Nhìn Hoàng Chi Vấn với vẻ mặt đau lòng nhức óc, Hứa Sơn trong lòng cảm thấy vui mừng.
Mối quan hệ giữa Tôn Nguyên Chính và hắn còn chưa sâu sắc, dù sao thời gian tiếp xúc không dài.
Nhưng Hoàng Chi Vấn thì đúng là người một nhà, mọi người chí thú hợp nhau, lợi ích gắn liền với nhau.
Có vài điều có thể nói thẳng, nhưng hắn cũng không vội.
Hứa Sơn tiện tay kéo hai chiếc ghế ra, rồi ngồi xuống, ra hiệu mời Hoàng Chi Vấn.
Hắn cười nhạt nói: “Thâm nhập Lý Gia Thôn của ta? Tông chủ nghĩ sai rồi, phải là Lý Gia Thôn của ta thâm nhập vào họ mới đúng.”
Lý Gia Thôn thâm nhập những người khác, cái này có ý nghĩa gì?
Hoàng Chi Vấn hoàn toàn đơ người!
“Tông chủ mời ngồi, nghe ta giải thích cặn kẽ.”
Hoàng Chi Vấn ngồi xuống, Hứa Sơn nói: “Ta hỏi tông chủ một vấn đề, phải chăng đại đa số tông môn trong thiên hạ đều có phân chia nội môn và ngoại môn?”
“Không sai, đúng là như vậy.”
“Vậy việc thiết lập ngoại môn để làm gì?”
“Chỉ riêng việc kiểm tra linh căn là chưa đủ, ngoại môn tự nhiên là để sàng lọc đệ tử kỹ hơn, một mặt khác cũng nhằm rèn luyện tâm tính của đệ tử mới nhập môn. Đây cũng là một loại khảo nghiệm, chỉ khi thông qua mới có thể tiến vào nội môn.”
“Vậy phải chăng đại đa số đệ tử tông môn chỉ khi thăng cấp Trúc Cơ kỳ mới có thể tiến vào nội môn?”
“Không sai.” Hoàng Chi Vấn không chút nghĩ ngợi đáp.
“Vậy được rồi, phần lớn tông môn trong thiên hạ đều đào thải đệ tử ngoại môn, còn đệ tử nội môn nếu không mắc sai lầm lớn, thông thường sẽ không bị trục xuất khỏi tông môn, có đúng không?”
“Vâng... nhưng ngươi nói những điều này có ý nghĩa gì chứ?”
Hứa Sơn ngẩng đầu ra hiệu Hoàng Chi Vấn đừng nóng vội, kiên nhẫn giải thích: “Mô hình này thực ra có thể thấy vài vấn đề. Đệ tử Luyện Khí kỳ chưa đủ linh hoạt trong vận dụng linh lực, năng lực còn kém, việc họ chưa từng dùng linh thạch tu luyện đối với tông môn là một sự hao tổn đơn thuần, nói trắng ra, họ là gánh nặng nợ nần.”
“Còn đệ tử Trúc Cơ kỳ, cho dù là Trúc Cơ yếu nhất, tông môn cũng sẽ mỗi tháng cấp phát linh thạch cho hắn, chứ không trục xuất khỏi tông môn. Điều này cho thấy hắn có thể tạo ra giá trị, mang lại lợi ích lớn hơn nhiều so với số linh thạch mỗi tháng, có giá trị đầu tư, đây chính là tài sản.”
Hoàng Chi Vấn nhanh chóng ngẫm nghĩ, đáp: “Ngươi nói không sai, nhưng điều này có liên quan gì đến việc ngươi chiêu mộ đệ tử và trưởng lão từ bên ngoài chứ?”
Hứa Sơn nhếch miệng cười nói: “Điều thú vị đây. Lý Gia Thôn của ta không còn đệ tử có linh căn, trong phạm vỉ trăm dặm, trong thời gian ngắn cũng rất khó chiêu mộ thêm. Vậy hôm nay ta mở rộng tông môn, chiêu mộ người ngoài gia nhập từ khắp tu chân giới sẽ có kết quả gì?”
