“Vậy ngươi thử đi.”
Lần này, Văn Tề dứt khoát đáp ứng ngay.
Thật lòng mà nói, hắn thực sự không muốn Hứa Sơn dùng con Linh Ngẫu này. Tuy nhiên, người ta đã mua đồ, mà còn không cho dùng thử, về lý mà nói, kiểu gì cũng không thể chấp nhận được. Hôm nay đã nói đến nước này, ít nhiều gì cũng phải kiếm lại chút linh thạch.
“Ngươi hãy truyền linh lực vào ngực Linh Ngẫu, nơi đó sẽ tự động mở ra, sau khi vào bên trong, ngươi sẽ hiểu cách thao túng nó.”
Theo chỉ dẫn của Văn Tề, Hứa Sơn nhảy vọt một cái, trực tiếp vào bên trong Linh Ngẫu. Vừa tiến vào trong đó, lớp vỏ ngoài liền đóng kín.
Bên trong Linh Ngẫu tối om, Hứa Sơn còn chưa kịp quan sát, đã lập tức phát ra một tiếng kêu rên. Bốn phương tám hướng, như có vô số sợi tơ xuyên qua cơ thể hắn, du tẩu khắp nơi. Toàn bộ trận văn trên thân Linh Ngẫu, lấy hạch tâm ở ngực và bụng làm tiết điểm, đều bị kích hoạt.
Linh Ngẫu tiến về phía trước một bước, sau đó lại rơi vào trạng thái đứng yên.
“Có thể tấn công ta.” Văn Tề ở bên ngoài gọi một tiếng.
Linh Ngẫu xoay thân eo, cánh tay kim loại khổng lồ mang theo áp lực gió mạnh mẽ, tung một quyền về phía Văn Tề!
Văn Tề dễ dàng ngăn lại, lùi lại hai bước, đứng yên chờ đợi.
Bên trong Linh Ngẫu, Hứa Sơn thở dài một hơi, lông mày cau chặt lại. Thứ này thực sự có chút không giống với những gì hắn tưởng tượng. Hắn đã đốc hết sức lực để thôi động, mặc dù nó mang lại cho hắn lực lượng gia tăng cực lớn, nhưng vẫn chưa phát huy được thực lực Nguyên Anh kỳ mà Văn Tề đã nói.
Lực lượng trận pháp để khống chế Linh Ngẫu liên tục xuyên qua cơ thể, khiến thể lực và linh lực hao tổn lớn đến kinh người. Mặc dù linh lực dự trữ và cường độ nhục thể của hắn vượt xa tu sĩ bình thường, việc khống chế một cự vật như thế cũng là khá khó khăn. Không bằng trực tiếp dùng bản thể tác chiến thì thống khoái, linh hoạt và bền bỉ hơn.
Xem ra thứ này thật sự không phải được thiết kế để người sống sử dụng...
“Hứa viện trưởng, có cần thử thêm nữa không?” Văn Tề nhíu mày, vẻ lo lắng sâu sắc. Nhược điểm của thứ này, hắn tự nhiên biết rõ ràng hơn ai hết... xem ra đối phương sẽ triệt để thất vọng.
“Chờ một chút, ta thử thêm lần nữa.”
Hứa Sơn suy nghĩ một chút, lách mình thoát ra, tiến vào một khoang trống bên cạnh, đồng thời liên lạc với Trương Bưu.
Trương Bưu hiện ra, chỉ vào vị trí trung tâm, nói: “Hứa gia, vừa rồi ta cũng đã thấy, ngài thật sự nghĩ ta có thể khống chế thứ này sao?”
“Ta cũng không rõ lắm, hôm nay ta mang ngươi đến chính là vì nó. Ngươi là hồn thể, bản thân thứ này lại có Tụ Linh trận gia trì, lực lượng trận pháp cũng không gây áp lực cho ngươi, chắc chắn sẽ có hiệu quả đặc biệt.”
“Thế nhưng ta không có tu luyện qua, làm sao mà dùng pháp khí được?”
