Tôn Nguyên Chính và người kia gật đầu cảm ơn rồi tiếp tục chờ đợi.
Mặt trời dần lên cao, khiến khoảng sân trước đại điện bừng sáng.
Hứa Sơn vẫn bất động.
Chờ đợi một lúc lâu, hai người đã có chút nóng lòng. Cánh cửa đại điện rộng mở.
Một người trẻ tuổi khoác cà sa kim hồng, diện mạo ước chừng chưa đến ba mươi tuổi, từ trong điện bước ra, Liệt Hỏa Thiền Sư đi kèm bên cạnh.
Tôn Nguyên Chính tiến lên vài bước, khẽ cúi người nói: “Tịnh Trần đại sư, đã lâu không gặp.”
Tịnh Trần Thiền Sư khẽ gật đầu, ánh mắt quét về phía Hứa Sơn: “Không cần nhiều lời, chuyện bần tăng đã nghe nói. Xem ra tình trạng của Viện trưởng Hứa quả nhiên là bị tâm ma khống chế.”
“Hai vị đường xa mà đến, ở lại đây cũng không tiện. Chi bằng để Tệ Tự chúng tôi sắp xếp cho Viện trưởng Hứa một gian tịnh xá để tĩnh tâm, giúp hắn vượt qua tâm ma.”
“Đại sư, chúng tôi đến là để cầu Quý Tự mở Hư Phật Kim Bích giúp Hứa Sơn vượt qua kiếp nạn này, không biết Quý Tự có thể giúp hắn một tay không?” Tôn Nguyên Chính hỏi.
Hoàng Chi Vấn đứng sau, lông mày nhíu chặt lại thành một cục.
Nhìn tình huống này, đối phương là không muốn nể mặt.
“Bần tăng đương nhiên biết ý đồ của hai vị, nhưng Hư Phật Kim Bích là báu vật trấn phái, tuyệt đối không dùng cho người ngoài. Nếu hai vị bằng lòng ở lại đây, Tệ Tự sẵn lòng phái người giúp Viện trưởng Hứa hộ pháp. Còn về Kim Bích, xin đừng nhắc lại nữa.”
“Đại sư! Để mở Kim Bích cần bao nhiêu tài nguyên, chúng tôi đều có thể bù đắp. Hứa Sơn đã có những đóng góp hiển hách cho giới tu chân, điều đó rõ như ban ngày. Vì hắn mà mở một ngoại lệ thì cũng không quá đáng chứ?” Hoàng Chi Vấn trầm giọng nói.
Tịnh Trần Thiền Sư đáp: “Không quá đáng tự nhiên, nhưng Hư Phật Kim Bích là bí bảo trấn phái...”
“Ngài không thể nói chuyện gì khác sao? Chúng tôi có thể bàn điều kiện, muốn điều kiện gì, các ngài cứ nói!”
“Hai vị, xin lỗi. Hư Phật Kim Bích không phải là một thủ đoạn bình thường, mỗi lần sử dụng lại hao tổn một phần. Người không phải đệ tử của Tệ Tự tuyệt đối không được phép sử dụng.”
“Nếu hai vị bằng lòng ở lại đây, bần tăng hoan nghênh. Nhưng muốn mở Hư Phật Kim Bích, xin đừng nhắc lại nữa.”
Nói rồi, Tịnh Trần Thiền Sư xoay người bước đi.
Liệt Hỏa Thiền Sư ở lại tại chỗ, vẻ mặt khó xử.
“Ai... chuyện này khó mà nói rõ, các vị chi bằng sớm...”
“Đại sư xin dừng bước!”
Hoàng Chi Vấn hét lớn, Tịnh Trần Thiền Sư dừng bước, xoay người lại.
“Nếu chỉ có đệ tử Độ Nghiệp Tự mới được dùng, vậy thì để Hứa Sơn gia nhập Độ Nghiệp Tự đi! Ta thay hắn làm quyết định này, Tôn Tông Chủ cũng có thể làm chứng!”
Nói rồi, Hoàng Chi Vấn một chưởng nâng Hứa Sơn từ mặt đất lên.
Rút ra dao cạo, thuần thục cạo trọc đầu cho Hứa Sơn.
