Thiết Tôn?
Dù Hứa Sơn từng đến Đoạn Long Bảo một lần, nhưng đây là lần đầu anh nghe nói về linh thú Thiết Tôn này.
Tuy nhiên, một linh thú nửa bước Hóa Thần mà vẫn cần người chuyên môn chăm sóc… nghe có vẻ lạ lùng.
Hứa Sơn hỏi: “Thiết Tôn là loại linh thú nào? Yêu thú từ Kết Đan kỳ trở đi đã khai mở linh trí rồi. Nó đã là nửa bước Hóa Thần, sao còn cần người chuyên môn hầu hạ vậy?”
Lục Hương Quân khoát tay nói: “Thiết Tôn không giống những linh thú khác. Ta cũng không rõ lắm nó là loại yêu thú nào, nghe nói đã gần như tuyệt chủng rồi.”
“Dù Thiết Tôn đã đạt cảnh giới nửa bước Hóa Thần, nhưng bản thân nó không hề tu luyện, chỉ đựa vào nhục thân cường hãn mà đạt đến cảnh giới này, nên trí lực không cao lắm. Ta cảm thấy nó chỉ như một con chó thôi, tính tình lại cực kỳ hưng hãn. Trừ Bảo chủ ra, những người khác muốn tiếp cận nó là cực kỳ khó khăn.” Lục Hương Quân nói, như chợt nghĩ tới điều gì, nở một nụ cười.
“Dù Thiết Tôn ngu ngốc, nhưng địa vị của nó trong môn rất cao. Nếu ngươi muốn hòa nhập vào Đoạn Long Bảo, mà có thể được Thiết Tôn chấp nhận, thì những người khác cũng sẽ dễ dàng tiếp nhận ngươi thôi.”
Hứa Sơn xoa cằm, vẻ mặt có chút suy ngẫm.
Trí thông minh như chó, không biết cho nó ăn chút thịt kho tàu có thu mua được nó không?
“Lục huynh, có thời gian huynh có thể dẫn ta đi xem Thiết Tôn này được không?”
Lục Hương Quân không chút suy nghĩ nói: “Chuyện này không khó gì, có thời gian ta dẫn ngươi đi xem cũng được, nhưng vừa rồi ta chỉ nói vui thôi. Thiết Tôn rất thù địch với người lạ, ta nuôi nó nhiều năm như vậy mà con súc sinh ấy cũng chăng mấy thân thiết với ta. Lại gần một chút là nó nuốt chứng ta mất.”
“Không có gì, ta chỉ muốn mở mang tầm mắt thôi.” Hứa Sơn thuận miệng đáp, rồi hỏi tiếp: “Nếu ta muốn học công pháp luyện thể, không biết nên tìm vị trưởng lão nào trong môn là tốt nhất?”
Lục Hương Quân trầm tư nói: “Người có công lực cao thâm nhất trong Đoạn Long Bảo không ai qua được Bảo chủ, nhưng bên đó ngươi đừng nghĩ đến. Bảo chủ đang ở đỉnh phong lại thêm nhiều việc môn phái, căn bản không nhận đồ đệ.”
“Còn những người khác… trong Bảo, Nhạc Càn, Nhạc Trưởng lão là người đứng đầu được công nhận dưới Bảo chủ. Ông ấy có nhận đồ đệ, nhưng ngươi mới đến thì đừng nghĩ chuyện này, ngay cả đệ tử nội môn còn chưa đến lượt có cơ hội đó.”
Hứa Sơn hứng thú nói: “Vị Nhạc Trưởng lão này tính tình thế nào?”
“Nói chuyện có ý tứ, rất nghiêm túc. ta cảm thấy là một người khá cứng nhắc, nhưng cũng không tệ. Bình thường ông ấy cũng khai đàn giảng đạo, yêu cầu đệ tử rất nghiêm khắc, và từ trước đến nay không thiên vị bất kỳ ai.”
“Vậy ông ấy có đồ đệ không?”
Nhắc đến đồ đệ, biểu cảm của Lục Hương Quân có chút biến hóa vi diệu, do dự một lát rồi nói: “Ông ấy có một đệ tử tên Lưu Thừa Phong, đã gần đạt đến cảnh giới Kết Đan đại viên mãn, thực lực rất mạnh.”
Lục Hương Quân đột nhiên dừng lại, tiếp tục nói: “Sau này ngươi gặp người này nhớ kỹ là nên tránh xa hắn một chút. Người này làm việc tùy tiện, mà lại có thành kiến sâu sắc với tu sĩ luyện pháp. Ta trong môn đụng phải hắn, không ít lần bị hắn gây khó dễ, nói chuyện móc mỉa.”
“Cái đó không đúng lắm. Nhạc Trưởng lão nếu là người nói chuyện có ý tứ, sao có thể bồi dưỡng được đệ tử như vậy?”
“Cái này không lạ. Tu sĩ Thiết Cốt Vực tác phong mạnh mẽ, tính cách trương dương chưa hăn bị người ghét bỏ. Hơn nữa, Lưu Thừa Phong tu luyện rất khắc khổ, bản tính vốn là như vậy, Nhạc Trưởng lão có thể bao dung hắn cũng là điều bình thường.”
“Thì ra là thế…” Hứa Sơn lẩm bẩm nói.
Lưu Thừa Phong… người này có lẽ có thể cung cấp cho anh một con đường tắt để nhanh chóng hòa nhập vào Đoạn Long Bảo, nhưng vẫn nên mắt thấy tai nghe mới là tốt nhất.
Nhanh chóng suy tư, Hứa Sơn tiếp tục hỏi: “Nhạc Trưởng lão và Lưu Thừa Phong ngày thường ở đâu?”
