Cuộc thử nghiệm kéo dài 30 phút đã kết thúc.
Hứa Sơn tinh thần sảng khoái thu lại đạo cụ.
Tất cả các hạng mục có thể nghĩ đến đều đã hoàn tất thử nghiệm, chắc chắn không có bỏ sót.
Đạo cụ mới mạnh mẽ vượt xa tưởng tượng!
Có thể nói, nó còn cường hãn hơn cả cái bình băng hồng trà.
Đợt đổi lấy đạo cụ mới này, quả thực không hề lỗ.
Với món đồ chơi này... người bình thường muốn giết hắn sẽ rất khó khăn!......
Sáng sớm hôm sau, tiếng chuông vang lên.
Hứa Sơn mở mắt trên giường, linh lực vận chuyển trong cơ thể dần dần dừng lại.
Ba người còn lại trong phòng nghe tiếng chuông cũng đều khó nhọc bò dậy từ trên giường.
Giang Hạo mắt đỏ bừng, khàn giọng nói: “Đến lúc làm việc rồi.”
Nói xong, hắn đứng dậy đi tới bên chậu nước, lau mặt.
Hai người còn lại cũng làm tương tự.
Hứa Sơn học theo, đơn giản sắp xếp qua loa một chút rồi đi ra khỏi phòng.
Ba người lảo đảo đi phía trước, Hứa Sơn chậm rãi đi sau cùng.
Đi được hai trăm mét, Giang Hạo và Uông Côn đồng thời quay đầu lại.
“Tào Ca... huynh có thể đi phía trước không?”
“Không thể nào, ta đi trước thì còn ai trông chừng các ngươi? Các ngươi sợ gì chứ, đi đi.” Hứa Sơn không khỏi nói.
Hai người hậm hực quay người lại, tiếp tục đi về phía trước.
Đi qua một con phố dài, kiến trúc xung quanh rõ ràng cao hơn một đoạn, âm sát chi khí cũng theo đó mà dày đặc hơn.
Hứa Sơn ngước nhìn lên, trên không trung, mây đen giăng kín đầu.
Chỗ ở của đệ tử ngoại môn vẫn còn ở bên ngoài tầng mây đen này, nên hàn ý tỏa ra không quá nặng nề như vậy.
Chỉ với cường độ âm khí hiện tại này, phàm nhân bước vào chắc chắn phải chết, đệ tử Luyện Khí kỳ e rằng cũng phải cảm thấy khó chịu.
Không biết Quỷ Khôi Môn đã tích lũy bao lâu mới có thể khiến một tông môn rộng lớn đến thế này tích tụ được nhiều âm khí đến vậy.
Nội tình của Môn chủ Quỷ Khôi Môn tất nhiên càng thâm sâu...
Đi thêm một đoạn nữa, cuối cùng cũng tiến vào phạm vi nội môn.
Đi theo ba người kia, cuối cùng Hứa Sơn dừng bước trước một đại điện âm u.
Nơi này là một thiên điện, cửa lớn đóng chặt.
Vết máu từ khe cửa phía dưới chảy dài ra tới quảng trường nhỏ bên ngoài.
Dưới chân giẫm phải đặc biệt dính dính, chưa kịp bước vào trong phòng đã ngửi thấy một mùi tanh hôi nồng nặc.
Ba người khập khiếng tiến lên, gõ cửa lớn rồi mở ra.
Hứa Sơn yên lặng quan sát từ phía sau.
Vừa tiến vào trong điện, ngoài nội tạng, xương trắng và vết máu đầy đất, còn có một số dụng cụ dọn dẹp cơ bản, không có gì khác.
Ba tên tu sĩ với đôi tay dính máu tươi, đứng trong điện, thấy bốn người Hứa Sơn liền bắt đầu thúc giục.
“Mau dọn dẹp, dọn dẹp nơi này sạch sẽ, đừng chậm trễ thời gian.”
