Những người ở đó không còn gì để nói, lúng túng dời mắt đi chỗ khác.
Hứa Sơn bình tĩnh mặc quần áo chỉnh tề.
Mỗi lần đại chiến, hầu như lần nào áo quần hắn cũng bị xé toạc.
Đối với hắn mà nói, việc trần trụi chẳng có gì đáng lúng túng.
Ai nhỏ thì người đó xấu hổ!
Cơ thể tuyệt đẹp như vậy để ngoại nhân trông thấy, coi như tạo phúc cho thế gian.
Mọi thứ bình tĩnh trở lại, trên boong thuyền không ai mở miệng, cũng không biết nên nói gì.
Dù sao, tình cảnh lúc trước thực sự quá đỗi chấn động.
Giờ đây Bộ Kinh Vân lại sống sờ sờ xuất hiện trước mắt, dư âm vẫn còn đọng lại.
Mãi lâu sau, rốt cục có một tu sĩ cầm lấy một thanh kiếm chủ động bước ra.
Cung kính dâng lên cho Hứa Sơn.
“Bộ tiền bối, ơn mượn kiếm, vãn bối suốt đời khó quên.”
“Tốt tốt tốt, việc nhỏ mà thôi, không cần để ở trong lòng.”
Hứa Sơn tiện tay thu hồi Lục Tâm Kiếm.
Đã có người bắt đầu phá vỡ sự trầm mặc, những người còn lại cũng không còn giữ im lặng nữa.
Mọi người nhao nhao tiến lên chắp tay tự giới thiệu, hoặc là bày tỏ lòng cảm tạ.
“Bộ huynh quả nhiên thân thủ phi phàm, hôm nay ta đã được mở rộng tầm mắt.”
“Tại hạ Lý Nguyên ở Ngọc Thiềm Sơn, một ngày nào đó nếu Bộ huynh có nguyện vọng đến thăm, ta nhất định sẽ quét dọn giường chiếu nghênh đón.”
“Đa tạ Bộ huynh xuất thủ, tại hạ...”
“Bộ huynh, không biết vừa rồi trong bí cảnh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có thể cho chúng tôi biết được không?”
Hứa Sơn chắp tay đáp lễ cảm ơn từng người một, dùng Thái Cực khéo léo gạt đi các câu hỏi.
Hàn huyên hồi lâu, đám người mới dần dần tản đi.
Cố Anh Vệ đúng lúc tiến lên, nhìn thấy Hứa Sơn có vẻ muốn nói rồi lại thôi.
Do dự một lát, cuối cùng vẫn mở miệng dò hỏi: “Trong bí cảnh những linh ngẫu đó...”
“Những linh ngẫu đó ta đều mang đi, các ngươi không có ý kiến gì chứ?” Hứa Sơn cười hỏi.
Cố Anh Vệ lắc đầu cười khổ: “Ai mà dám có ý kiến chứ, đồ vật đều do một mình ngươi ` ^7 3 R X `" ` . 7 ” mang về, mạng sống của mọi người cũng đều nhờ ngươi cứu.
“Ta chỉ muốn hỏi ngươi, ngươi đã làm thế nào? Đây chính là 16 cỗ linh ngẫu Nguyên Anh trung kỳ, mặc dù không linh hoạt lắm, nhưng làm sao ngươi làm được điều đó?” Cố Anh Vệ trầm tư hỏi.
“Đương nhiên dựa vào ngoại lực, nếu không với cảnh giới hiện tại của ta, sao có thể làm được chuyện này?” Hứa Sơn nhẹ nhàng trả lời.
“Pháp khí không gian không thể sử dụng, thôi được! Ta cứ cho là ngươi có ngoại lực tương trợ, nhưng quả thực vẫn không thể tưởng tượng nổi, rốt cuộc là thủ đoạn gì vậy? Ta rõ ràng đã thấy ngươi chiến đấu bằng quyền cước...”
