“Vì vậy, không ngại bố trí người tại Nam Cương giám sát hành vi của hắn ta, đợi đến ngày hắn lộ ra chân tướng. chính là lúc chúng ta sẽ hành động tiếp.”
“Hứa Sơn bất tài, chỉ mới từng cống hiến cho tu chân giới một phần công pháp Địa giai bát phẩm, còn chưa làm được việc gì khác. Vì vậy, ta mạnh dạn xin được đảm nhiệm, xin hãy giao việc này cho ta xử lý! Thứ nhất, thực lực của ta sẽ không gây ra sự chú ý quá lớn; thứ hai, ta lại vừa vặn có năng lực tiếp cận một số tin tức then chốt. Ta có thể cải trang, đi lại giữa hai miền nam bắc, giúp Thái Cổ Các tìm hiểu tin tức, sớm chuẩn bị trước.”
“Không biết, mọi người có nguyện ý trao cho ta cơ hội này không?”
Toàn trường nhìn về phía Hứa Sơn, lâm vào trầm tư.
Hắn... vậy mà chủ động xin đi giết giặc, tiến về Nam Cương thay Thái Cổ Các tìm hiểu tin tức?
Cả căn phòng, không một ai là không kiêng ky Trấn Hải Tà Quân, vậy mà hắn đã từng thấy thực lực của Trấn Hải Tà Quân rồi mà còn dám đi?
Lá gan cũng quá lớn, đây không phải loại người bình thường có thể làm được!
Không hề nghi ngờ, sau khi Hứa Sơn nói ra những lời này, hình ảnh của hắn trong lòng mọi người lại lần nữa thay đổi lớn!
Không một người bình thường nào có thể liên hệ hắn với Trấn Hải Tà Quân.
Chỉ cảm thấy hắn là một thằng điên thực sự!
Trần Tương vỗ tay tán thường: “Hứa Viện trưởng thật là anh hùng hào kiệt, phương án ngươi đưa ra, lão phu cũng đồng ý, bất quá rủi ro có phần quá lớn, ngươi không sợ. xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao?”
Hứa Sơn nói: “Sợ? Ta Hứa Sơn có thể đi đến hôm nay, dựa vào chính là sự can đảm và cẩn trọng. Ta chắc chắn sẽ không trực diện Trấn Hải Tà Quân, ta nghĩ sẽ không có vấn đề quá lớn, một khi cảm nhận được bất kỳ nguy hiểm nào ta sẽ lập tức trở về khu vực gần đại trận truyền tống.”
“Đương nhiên... ta mang theo Lục Tâm Kiếm Điển, một khi ta bỏ mình, phần công pháp quý giá này cũng sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội đến với tu chân giới. Cho nên ta cũng hi vọng nhận được sự giúp đỡ của chư vị, có thể tận lực cung cấp cho ta một số thủ đoạn bảo mệnh.”
“Năng lực của ta chắc hẳn mọi người đều đã thấy rõ, để ta làm việc này là tốt nhất, ta có thể vì tu chân giới góp một phần sức, các vị cũng sẽ không phải chịu bất kỳ tổn thất nào, không biết chư vị có nguyện ý giúp ta một tay không?”
Hứa Sơn dùng ánh mắt quan sát kỹ đám người.
Trần Tương và những người khác trao đổi ánh mắt với nhau.
Các tông đã tranh luận mãi không xong, cũng không có ai đứng ra giải quyết, hôm nay tiếp tục thảo luận e rằng cũng khó có kết quả.
Như vậy... phương án của Hứa Sơn hiện tại xem ra là tốt nhất, đảm bảo an toàn cho hắn cũng không phải việc khó.
Chỉ cần không đụng tới Trấn Hải Tà Quân cao thủ tuyệt thế cỡ này, Thái Cổ Các có rất nhiều thủ đoạn để hắn có thể tung hoành bên ngoài Nam Cương.