“Vô số người đều sẽ nhắm vào Bút Thú Các, Lục Tâm Kiếm Điển mà đến. Trong lòng bọn họ nhất định biết rõ, dù là gia nhập tông môn của ta, cũng sẽ không nhanh chóng mở hoàn toàn Bút Thú Các cho người mới. Những tông môn kia, vì có thể thu được lợi ích lớn hơn từ Bút Thú Các càng sớm càng tốt, sẽ phái ra những trưởng lão có thực lực đủ mạnh, hoặc là những đệ tử có thiên tư xuất chúng gia nhập tông môn ta để ẩn nấp lâu dài.”
“Ngươi không phải biết rõ điều này còn cố làm à?” Hoàng Chi Vấn lo lắng tột độ nói, “Đúng! Ngươi có thể tuyển chọn được một nhóm tu sĩ cường đại, còn có đệ tử thiên tư xuất chúng, nhưng những người được bồi dưỡng đó đều không phải người của ngươi! Bút Thú Các bị người ta lấy sạch, Lý Gia Thôn thành một cái xác rỗng, còn có tác dụng gì? Thái Cổ Các cũng sẽ không tha cho ngươi!”
Hứa Sơn thong thả nói: “Không, ta sẽ dốc lòng bồi dưỡng các đệ tử gia nhập tông môn của ta, dùng mô hình giáo dục hoàn toàn mới, đầu tư lượng lớn linh thạch, với tốc độ nhanh nhất để những đệ tử Luyện Khí kỳ đó thành công Trúc Cơ. Để đảm bảo họ có thể thành công, ta còn chuẩn bị dựa theo số lượng người mà đặt mua Trúc Cơ Đan từ Bảo Đan Tông.”
“Lại còn tốn linh thạch, mua đan dược bồi dưỡng người ngoài! Ngươi điên rồi có phải không?” Hoàng Chi Vấn kinh ngạc nói.
“Đừng nóng vội nào, ngươi đoán xem sau đó sẽ thế nào?”
“Sau đó... thì còn có thể thế nào nữa? Tiếp tục bồi dưỡng à! Người ta thấy không có giá trị gì thì bỏ đi thôi.” Hoàng Chi Vấn cố nén sự sốt ruột.
“Không, sau khi đạt Trúc Cơ kỳ, ta sẽ đóng gói bán đệ tử dưới trướng cho những tông môn khác, ít nhất gấp mấy lần giá vốn.”
Hoàng Chi Vấn: “???”
Hứa Sơn trên mặt hiện ra vẻ hưng phấn: “Lứa đệ tử đầu tiên của Lý Gia Thôn ta, thiên tư xuất chúng, người khác miễn phí đưa đến tận cửa, họ đưa đến là nội gián ư? Không, đây căn bản là từng đống linh thạch!”
Hắn vậy mà muốn buôn bán cả tu sĩ! Thăng cha này còn không thèm nghĩ đến việc phát triển tông môn nữa chứ
Hoàng Chi Vấn như bị sét đánh ngang tai!
Một giây sau, Hoàng Chi Vấn từ trên ghế bật dậy: “Ngươi đùa ta đó à! Làm gì có ai làm như ngươi, ai sẽ mua đệ tử của ngươi chứ?”
“Tông chủ đừng quên, những người này là tài sản chứ không phải gánh nặng, họ có giá trị. Nếu bồi dưỡng một đệ tử Luyện Khí sơ kỳ có thiên tư xuất chúng đạt Trúc Cơ kỳ, chi phí là 100 khối linh thạch. Ta giả sử một đệ tử Trúc Cơ sơ kỳ bình thường của tông môn mỗi tháng có thể mang lại năm khối linh thạch thu nhập cho tông môn, một năm chính là 60 khối.”
“Tu sĩ Trúc Cơ kỳ có tuổi thọ 200 năm, giả sử hắn 30 tuổi Trúc Cơ thành công, vẫn có thể cống hiến 170 năm cho tông môn. Đương nhiên trong đó còn có các chi phí phát sinh ngoài ý muốn, nhưng ở đây chúng ta có thể dùng sự trưởng thành của đệ tử để bù đắp.”