“Chẳng lẽ ta không thể có chút bí mật riêng sao?” Hứa Sơn hỏi lại, “Cứ phải truy vấn cặn kẽ như vậy sao, ngươi đúng là như mới ra đời vậy.”
“Ta.” Cố Anh Vệ nhất thời nghẹn lời, không cam lòng nói, “Vậy chuyện này ngươi nhất định phải thành thật trả lời ta!”
“Nói đi, chuyện gì?”
“Ban đầu ở Phù Phong động phủ, một mình ngươi độc đấu năm mươi hai người....rốt cuộc có tà ma nào tham dự? Thành thật trả lời ta!” Cố Anh Vệ hỏi với giọng điệu dứt khoát và mạnh mẽ.
“Đương nhiên là có tà ma tham dự, nếu không cái đống chất thải đầy đất đó từ đâu ra? Chẳng lẽ là ta vung!?” Hứa Sơn lớn tiếng phản bác.
“Ta cho ngươi biết đừng nghĩ lung tung, mặc dù hôm nay trận chiến này ta đánh rất đẹp, nhưng đó đều dựa vào mưu mẹo. Ta Hứa Sơn còn chưa mất mặt đến mức phải đem chiến tích nhờ mưu mẹo ra ngoài khoe khoang!”
“A, ngươi cứ làm ầm ï lên như vậy, người ta lại tưởng ban đầu ở Phù Phong động phủ ta là dựa vào thực lực đánh gục 52 tu sĩ cùng cấp.”
“Cái đống chất thải đầy đất đó, ngươi bảo ta giải thích thế nào với người ta! Ta Hứa viện trưởng ở bên ngoài lăn lộn, cần phải giữ thể diện và địa vị, ta còn phải trông nom Lý Gia Thôn nữa chứ, ngươi bảo đám học trò của ta nghĩ sao? Ngươi thử suy nghĩ kỹ lại xem, lúc trước trong động phủ Phù Phong những thứ ruột gan thừa thãi, còn có trong phòng đầy đất bừa bộn đó, nó hợp lý sao!”
Hứa Sơn nói liền một tràng như bắn liên thanh, lập tức thuyết phục Cố Anh Vệ.
Cố Anh Vệ không khỏi lâm vào trầm tư.
Đúng vậy a....lúc trước những thứ dơ bẩn đầy đất đó quả thực không có cách nào giải thích.
Hứa Sơn khăng định không có khả năng mang những thứ đó.chỉ có thể là tà ma.
Càng nghĩ, Cố Anh Vệ trong lòng buông lỏng không ít.
Thiên kiêu đều có lòng hiếu thắng, Hứa Sơn mạnh hơn hắn, hắn có thể thừa nhận và cũng có thể tiếp nhận.
Nhưng hắn cũng không thể mạnh đến mức phi lý! Đến cả bóng lưng cũng không thể chạm tới thì thật sự quá đáng.
Hiện tại mọi thứ lại trở nên hợp lý...
Cố Anh Vệ vuốt ngực, vẻ mặt vui mừng.
Gặp hắn cái điệu bộ đó, Hứa Sơn thở dài: “Ta bảo ngươi bắt người, ngươi bắt rồi chứ?”
“Bắt rồi, ta đã giữ lại ngay lập tức, ngươi đi theo ta.”
Hứa Sơn gật đầu đi theo Cố Anh Vệ về phía khoang thuyền.
Vừa đi vừa nói: “Thân phận này của ta, ngươi biết là được, tuyệt đối không nên truyền ra ngoài.”
““ Vì sa o?”
“Ta sợ danh tiếng gây phiền phức, hào quang đã quá đủ rồi. Đi đến ngoại giới, người ta đều ngại ngùng vì thân phận của ta, không ai dám thật sự đấu với ta. Hiện tại danh hiệu Bộ Kinh Vân này được truyền ra cũng xem như một chuyện tốt, nói không chừng sẽ có không ít người hiểu chuyện nghe được danh xưng này sẽ tìm đến khiêu chiến ta.” Hứa Sơn nói.