“Ngươi cứ đến đó ngồi là sẽ biết, thứ này rất đơn giản.”
Trương Bưu gật đầu, thành thật lướt đến vị trí trung tâm. Vừa đặt thân mình vào đúng vị trí, thân hình trong suốt của Trương Bưu lập tức lóe lên từng đợt quang mang.
Hứa Sơn nhìn thấy cũng sáng mắt lên.
Ngọa tào! Thật sự có hiệu quả đặc biệt, quả nhiên là pháp khí chế tạo dành cho hồn thể.
Lực lượng trận pháp vốn là vô hình... nhưng khi xuyên qua cơ thể Trương Bưu, Hứa Sơn vậy mà có thể thấy rõ ràng từng đạo hoa văn phức tạp. Hơn nữa, tốc độ hấp thu linh lực xung quanh tăng trưởng rõ rệt, điều mà khi Hứa Sơn ngồi bên trong cũng không có hiệu quả mạnh mẽ như vậy. Trước đó, Linh Ngẫu ưu tiên rút hút linh lực trong cơ thể Hứa Sơn.
“Có thể khống chế tốc độ hấp thu linh khí không, không cần hút nhanh quá! Chúng ta còn phải trả tiền mua nó chứ!”
“A aa.” Trương Bưu hình như có chút xuất thần, đáp lại.
“Thế nào, ngươi cảm thấy thế nào?” Thấy thần sắc Trương Bưu có dị thường, Hứa Sơn chủ động hỏi.
“Ta không biết... đã rất lâu rồi ta không có loại cảm giác này, thân thể này cứ như là của ta vậy, từng hạt cát trên mặt đất ta đều có thể cảm nhận được.”
Trương Bưu vừa nói, Tiên Công Linh Ngẫu khổng lồ liền chuyển động theo. Cánh tay khẽ lắc, bắt đầu bước đi thong thả.
“Nhưng ta chỉ có thể đi... nhanh hơn chút nữa thì không được, đây có phải là do linh lực không đủ không?”
Trương Bưu mừng rỡ hoạt động cánh tay. Hứa Sơn cẩn thận quan sát biểu hiện của đối phương. Không có chút đị trạng nào, cũng không có chút khó chịu nào. Xem ra, nó thật sự có thể hoàn hảo thích ứng với trạng thái hiện tại của Trương Bưu.
Thế nhưng, chỉ điều khiển đến trình độ này mà đã cảm thấy linh lực không đủ, thì trong môi trường linh khí bình thường, căn bản không cách nào duy trì cơ thể tác chiến lâu dài. Ở nơi linh khí nồng đậm, tình hình cũng sẽ không khá hơn là bao. Bản thân Tiên Công Linh Ngẫu vẫn còn thiếu sót quá lớn. Không biết khi phát minh ra nó, người điều khiển và hoàn cảnh xung quanh là trạng thái gì. Xem ra, muốn duy trì tác chiến lâu dài chỉ có thể đốt linh thạch thôi.
Hứa Sơn đang tự hỏi, Trương Bưu bỗng nhiên nhẹ giọng mở miệng: “Hứa gia, cái này thật sự có thể mua cho ta sao?”
Hứa Sơn nghiêng đầu. Đây dường như là lần đầu tiên Trương Bưu chủ động xin Hứa Sơn điều gì đó. Xem ra hắn thật sự rất thích.
“Ngươi muốn ta giúp ngươi có được nó, nhưng thứ này thực sự quá đắt. Bây giờ ta không muốn bỏ tiền ra, nhưng lại muốn món hàng này, ngươi nói xem phải làm sao?” Hứa Sơn cười hỏi.
Bên ngoài, cái đầu khổng lồ lạnh lùng của Tiên Công Linh Ngẫu trực tiếp quay mặt về phía Văn Tề.
“Xử hắn sao?”