“Vâng.” Giang Hạo run rẩy đáp lời, đi tới góc điện lấy dụng cụ bắt đầu quét đọn.
Bận rộn nửa canh giờ, những thứ như nội tạng, xương máu này đều được cho vào mấy cái vạc.
Mặt đất chỉ lau qua loa bằng nước một chút, nhưng so với lúc chưa dọn dẹp thì hiển nhiên cũng chẳng khá hơn là bao.
Ba tên tu sĩ thấy Hứa Sơn và đám người kia thu dọn xong, liền hất cằm.
“Đi thôi, mau chóng xử lý xong mấy thứ này, chiều nay đến sớm một chút.”
“Vâng.”
Sau khi đồng thanh đáp lời, bốn người Hứa Sơn mỗi người cầm một cái vạc chạy về nơi chôn cốt.
Hứa Sơn âm thầm phóng thích linh lực, biến thành một cây gai nhọn vô hình, đâm về phía Giang Hạo, Uông Côn và Bì Yến.
Ba người chỉ cảm thấy nhói buốt khó chịu, miệng không ngừng xuýt xoa, không khỏi bước đi chậm lại đáng kể.
Hứa Sơn nhân cơ hội, ngưng tụ thính lực để nghe ngóng động tĩnh bên trong đại điện đồ tể lúc nãy.
Bên trong đại điện, có ba tu sĩ: một tên Kim Đan, hai tên Trúc Cơ.
Có lẽ vì là quan hệ thầy trò, nên sau khi bốn người Hứa Sơn rời đi, ba người bọn họ chắc hẳn sẽ nói chuyện gì đó.
Quả nhiên, trong tai Hứa Sơn bắt đầu vang lên tiếng nói chuyện của ba người.
“Sư tôn, mấy tên đệ tử phụ trách đi chôn cốt phong này đã không chịu đựng nổi nữa rồi, tình hình chuyển biến xấu không khỏi quá nhanh sao?”
“Đúng vậy, có ba đứa đi đường đều run rẩy, chân tay rã rời... e rằng nửa tháng nữa cũng không kiên trì được nữa rồi phải không?”
“Không kiên trì được nữa thì đổi nhóm khác thôi, dù sao danh ngạch đệ tử ngoại môn đợt này đã sớm định sẵn rồi.”
“Sư tôn, Linh hoạt kỳ ảo Hóa Huyết Chướng khi nào mới có thể dưỡng thành vậy ạ? Chúng ta mỗi ngày ở đây luyện huyết thủy thực sự có chút không chịu nổi, không ít chất độc trong máu yêu thú rất khó loại bỏ.”
“Ha ha ha... gấp gì chứ, chờ Hóa Huyết Chướng luyện thành...”
Âm thanh nhỏ dần rồi biến mất hẳn, Hứa Sơn thu lại giác quan, lòng dần dần chùng xuống.
Linh hoạt kỳ ảo Hóa Huyết Chướng, chắc hẳn là chất độc trong cơ thể các đệ tử ngoại môn.
Nghe ý tứ này thì loại độc này còn có liên quan đến tài liệu luyện công cần thiết của Môn chủ Quỷ Khôi Môn.
Quỷ Khôi Môn thu thập thi thể yêu thú và tu sĩ, đều sẽ bỏ xương và nội tạng.
Huyết nhục sẽ được giữ lại để luyện thành huyết thủy đặc biệt.
Linh hoạt kỳ ảo Hóa Huyết Chướng hẳn là có thể tiết kiệm được công đoạn luyện chế độc dược thủ công.
Nhưng Hóa Huyết Chướng này mặc dù khó mà phát hiện, nhưng uy lực hình như không đủ để khiến tu sĩ trực tiếp hóa thành huyết thủy.
Cho dù triệt để luyện thành, hiệu quả mạnh hơn mấy lần cũng không thể đạt được hiệu quả này.
