“Ài ~ chỉ phí đù có cao hơn trước, nhưng cũng chăng đáng là bao.” Hứa Sơn liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai đòm ngó, liền lại gần Hoàng Chỉ Vấn thấp giọng nói, “Đến lúc đó, Kế hoạch Nguyên Thần khởi động, mời nhóm thứ ba tán tu gia nhập. Chúng ta thu gom số đan được này rồi tung ra thị trường.”
“Đem một phần mười số đó công khai bán với giá niêm yết tại Bảo Đan Tông. Đợi đến khi thị trường nắm rõ cách thức của chúng ta, quen thuộc với bao bì đan dược, chúng ta lại chậm rãi đưa chín thành hàng còn lại ra thị trường.”
“Số hàng này... không thể bán theo con đường thông thường, phải cho môn hạ đệ tử giả dạng, tự mình rao bán với giá cao. Ta cảm thấy... ít nhất cũng phải cao gấp ba, thậm chí gấp mười lần giá thị trường là điều hoàn toàn có thể! Chúng ta tạm thời định giá khởi điểm là gấp ba lần giá thông thường.”
“Kênh tiêu thụ riêng mà ta gọi là 'hoàng ngưu' này, theo thời gian, chắc chắn sẽ có người nghi ngờ chúng ta. Khi những lời đồn đại bắt đầu lan truyền, chúng ta liền có thể liên hợp Tử Tiêu Kiếm Tông công khai chỉ trích và trấn áp phe hoàng ngưu, đồng thời lấy vài trường hợp điển hình ra trừng phạt công khai để xoa dịu oán khí. Sau đó lại kể lể về những khó khăn của chúng ta, nói rằng sản lượng thực sự có hạn, môn hạ đan sư ngày đêm không ngừng luyện đan, mắt mờ vì khói lò đan, đại loại thế.”
“Cuối cùng công khai tuyên bố, chúng ta sẽ dốc hết toàn lực nâng cao sản lượng đan dược, nhắc nhở mọi người không nên mua sắm bên ngoài kênh chính thức của tông môn. Như vậy, chúng ta vừa giữ được thể diện, vừa không mất uy tín.”
“Ghê thật, còn có thể bán đan kiểu này sao?” Hoàng Chi Vấn sợ ngây người, “Chăng khác gì trò bịp bợml Để người ta biết, Bảo Đan Tông chắng phải sẽ bị hủy hoại sao?”
“Chậc, cái này gọi là marketing khan hiếm, sao có thể là trò bịp bợm đâu?” Hứa Sơn từ tốn giải thích, “Chúng ta đây là gì? Cái này gọi chính sách định giá thị trường! Thị trường là gì? Thị trường chính là lòng người!”
“Đừng nói chúng ta đẩy giá lên gấp mười, cho dù là gấp trăm lần, ta đâu có buộc người khác mua? Chuyện mua bán thuận mua vừa bán mà thôi!”
“Hơn nữa, chúng ta đẩy giá cao lên lại là một việc thiện, cái này gọi là gì ư? Cái này gọi là thúc đẩy phân bổ tài nguyên hợp lý, loại bỏ những kẻ tài hèn đức mỏng, trao tài nguyên khan hiếm vào tay những người thực sự cần nhất. Ai là người cần nhất ư? Ai trả giá cao nhất, người đó chính là người cần nhất!”
“Đan dược của chúng ta mà ai cũng mua được, để những kẻ nghèo hèn cũng giành được tư cách Nguyên Thần Alpha thì còn ra thể thống gì nữa. Vốn dĩ không có tài nguyên, còn muốn một bước lên trời, mơ hão học Địa giai bát phẩm công pháp... Học? Học cái cóc khô ấy!”
“Aizz.” Hoàng Chi Vấn gãi cằm lấm bấm nói, “Vậy thì ta hiểu rồi, tăng giá, hóa ra lại là việc tốt ư?”
“Chứ còn gì nữa!”
“Thế nhưng... người ta bỏ ra giá cao mua về số hàng đó, bên trong đan bình không có tư cách Alpha thì làm sao?”
“Chúng ta đã ba lần bảy lượt nhắc nhở bọn họ nên mua từ kênh chính thức, ai bảo hắn lại mua từ tay 'hoàng ngưu'! Bị lừa thì chỉ có thể tự trách mình xui xẻo mà thôi. Hơn nữa, đây vốn dĩ là một kiểu rút thưởng mà.”
“À... đúng là như vậy, không sai.” Hoàng Chi Vấn lấy lại tinh thần, đánh giá Hứa Sơn từ trên xuống dưới, mắt khẽ híp lại.
“Chậc chậc chậc, Hứa Sơn à Hứa Sơn, may mà ngươi là tu sĩ chính đạo đấy, chứ nếu để ngươi lăn lộn ở Ma Đạo. thì cái tu chân giới này chắc chắn sẽ bị ngươi quấy đảo đến long trời lở đất mất!”
Hứa Sơn xua tay cười xòa.
“À phải rồi, cái Kế hoạch Nguyên Thần của ngươi... rốt cuộc nội dung cụ thể là gì vậy?” Hoàng Chi Vấn hỏi.
Hứa Sơn hơi trầm ngâm một lát rồi nói: “Cụ thể còn chưa định tốt, nhưng đại thể một khâu quan trọng đã được định đoạt, đó chính là dùng công pháp đổi công pháp. Trước mắt là nhanh chóng thực hiện việc mở rộng kho công pháp của Bút Thú Các.”
“Nếu như không có công pháp, thì cứ dùng tài nguyên mà đổi! Hoặc là Lý Gia Thôn hay Bảo Đan Tông cần tài nguyên gì, chúng ta có thể trực tiếp ủy thác cho các tu sĩ tham gia Alpha đi thu thập tài nguyên, rồi cấp lại cho họ tư cách tiến vào Bút Thú Các để tham khảo công pháp.”
