híp lại, Trần Thiên Hòa bỗng cảm thấy áp lực từ bốn phương tám hướng ập tới, đè ép hắn đến mức không thở nổi.
“Vâng... ta tuyệt đối không nói dối! Đến bây giờ ngươi còn không tin ta sao?” Trần Thiên Hòa cắn răng tức giận nói, “Tuyết Cuồng, ngươi đừng khinh người quá đáng!”
Lời vừa nói ra, áp lực biến mất.
Trần Thiên Hòa nhẹ nhàng thở ra, Tuyết Cuồng cười nhạt một tiếng: “Tốt, đã như vậy, vậy lão tử liền hợp tác với ngươi. Nhưng nếu như thù lao không đúng chỗ, coi chừng lão tử đi Lục Vương Thành tướng phủ tìm ngươi đòi cái công đạo.
Ngươi nếu là cháu trai của Trần Tương, cũng đừng làm tổn hại mặt mũi của hắn.”
Trần Thiên Hòa đại hỉ: “Vậy ngươi bây giờ theo ta đi qua, giết Bộ Kinh Vân, ta ở phía sau hỗ trợ.”
“Không được!” Tuyết Cuồng bác bỏ ngay lập tức, “Mấy ngày nay còn không được, ta có chuyện quan trọng phải làm. Phía sau ngươi không phải còn có vị trưởng lão kia sao? Hắn không thể đánh thì luôn có thể đuổi theo chứ? Cứ để hắn âm thầm đuổi theo Bộ Kinh Vân, sau năm ngày ngươi đến Vũ Thái Thành Vu gia tìm ta.”
“Vị trưởng lão đi cùng ta bị thương hơi nặng, ta lo lắng sẽ mất dấu...”
“Đây không phải vấn đề.” Tuyết Cuồng trầm giọng nói, lập tức lấy ra một khối bảo thạch hình băng phách.
“Vật này là Lãnh Nhân Thạch, cực kỳ mẫn cảm với hàn khí. Bộ Kinh Vân bị ta làm trọng thương bởi hàn độc, mặc dù đối với hắn mà nói ảnh hưởng có thể không quá lớn, nhưng trong năm ngày cũng không có khả năng loại bỏ hoàn toàn. Có Lãnh Nhân Thạch cảm ứng, trong vòng trăm dặm ngươi có thể dựa vào vật này khóa chặt vị trí của hắn.”
“Vậy được rồi. ngươi mau chóng.”.
“Đạo hữu, xưng hô thế nào?”
Trong một phòng trà thanh u của Vân Chu Đạo Phủ.
Cổ Anh Vệ và Hứa Sơn ngồi đối diện nhau.
Hứa Sơn đánh giá Cổ Anh Vệ, uống một ngụm trà.
Lúc trước lần đầu tiên gặp Cố Anh Vệ là nhờ ánh sáng của Vân Chu Đạo Phủ, khi từ Nam Cương về Bắc Địa, khi đó hắn chính là thủ tịch của Vân Chu Đạo Phủ.
Sau đó tại Phù Phong động phủ hắn đã gài bẫy Hứa Sơn một phen, kéo hắn vào Quang Minh Hội.
Quang Minh Hội chính thức mở ra mấy năm nay, cũng chưa từng thấy qua vài lần.
Không ngờ hôm nay lại gặp mặt.
“Bộ Kinh Vân, không biết đạo hữu vì sao mời ta lên phi thuyền của quý phái?”
“Bộ Kinh Vân.” Cổ Anh Vệ chậm rãi mờ miệng, trên mặt lộ ra vẻ mặt trầm tư.
“Ta nguyên lai tưởng rằng, Hứa Hội Trưởng danh khắp thiên hạ, cùng người đấu pháp lại có đông đảo đồng đạo đứng ngoài quan sát tất có cao thâm chiến thuật. Không nghĩ tới, lại miệng ra thô bỉ ngữ điệu!”
Hứa Sơn khịt mũi cười, lau mặt đổi về nguyên trạng.
Gõ bàn nói: “Ngươi thế này mà cũng có thể nhận ra ta?”
“Nguyên Anh sơ kỳ vượt cấp chiến đấu, thể pháp song tu hai đạo đều mạnh, cộng thêm phong cách chiến đấu kia, ta nhìn cũng chỉ có ngươi.” Cổ Anh Vệ dang tay cười nói, “Bất quá lần này nhìn thấy ngươi thật sự làm ta mở rộng tầm mắt... vì quấy rối đối thủ mà lại có thể không có giới hạn như vậy!”
Hứa Sơn cười cười không nói lời nào.
Cổ Anh Vệ tiếp tục nói: “Chuyện gì xảy ra, sao lại đánh nhau với người khác? Vì sao lại thay đổi trang phục?”
“Không có gì, tìm người luận bàn thôi.” Hứa Sơn thuận miệng ứng phó, “Ngươi cũng biết, ta nếu không đổi trang phục, bị người nhận ra ai dám cùng ta làm thật? Không đánh thật thì không có ý nghĩa.”
“Vậy cũng đúng... dám động người của ngươi quả thực không nhiều.” Cổ Anh Vệ cảm khái, “Ta đột phá Nguyên Anh, vốn muốn tìm một thời gian tìm ngươi luận bàn, nhưng hôm nay gặp mặt....không hổ là ngươi a.”
“Thôi, đừng có ở đó mà cảm thán nữa. Vân Chu Đạo Phủ vì sao lại ở đây?” Hứa Sơn hỏi.......