“Thế này. ngài hài lòng chưa? Ngài yên tâm, điều kiện trước đó của chúng tôi vẫn giữ nguyên. Dù Hứa Sơn có trở thành đệ tử Độ Nghiệp Tự của các ngài, việc mở Kim Bích tiêu hao tài nguyên, tôi vẫn sẽ bù đắp cho ngài!”
Tịnh Trần Thiền Sư, Liệt Hỏa Thiền Sư, cùng Tôn Nguyên Chính nhìn chằm chằm cái trán trụi lủi của Hứa Sơn, tất cả đều ngây người.
Khá lắm, người ta đang độ tâm ma kia mà.
Ngươi tự ý giúp người ta gia nhập thế lực khác, lại còn cạo trọc đầu cho người ta.
Thế này thì làm sao?
“Hoàng tông chủ, đây không phải là trò đùa, xin mời các vị trở về.”
“Tôi không đùa! Tôi hiểu rất rõ về Hứa Sơn. Tôi giúp hắn làm quyết định này, bản thân hắn cũng có thể chấp nhận.” Hoàng Chi Vấn nói với giọng điệu dứt khoát, đầy tự tin.
Với sự hiểu biết của hắn về Hứa Sơn, Hứa Sơn là một kẻ ngoan cường, một khi đã đặt ra mục tiêu thì tuyệt đối không buông tha, đặc biệt là khi đứng trước ranh giới sống chết.
Nếu ăn cứt có thể thuận lợi giải quyết vấn đề, Hứa Sơn khẳng định không chút do dự mà làm.
Hiện tại đứng trước đại sự sinh tử, thì cạo trọc đầu, gia nhập Độ Nghiệp Tự có đáng là gì.
Khi hắn tỉnh lại tự nhiên cũng sẽ hiểu.
Tôn Nguyên Chính khóe mắt giật giật, ngắt lời nói: “Đại sư, ngài cũng thấy đấy, Hứa Sơn đã cạo tóc để thể hiện ý chí. Với nhân mạch và tiềm lực của hắn, gia nhập Độ Nghiệp Tự sẽ mang lại lợi ích cực lớn cho Quý Tự. Xin hãy ra tay giúp đỡ lần này đi.”
“Coi như cho Tử Tiêu Kiếm Tông tôi một bộ mặt!”
Nhìn cái đầu trụi lủi của Hứa Sơn, Tịnh Trần Thiền Sư trầm mặc.
Sau đó, Tịnh Trần Thiền Sư quay người, đi thẳng vào đại điện mà không ngoảnh lại.
Đúng là có bệnh, không thể nào nói chuyện được.
Đúng vào lúc này!
Từ chân trời, một bóng người lướt đến cực nhanh và đáp xuống quảng trường rộng lớn.
Nhìn thấy người tới, Hoàng Chi Vấn và Tôn Nguyên Chính đều hơi kinh ngạc.
“Trần Tương?”
Trần Tương vẻ mặt bình thản: “Nghe nói Hứa Sơn bị trọng thương, chắc hăn đã lâm vào tâm ma nan giải rồi?”
“Không sai, Trần Tương ngài đến thật đúng lúc, Hứa Sơn thế nhưng là...” Hoàng Chi Vấn vội vàng nói.
“Các ngươi đã là đi cầu người làm việc mà sao lại còn động thủ? Thật là không thể hiểu nổi.” Trần Tương ngắt lời hắn, lời nói bỗng chuyển hướng, nhìn về phía Tịnh Trần, “Đại sư, chuyện này đúng là lỗi của họ. Nhưng vãn bối Hứa Sơn này đáng được cứu giúp, có thể nào nể mặt lão phu mà mở Hư Phật Kim Bích được không?”
“Ai đánh?” Tôn Nguyên Chính và Hoàng Chi Vấn đều tỏ vẻ hoang mang.
Liệt Hỏa và Tịnh Trần cũng tỏ vẻ hoang mang.
“Vị hòa thượng đang trọng thương dưới đất kia không phải là các ngươi đánh sao?”
“Đây là Hứa Sơn.”