“170 năm, đó chính là cả đời tu sĩ này có thể thu hoạch 10.200 khối linh thạch. Ta bán một người 5000 khối linh thạch không quá đáng chứ?”
“Một người 5000 khối... chúng ta nếu chiêu dụ được 600 đệ tử từ những tông môn khác, đổi tay một cái là đã lãi ròng mấy triệu khối linh thạch rồi. Ngươi nói ta kinh doanh 100 năm thì sẽ kiếm được bao nhiêu linh thạch?” Hứa Sơn vừa đếm ngón tay vừa tính toán, trong mắt dần dần hiện lên vẻ điên cuồng, “Họ chỉ cần ngày đêm tu luyện, mười năm một lứa thì không thành vấn đề chứ? Đó chính là tiếp cận 30 triệu khối linh thạch.”
Cái lối mòn bồi dưỡng đệ tử ngoại môn thông thường, hắn từ trước đến nay không định chấp nhận.
Cái kiểu làm việc vặt vãnh, việc nặng nhọc để rèn luyện tâm tính ư, không cần... hắn muốn là sản xuất hàng loạt những con trâu ngựa làm việc.
Hắn ngay từ đầu đã không hề nghĩ đến việc giống những tông môn khác, làm ăn chắc chắn mà bồi dưỡng đệ tử, biến tất cả đệ tử trong môn phái thành cao thủ, thành lực lượng chiến đấu mũi nhọn.
Cách làm này nhìn như bình thường, nhưng đối với một kẻ xuyên việt mà nói, lại hoàn toàn không bình thường.
Thời gian dài, chi phí cao, lại cần nhiều kinh nghiệm. Dùng tư duy của người bản địa để làm việc với người bản địa, thì làm sao theo kịp thời đại!
Ngay từ đầu hắn đã muốn xây dựng cơ sở đào tạo và vận chuyển nhân tài đầu tiên và lớn nhất toàn tu chân giới!
Vốn ít, vòng quay nhanh, lợi nhuận lớn!
Hoàng Chi Vấn mắt mở to, hai tay vò đầu bứt tóc, da đầu run lên từng hồi.
Hóa ra hắn có ý đồ này.
Hứa Sơn là yêu quái biến thành hay sao mà chuyện này nào phải thứ người thường có thể nghĩ ra chứ!
“Ngươi tính toán sổ sách không sai, nhưng mà ở đây...”
“Ta biết nơi này có nhiều vấn đề, hơn nữa còn rất thô thiển, nhưng tông chủ đừng nóng vội, hãy nghe ta nói hết.” Hứa Sơn hít sâu một hơi, “Lợi ích chúng ta thu được từ việc bán đệ tử mới chỉ là tầng lợi ích đầu tiên. Còn có rất nhiều lợi ích vô hình khác.”
“Ngươi thử nghĩ xem, trong Bảy Vực Bắc Địa có bao nhiêu tông môn với tiêu chuẩn quản lý rất cao, chỉ muốn bồi dưỡng tinh anh mà không thu nhận đệ tử linh căn trung phẩm? Đây đều là những kho báu tiềm ẩn mà chúng ta có thể thu hết!”
“Mà lại hiện tại có thể thu nhận một lượt, nuôi dưỡng thành lực lượng dự trữ của tông môn, dựa vào năng lực của giáo viên mà bồi dưỡng từng nhóm.”
“Ta sẽ dốc sức bồi dưỡng họ, cung cấp cho họ những điều kiện tốt nhất! Họ không cần giống những tông môn khác, làm việc vặt để rèn luyện tâm tính; việc ăn mặc, sinh hoạt hàng ngày đều do phàm nhân lo liệu. Điều duy nhất họ phải làm chính là tu luyện! Mỗi tên đệ tử đều có vô số linh thạch để dùng, lại thêm Kim Đan cao thủ tự mình chỉ đạo dẫn khí.”.....