“Ngươi học cái thói xấu đó từ bao giờ vậy, đi theo ta lâu như vậy, ta bao giờ làm chuyện không đàng hoàng như vậy đâu...” Hứa Sơn cười gượng hai tiếng, “Đánh hắn ư, hắn chỉ cần khoát tay là có thể biến cả hai chúng ta thành tro bụi. Ngươi về lại đi, ta sẽ nghĩ cách.”
Trương Bưu hình như có chút chần chừ, nhưng một lát sau vẫn lặng lẽ lùi về trong chiếc nhẫn.
“Làm phiền ngài, Hứa gia.”
“Ngươi khách sáo với ta làm gì, sau này không chừng ta còn phải dựa vào ngươi che chờ. ”
Thân thể Tiên Công Linh Ngẫu lại một lần nữa mở ra, Hứa Sơn từ bên trong nhảy ra.
Văn Tề bước tới hỏi: “Hứa viện trưởng, cảm giác như thế nào?”
Hứa Sơn tặc lưỡi: “Ừm...”
Văn Tề lộ rõ vẻ thất vọng. Thứ này bề ngoài khá đáng sợ, nhưng hiệu quả sử dụng thì phàm là người nào đã từng trải nghiệm qua cũng sẽ không cảm thấy hài lòng. Hồn thể điều khiển thì lại có hiệu quả... nhưng trên đời này có mấy tu sĩ nguyện ý giữ trạng thái hồn thể không thể tu luyện, trường kỳ tồn tại trong một con Linh Ngẫu mà thực lực không cách nào tăng lên?
“Thưa Cốc chủ, xin làm phiền ngài dẫn ta xem món bảo vật thứ hai. Sau đó chúng ta sẽ cùng bàn bạc tiếp.”
“Được thôi.” Văn Tề đáp ứng, đưa tay triệu ra một vật.
Một quả cầu nước bạc lấp lánh như chất lỏng đang lưu động, lẳng lặng lơ lửng trong bàn tay hắn.
“Đây chính là bí bảo thứ hai của bản môn, tên là Thần Phong Vạn Tượng.”
Hứa Sơn quan sát tỉ mỉ quả cầu nước bạc, nhíu mày nhìn về phía Văn Tề: “Pháp khí này là phẩm giai nào, có gì khác biệt?”
“Khó nói.” Văn Tề lắc đầu đáp lời, “Phẩm giai của nó rất khó đánh giá, bản môn đến nay vẫn chưa có kết luận. Nhưng xét về uy năng mà nó phát huy, thì ở khoảng Huyền giai lục phẩm.”
“Huyền giai lục phẩm trong mắt tu sĩ bình thường đã được coi là pháp bảo cực tốt, nhưng trong mắt một tông môn luyện khí thì vẫn chưa tính là chí bảo.”
“Pháp khí này sở dĩ có thể tồn tại lâu dài ở bổn cốc, là bởi vì khi được phát hiện lúc trước, nó cùng Tiên Công Linh Ngẫu được khám phá ra đồng thời. Đây cũng là pháp bảo mà tu sĩ điều khiển Linh Ngẫu năm đó đã tự mình sử dụng.”
Ánh mắt Hứa Sơn ngưng trọng lại, lùi lại mấy bước, đưa tay nói: “Xin cốc chủ biểu diễn.”
Văn Tề cũng không nói nhiều lời, đưa tay làm tư thế cầm kiếm. Thần Phong Vạn Tượng trong chớp mắt biến thành một thanh trường kiếm. Một kiếm chém ra, kiếm cương bay vụt!
Văn Tê múa một đường kiếm hoa, Thần Phong Vạn Tượng lại một lần nữa biến hóa, hóa thành một thanh trường đao sáng như bạc. Một đao chặt xuống, đao mang tứ tán!
Hứa Sơn không ngừng chớp mắt quan sát, mắt thấy pháp khí trong tay Văn Tề không ngừng biến hóa. Đao, thương, kiếm, kích, búa, rìu, câu, xiên... thậm chí còn có thể biến thành cung tiễn, hóa thành hai loại vũ khí bay để công kích kẻ địch...