Chốc lát, Trần Tương nói: “Hứa Viện trưởng đưa ra phương án rất tốt, đã chủ động xin đi giết giặc, tự nhiên ta cũng không có lý do gì để cự tuyệt. Ta đại diện Dương Đỉnh vương triều tặng Hứa Viện trưởng một tấm Độn Không Phù Huyền giai lục phẩm.”
Trần Tương nói xong, trong tay gọi ra một đạo phù lục ánh lên tử quang, nhìn phẩm chất liền vô cùng bất phàm.
Ngay sau đó tay hắn vung lên, phù lục bay tới trước người Hứa Sơn.
“Phù này chính là do bí pháp tạo thành, kết nối với đại trận truyền tống Nam Cương. Hứa Viện trưởng sử dụng ở bất cứ nơi nào bên ngoài Nam Cương, đều có thể lập tức truyền tống về doanh địa bên ngoài đại trận truyền tống. Tuy nhiên, nếu gặp phải cường giả như Trấn Hải Tà Quân, có khả năng sẽ cắt đứt sự liên hệ giữa phù lục này và đại trận. Bất quá, tin tưởng với đảm phách và tâm trí của Hứa Viện trưởng, hẳn là có thể bảo toàn an toàn mà không cần lo lắng.”
“Nếu Trần Tương đã tỏ thái độ, ta đại diện Nham Bàn Tông, tặng Hứa Viện trưởng một bộ Hộ Tâm Giáp Tạo Kim Huyền giai tam phẩm, dùng để phòng bị bất trắc.”
“Thuốc Tâm Tông ta có thể tặng một viên Tinh Nguyên Hóa Khí Đan Huyền giai tứ phẩm....”....
Trong lúc nhất thời, hơn 20 loại thần khí bảo mệnh đều xuất hiện trước mắt Hứa Sơnl
Mỗi một loại đều không dưới Huyền giai!
Bảo quang hỗn loạn chói mắt, Hứa Sơn nở hoa trong lòng, không ngừng gào thét.
Kiếm lời máu!!!
Con mẹ nó, kiếm lời máu rồi!!!
Mỗi một món đồ ở đây, chỉ cần lấy ra riêng lẻ, đều có thể một mình đảm đương một phía.
So với phần thưởng của Quân Anh Hội, trừ viên Càn Nguyên đễ Đan cao quý không tả nổi kia, những thứ khác so với đống đồ này thì đơn giản chỉ là rác rưởi mà thôi!
Hứa Sơn cưỡng ép duy trì bình tĩnh, phất tay thu sạch tất cả vật phẩm trên bàn.
Quay đầu nhìn về phía Tôn Nguyên Chính với biểu cảm cứng nhắc lúng túng, Hứa Sơn cười như không cười nói: “Tôn Tông Chủ, ngươi thì sao?”
Dưới bàn, hai tay Tôn Nguyên Chính đã muốn túa ra máu!
Tên tiểu tử này. còn có mặt mũi tìm hắn đòi bồi thường? Dựa vào cái gìl!I
Thế nhưng nhiều người như vậy đều cho, hắn không cho thì thật sự không xuống đài được.
Sau một hồi giãy giụa thống khổ trong lòng, Tôn Nguyên Chính tiện tay vung ra một viên đan dược.
“Viên Long Lực Đan Huyền giai tam phẩm này xin tặng Hứa Viện trưởng. Sau khi phục dụng, nhờ dược lực bên trong, ngươi sẽ có đủ sức cầm cự, liều mạng một kích với tu sĩ Kim Đan.”
“Đa tạ, đa tạ các vị tông chủ, ta Hứa Sơn nhất định sẽ không làm nhục sứ mệnh, sẽ định kỳ hồi báo tin tức Nam Cương về Thái Cổ Các.” Hứa Sơn chắp tay chào khắp bốn phía, tinh thần phấn chấn.
Đám người cũng chắp tay đáp lễ.