“.......” Trần Tương đồng tử co rút lại, “Sao lại trọc thế này! Độ tâm ma còn làm rụng tóc nữa sao?”
“Tôi cạo. Độ Nghiệp Tự nói không cho người ngoài mở Kim Bích, chỉ có thể để Hứa Sơn thế độ gia nhập thôi.” Hoàng Chi Vấn đáp.
“.......”
Trần Tương cạn lời, có chút tức giận.
Khi nhãn tuyến từ Lục Vương Thành báo tin Hứa Sơn trọng thương, bị Tôn Nguyên Chính và Hoàng Chi Vấn mang đi Độ Nghiệp Tự, hắn lập tức chạy đến.
Kết quả hai người này lại nghĩ ra cái biện pháp như vậy ngay bên ngoài.
Khỉ thật, tự ý giúp người ta quy y xuất gia.
Cái quái chiêu gì thế này!
“Mấy vị không cần nói thêm nữa.” Tịnh Trần vẫn giữ vẻ phong thái nhẹ nhàng, bình thản, “Quy củ truyền từ xưa của bổn môn tuyệt đối không thể bị người ngoài phá vỡ. Ta biết Viện trưởng Hứa đã cống hiến rất nhiều cho giới tu chân, lại có tiền đồ rộng mờ, nhưng dù cho như thế. quy củ vẫn là quy củ.”
“Bần tăng tin tưởng với năng lực của hắn, tự mình vượt qua tâm ma không phải là vấn đề. Cho dù không chống đỡ nổi, cũng chưa chắc sẽ chết vì tâm ma.”
“Đã như vậy, vậy thì xin mời đại sư dừng bước, cùng lão phu xem xét tình hình của hắn. Nếu thật có biến cố bất ngờ, chúng ta có thể ra tay giúp đỡ ngay.” Trần Tương đáp lời một cách điềm đạm.
Sau đó đi đến trước mặt Hứa Sơn, nhìn cái trán trụi lủi của hắn, lại một lần nữa cảm thấy cạn lời.
“Trần Tương, cảnh giới của ngài cao thâm, trạng thái của hắn bây giờ thế nào? Hắn có thể vượt qua được không?” Hoàng Chi Vấn hỏi.
Trần Tương kiểm tra một lát, vuốt vuốt râu đài suy tư.
“Ân... khó nói, sinh cơ đang dần suy yếu. Hắn có lẽ đang bị kẹt trong một trạng thái nào đó mà không thể tự chủ. Trong tình huống này, nếu có Kim Bích gia trì thì không còn gì tốt hơn. Nhưng dù thoát ra khỏi trạng thái này, vẫn chưa chắc đã thoát ly được tâm ma, mà còn cần xem tạo hóa của bản thân hắn.”
“Nhưng tôi nghĩ với năng lực của hắn, thì vấn đề không lớn... Hắn am hiểu lợi dụng quy tắc làm việc, ý thức về quy tắc trong lòng hắn mạnh hơn những người khác, nên rất khó lâm vào tình trạng mất trí hoàn toàn.”
“Vậy bây giờ Độ Nghiệp Tự...”
Trần Tương giơ tay ra hiệu dừng lại Hoàng Chi Vấn: “Chuyện này ngươi không cần bận tâm, lão phu đã sai người đi làm rồi, thành hay không thì lát nữa sẽ rõ.”
Hoàng Chi Vấn cảm thấy yên tâm hơn một chút, Tôn Nguyên Chính ngay lập tức hỏi: “Vì sao Trần Tương ngài lại cứu hắn?”
Trần Tương cười ha ha: “Lão phu đương nhiên là thưởng thức hắn. Bỏ qua lợi ích mà nói, nhưng xét về mặt lý trí, xác suất tâm ma giết chết hắn không lớn, nhưng cơ hội nhập ma lại rất cao. Nếu Hứa Sơn vạn nhất nhập ma mà không ai phát hiện, thì sự phá hoại mà hắn gây ra sẽ rất lớn.”
“Lý Gia Thôn hiện tại đang kết nối với bao nhiêu thế lực và bao nhiêu tán tu? Các ngươi hẳn là không hy vọng một kẻ điên khống chế mọi thứ từ phía sau chứ?”