“Càng nhiều cường giả tự tin đến khiêu chiến, ta cũng có thể tăng thêm chút kiến thức.”
“Ta coi như đã hiểu vì sao ngươi mạnh như vậy.” Cố Anh Vệ cười một tiếng, trong lòng không khỏi cảm thán.
Cái gì thiên kiêu, đạo tử, thiên tài tán tu.
Số lần chiến đấu đã trải qua có thể nói là vô số kể, đối với chiến đấu nhiệt tình càng vượt xa những người khác.
Nhưng xét cho cùng, phần lớn các trận chiến mà nhiều người trải qua đều ở trạng thái luận bàn, đảm bảo một mức độ an toàn nhất định.
Hiệu quả của việc so tài và sinh tử chiến là không thể nào so sánh được.
Hứa Sơn quả nhiên khác biệt...hắn chỉ muốn chiến đấu thật sự, thậm chí là thao tác ở giới hạn cao nhất, đồng thời lại nghiện chiến đấu.
Nếu như lại thêm thiên tư tốt, ngộ tính cao, đầu óc linh hoạt và có được lượng lớn tài nguyên...tiến bộ nhanh chóng cũng chẳng có gì lạ.
Đi vào nhà tù Vườn Bách Thứ' đặc sắc của Vân Chu Đạo Phủ. (Chương 612)
Đi qua hai khúc quanh, Hứa Sơn cùng Cố Anh Vệ đứng trước một phòng giam.
Tuyết Cuồng và Trần Thiên Hòa đang lần lượt ngồi liệt ở hai góc tường.
“Ở đây không thể khôi phục nguyên khí, ngay khi ra ngoài, ta đã sai người nhốt họ vào đây, hai người này hiện giờ vẫn còn rất suy yếu, ngươi muốn hỏi gì cứ hỏi đi.”
Cố Anh Vệ nói xong, mở cửa lớn nhà tù.
“Tốt.” Hứa Sơn cất bước tiến vào trong phòng giam, đi thăng đến chỗ Tuyết Cuồng.
Trần Thiên Hòa liếc hắn một cái, quay mặt vào góc tường, vẻ mặt hoảng loạn không thôi.
“Tuyết Cuồng, chúng ta lại gặp mặt.” Hứa Sơn cười tủm tỉm, “Không ngờ đúng không, vừa ra ngoài đã thành tù nhân.”
“Bộ Kinh Vân, ngươi là hảo hán! Lão tử phục ngươi! Chết trên tay ngươi cũng không oan, muốn chém hay muốn xẻ thịt thì cứ làm đi!”
Tuyết Cuồng lạnh giọng đáp lại, rồi cúi đầu, âm thầm mím chặt môi.
Bình thường mà nói, trong sảng văn, nhân vật phản diện có khí tiết, dứt khoát nhận thua, không đây dưa dài dòng thường sẽ không chết.
Nhưng việc này cũng không thể nói tuyệt đối được.
Có những nhân vật chính trong sảng văn là một tên điên thuần túy, cứ như có bệnh nặng vậy, như thể kiếp trước bị ức hiếp đến mức không muốn sống nữa.
Có kẻ chỉ cần khóe miệng hơi nhếch lên đã muốn chém người, không giết người thì toàn thân ngứa ngáy, chẳng có chút ánh nắng nào trong tâm hồn.
Biến thái nhất chính là có đôi khi giết người trước còn muốn mỉm cười ~
Nhưng nhìn Bộ Kinh Vân cũng không phải kẻ hiếu sát.
Cược!
Hứa Sơn mỉm cười: “Tốt, ngươi có gan, vậy ta liền cho ngươi thống khoái!”
Cái gì!?
Tuyết Cuồng ngẩng phắt đầu lên, cố gắng giữ vẻ trấn tĩnh nói: “Vậy ta phải cảm ơn ngươi rồi, nhưng trước khi chết, ta phải nhắc nhở ngươi một câu, ngươi đã đắc tội với kẻ mà ngươi không thể đắc tội nổi!”......