Hôm nay mặc dù đã bỏ ra một phần hậu lễ, nhưng những vật này đối với các tông môn Thái Cổ Các mà nói thì chẳng là gì.
Ít nhất thì vẫn có lời hơn nhiều so với việc phái tu sĩ ra mà lại đồng thời hao tổn tại Nam Cương.
Mặc dù tông môn mình cũng có thể phái đệ tử đi làm việc tương tự, nhưng loại người có can đảm hơn người như Hứa Sơn thì quá đỗi hiếm thấy.
So Hóa Thần tu sĩ còn khó tìm.
Cho dù có cũng là những tỉnh anh được cường điệu bồi dưỡng trong môn, tương lai sẽ trở thành tồn tại như trụ cột của tông môn, tuyệt đối sẽ không yên tâm phái đi.
Hứa Sơn bình phục lại một chút tâm tình rồi nói: “Trần Tương, ta từ trước đến nay chưa từng đến Nam Cương, không biết ngài có địa đồ liên quan đến Nam Cương không? Đại trận truyền tống Nam Cương có người của Dương Đỉnh Vương triều trông coi, ta có cần thêm một số chứng minh thông quan không?”
Trần Tương gật đầu nói: “Không sai, nhưng những vật này lão phu đều sẽ sai người chuẩn bị tốt rồi đưa đến Bảo Đan Tông cho ngươi. Mà lại ngươi đi lần đầu... lão phu sợ ngươi sẽ không được an toàn cho lắm, ta sẽ mời Liệt Hỏa Thiền Sư của Độ Nghiệp Tự chọn thời điểm cùng ngươi tiến đến, vừa vặn cũng có thể giúp ngươi hiểu rõ hơn tình huống một chút, ngươi thấy thế nào?”
“Vậy thì không còn gì tốt hơn, cũng tốt có người làm chứng cho ta, miễn cho đến lúc đó có kẻ nghi ngờ ta cầm đồ của các nhà rồi lại không làm việc.”
Đùng!
Trần Tương nhẹ nhàng đập bàn: “Về chuyện Hứa Viện trưởng tự mình xâm nhập Nam Cương thăm dò Trấn Hải Tà Quân, còn có ai có ý kiến?”
Chờ một lúc, không người phản đối.
Trần Tương lại nói: “Nếu không ai có ý kiến, việc này cứ quyết định như vậy đi! Vậy thì... Hứa Viện trưởng còn có điều gì muốn nói không?”
Hứa Sơn nói: “Đa tạ Trần Tương và chư vị đã hết lòng giúp đỡ, ta Hứa Sơn đã là một thành viên của Thái Cổ Các, chắc chắn sẽ dốc hết toàn lực vì tu chân giới. Về việc này ta không có gì muốn nói thêm. Liên quan đến chuyện Bút Thú Các, ta biết chư vị trong lòng còn rất nhiều nghi vấn. Ta thân mang hai trọng trách, e rằng về thời gian có chút gấp gáp, ta sẽ chọn ngày tốt mời chư vị đến Bảo Đan Tông cùng nhau thương nghị.”
“Nếu như ta có gì bất trắc không ở đây, Hoàng Tông Chủ cùng ta vinh nhục có nhau, hắn đã hiểu rõ tất cả chi tiết của Bút Thú Các, cũng có thể thay ta đưa ra quyết định, ý kiến của hắn chính là ý kiến của ta.”
“Cuối cùng, nếu mọi người không có chuyện gì khác, ta có một yêu cầu quá đáng. Ta nghĩ ân oán giữa ta và lôn Tông Chủ vẫn chưa hóa giải, ta hi vọng mọi người có thể chờ ở bên ngoài một chút, ta sẽ cùng Tôn Tông Chủ ở đây giải quyết dứt điểm ân oán cũ!”
Tôn Nguyên Chính kinh ngạc nhìn hắn một chút, lạnh lùng nói: “Nói rất hay, ta cũng đang có ý này!”.....