Vậy thì chỉ có một khả năng, hơn nữa độc chướng đều được sử dụng trên diện rộng, dùng cho số lượng lớn sinh linh bình thường... biến phàm nhân nhanh chóng hóa thành huyết thủy là hoàn toàn có khả năng.
Toàn bộ Nam Cương, nơi có mật độ dân số dày đặc nhất... không hề nghi ngờ chính là Thiên Hạ Hội.....
Đi một đoạn đường rất dài, bốn người tới trước một cô phong.
Một mặt của cô phong đối diện với Hứa Sơn và đám người, vuông vức như được dao gọt, nham thạch trơn nhẵn, hoàn toàn không có chút độ dốc nào.
Mùi tanh hôi xung quanh đã đạt đến cực hạn, mùi hồi thối đó giống như bốc ra từ hàng núi hài cốt động vật mục nát chất chồng, gay mũi, nồng đậm, phảng phất có thể xuyên thấu từng lỗ chân lông, khiến người ta khó chịu như nghẹt thở.
Hứa Sơn bất đắc dĩ phải cố gắng phong tỏa khứu giác của mình.
Mùi vị ở đây thực sự quá nặng, giác quan của hắn lại quá nhạy cảm.
Nếu không che chắn kỹ, e rằng sau khi ra ngoài sẽ khiến một phần giác quan bị mất tác dụng trong thời gian dài.
Trái lại, ba người Giang Hạo thì lại rất quen thuộc lấy ra hai miếng vải nhét vào lỗ mũi.
Lại lấy ra một cái bát Tiêu Mộc che ngang miệng, sau đó dùng hai tầng vải cố định lại như khẩu trang.
Cuối cùng, dùng ống trúc đổ một ít nước lên bên ngoài “khẩu trang”.
Ba người làm xong, cùng nhau nhìn về phía Hứa Sơn.
“Tào Ca, huynh không mang đồ bảo hộ à?”
Hứa Sơn khẽ giật khóe miệng, trong lòng hơi bực bội.
Điểm này mà Tào Châu lại không đặn dò hắn, hắn thật sự không chuẩn bị.
Lúc ba người rời trụ sở cầm theo những thứ này, hắn còn nghĩ không biết để làm gì.
Thật sự là sai lầm...
Ba người chờ Hứa Sơn trả lời.
Hứa Sơn cười gượng một tiếng: “A... ta vẫn rất thích mùi này.”
“ LÀ .
“.....”
“.....”
Ba người yên lặng quay đầu lại, trong lòng thầm mắng hắn là đồ biến thái, tiếp tục đi về phía trước.
Đi đến bên dưới vách đá, một cửa hang rộng khoảng hai người đã xuất hiện.
Cửa hang có một khối phiến đá che lấp.
Mùi hôi thối cực độ hỗn hợp từ máu mủ thối rữa và nội tạng bốc mùi chính là từ khe hở giữa phiến đá và cửa động phát ra, cỏ cây xung quanh đều chết héo.
Hứa Sơn nuốt nước bọt, trong lòng hối hận.
Dù đã phong bế khứu giác, hắn vẫn có thể ngửi thấy mùi hôi thối này.
Chưa kể đến thứ Hóa Huyết Chướng kia, chỉ riêng cái mùi này thôi cũng đã có thể được xưng tụng là kỳ độc thiên hạ rồi.
Mùi này kinh khủng đến mức nào chứ?
Hắn hiện tại có cảm giác muốn lấy hai miếng bọt biển nhét chặt vào lỗ mũi, để ngăn không khí ô nhiễm.
Nhưng sự việc đã đến nước này rồi, không có biện pháp nào khác.
Chỉ có thể kiên trì tiến vào bên trong.
Ba người Giang Hạo tiến lên, hợp lực dịch chuyển phiến đá ra.
Một đường hầm u ám thâm sâu xuất hiện trước mắt mấy người.