Lục Hương Quân cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng miệng vẫn đáp: “Nhạc Trưởng lão ngày thường ở nội môn. Còn Lưu Thừa Phong phần lớn thời gian sẽ xuất hiện ở sân huấn luyện, ban đêm vào một giờ cố định sẽ đến Phúc Tân Lâu ăn cơm. Quán rượu này làm ăn phát đạt cũng là nhờ hắn cùng các sư huynh đệ khác vun đắp. Một lượng lớn thịt yêu thú đều được ưu tiên cung cấp cho nơi này, nên việc kinh doanh khá hồng phát.”
Hứa Sơn CƯỜi Cười.
Đoạn Long Bảo thật thú vị, cấu trúc tổ chức không giống với các tông môn bình thường.
Đang lúc Hứa Sơn còn muốn mở miệng hỏi tiếp, ngoài sân truyền đến một tiếng bước chân, Lục Hương Quân lập tức đứng dậy.
“Đoạn huynh, thời gian không còn sớm nữa, sư tôn ta đã về. Hay là huynh cùng ta đi gặp mặt?”
“Cũng được.”
Hứa Sơn theo sát đứng dậy, hai người đồng thời đi ra ngoài sân.
Kim Dương Thu đang đi về phía chỗ ở của mình, chợt thấy Hứa Sơn và Lục Hương Quân cùng nhau xuất hiện, ánh mắt lóe lên sự bối rối.
Lục Hương Quân chủ động tiến lên giới thiệu: “Sư tôn, đây là Đoạn Thủy Lưu Đoạn huynh, cũng là từ Thủy Kính Vực đến gia nhập Đoạn Long Bảo, hôm nay vừa mới tới.”
Hứa Sơn chắp tay nói: “Đoạn Thủy Lưu, bái kiến Kim Trưởng lão.”
Hứa Sơn âm thầm đánh giá Kim Dương Thu.
Trạng thái tỉnh thần của Kim Dương Thu rõ ràng tốt hơn nhiều so với Lục Hương Quân, dù ở Đoạn Long Bảo ông ấy chỉ là một trưởng lão trên danh nghĩa.
Nhưng dù sao thân phận vẫn còn đó, xem ra cuộc sống không tệ, trừ việc trông có vẻ già nua hơn một chút thì không có quá nhiều thay đổi.
Kim Dương Thu cũng tỉ mỉ quan sát Hứa Sơn, nhìn vài lần rồi hời hợt gật đầu.
“Được rồi, nếu đã mới đến thì nên nghỉ ngơi sớm. Lão phu còn có chút việc nên không làm phiền. Hương Quân, đi theo ta.” Kim Dương Thu thản nhiên nói.
Ông nói xong vẫy tay về phía Lục Hương Quân, trực tiếp đi về phía chỗ ở của mình.
Thấy Kim Dương Thu có thái độ lạnh lùng như vậy, Lục Hương Quân có chút lúng túng nói: “Đoạn huynh, có thời gian đến Thiết Tôn Điện tìm ta, ta mời ngươi uống rượu, ta đi trước đây.“
Nói xong câu này, Lục Hương Quân bước nhanh vượt qua bóng dáng Kim Dương Thu.
Kim Dương Thu nhìn thẳng phía trước, mặt không biểu cảm, khẽ nói: “Hương Quân, người này lai lịch thế nào, vì sao lại muốn đến Đoạn Long Bảo?”
“Sư tôn, hắn là người từ Lý Gia Thôn ở Thủy Kính Vực đến, nói là muốn đổi tu luyện thể,” Lục Hương Quân đáp, “Con cảm thấy hắn không có vấn đề gì, hắn còn nhắc đến sư đệ với con.”
“Sư đệ vẫn còn nhớ hai ta đó.”
Ánh mắt Kim Dương Thu có chút xao động: “Thật sao? Người ngoài nói gì con cứ tin một nửa là được. Ta thấy người này công lực đã ở Kết Đan kỳ, có mấy tu sĩ Kết Đan kỳ lại nửa đường trùng tu luyện thể? Người ngoài không thể đễ tin.”
“Sách, người xem người kìa, sao ai cũng không tin được? Càng sống càng nhát gan.”
“Nghiệt súc! Ta bảo con làm thế nào thì con cứ làm thế là được! Ta thấy hắn có ý đồ khác, con ít qua lại với hắn thôi. Với cái đầu óc này của con, nếu một mình ở bên ngoài lăn lộn, người ta ăn xương cốt cũng không chừa! Sao con lại nồng nặc mùi rượu, lại đi uống rượu à?”
“Uống chút…” Lục Hương Quân gãi đầu, “Sư tôn, chúng ta hay là đi Lý Gia Thôn xem sao? Cái chỗ chết tiệt này cũng chẳng có gì tốt đẹp để đợi, hay là đến chỗ sư đệ mưu cầu gì đó làm, biết đâu hắn còn thiếu người giúp đỡ.”
“Con không biết xấu hổ, lão phu còn cần thể diện. Muốn đi thì tự mình đi.”
Hai người nhỏ giọng trò chuyện, Hứa Sơn ánh mắt hơi mơ hồ nhìn bóng lưng hai sư đồ sánh vai đi.
Hai sư đồ này giống như cha con, trước mắt anh phảng phất lại trở về cảnh tượng anh vừa tới Tinh Lam Tông không lâu.
Đó đã là hơn hai mươi năm trước, dường như tất cả đã thay đổi, nhưng rất nhiều thứ lại không hề.
Hứa Sơn thở dài một hơi, quay người trở về viện của mình.
Không có thời gian để xuân đau thu buồn.
Đã thành công tiến vào Đoạn Long Bảo, làm sao nhanh chóng hòa nhập vào đó, học được những điều cốt lõi mới là chính sự. Tuy nhiên, trước hết cần về làm thêm chút dự định.