“Sau đó, thông qua thành quả của Alpha, điều chỉnh quy tắc, cho đến khi cuối cùng mở cửa cho tất cả mọi người.”
“Hơn nữa, ta chuẩn bị chế tạo một số huy hiệu tinh xảo mang ý nghĩa kỷ niệm cho các tu sĩ tham gia Alpha. Huy hiệu của mỗi đợt người tham gia sẽ khác nhau... tạm thời cứ gọi tắt là 'huy hiệu nhóm Nguyên Thần' đi. Những tu sĩ có thể tham gia Alpha và sở hữu huy hiệu nhóm Nguyên Thần chắc chắn có thân thế không tầm thường, sau này có thể mở rộng thêm các mối quan hệ, thuận tiện cho việc hợp tác và giao lưu.”
Hoàng Chi Vấn nghe xong cúi đầu trầm tư: “Ừm, không tệ. Nếu làm theo cách của ngươi, lại có Tử Tiêu Kiếm Tông đứng sau chống lưng, thì quy mô Bút Thú Các chắc chắn sẽ mở rộng rất nhanh.”
“Nhưng những công pháp mà ngươi có thể đổi được, ừm... chắc chắn sẽ không có ai mang những thứ trân quý cất giữ ra đổi với ngươi đâu.”
Hứa Sơn phất tay, bất cần nói: “Không sao, giai đoạn hiện tại chỉ cần số lượng. Tin tưởng tương lai luôn có thể khai quật được nhiều giá trị hơn, bài xấu chưa hẳn không thể thắng cuộc, chủ yếu vẫn là cách vận hành mà thôi.”
“Ùm, vậy Kế hoạch Nguyên Thần rốt cuộc dự định khi nào bắt đầu?”
“Ta ở Quần Anh Hội chẳng phải đã nói rồi sao, trong vòng mười năm. Trong vòng mười năm trước tiên đem tông môn Lý Gia Thôn tạo dựng lên.” Hứa Sơn nói, từ trong túi trữ vật lấy ra ngọc giản chiếu ảnh hình thoi đưa cho Hoàng Chi Vấn, “Phiền Hoàng Tông Chủ tìm người giúp ta xây dựng tông môn, tốt nhất là hoàn thành trong vòng năm năm. Chi phí nhân công sẽ trừ vào phần thu nhập của ta, nếu không đủ ta sẽ bù thêm.”
“Về phần tông môn kiến thiết thành bộ dáng gì, khối ngọc giản này chứa toàn cảnh của Tinh Lam Tông, cứ theo kiến trúc của Tinh Lam Tông mà xây. Nhưng dược viên, phòng luyện đan, phòng luyện khí... những thứ này ta đều không cần. Còn các kiến trúc khác, chỉ cần xây dựng phần vỏ bên ngoài cho tốt là được, phần trang trí nội thất ta sẽ tự mình phụ trách.”
Hoàng Chi Vấn tiếp nhận Ngọc Giản, nhăn mày nói: “Thế thì chẳng còn lại gì mấy, ngươi mở cái tông môn kiểu gì vậy? Chẳng lẽ ngươi chỉ định xây một cái vỏ rỗng, để đó cho có lệ, để sau này còn có cái cớ mà nói với Thái Cổ Các sao?”
Hứa Sơn lắc đầu, rồi nghiêm mặt nói: “Không, ta thật sự muốn điều hành tốt Lý Gia Thôn Chức Nghiệp Tu Tiên Học Viện! Hơn nữa, ta muốn trong vòng trăm năm, biến nó thành tông môn nhất lưu của tu chân giới, không dám nói là mạnh nhất, nhưng chắc chắn là nổi danh nhất.”
Hoàng Chi Vấn sững sờ một lát, lặp lại câu hỏi: “Trong vòng trăm năm. tông môn nhất lưu của tu chân giới?”
“Không sai!”
Hoàng Chi Vấn lập tức im lặng.
Nếu Hứa Sơn nói Lý Gia Thôn có thể trở thành tông môn nổi tiếng nhất tu chân giới, thì ông ta tin!
Hiện tại, nó đã gần đạt đến mức độ nổi tiếng nhất, hầu như không ai không biết Lý Gia Thôn, dù chỉ là một trò cười.
Nhưng để trở thành tông môn nhất lưu. một trăm năm quả thực là quá hoang đường!
“Hứa Sơn, ta biết thiên phú của ngươi hơn người, nhưng việc tu luyện của cá nhân ngươi và việc bồi dưỡng đệ tử cho tông môn thì hoàn toàn không thể đánh đồng.” Hoàng Chi Vấn khuyên nhủ chân thành, “Một cá nhân đương nhiên có cơ hội, có cơ duyên để đột phá nhanh chóng, nhưng muốn điều hành một tông môn để đệ tử tập thể đột phá nhanh chóng thì hoàn toàn là điều không thể.”
“Đừng nói một trăm năm, ngay cả một ngàn năm, hai ngàn năm đi chăng nữa, cơ hội để thành tựu tông môn nhất lưu cũng nhỏ đến đáng thương. Ta không có ý đả kích ngươi... ngươi mới chỉ là Kết Đan kỳ thôi mà. Đừng tưởng rằng ngồi chung với những nhân vật lớn là có thể một bước lên trời thật sự.”
“Ha ha ha ha, Tông Chủ dạy bảo chí lý.” Hứa Sơn cười lớn một tiếng: “Bất quá ngươi yên tâm đi, chờ ta mở học viện ra, ngươi tự khắc sẽ hiểu.”