Không phải môn phái tầm thường, mà còn định lập tông môn, hắn có thể giở trò gì nữa?
Hoàng Chi trăm mối vẫn chưa thể lý giải, nhưng thấy Hứa Sơn không có ý định giải thích, liền chuyển sang hỏi chuyện khác.
“Việc xây dựng tông môn sao ngươi không tự mình trông coi? Chắc hẳn là có việc quan trọng hơn cần xử lý?”
Hứa Sơn gật đầu: “Ta đã đồng ý với Thái Cổ Các là sẽ về Nam Cương điều tra Trấn Hải tà quân.”
“Cái gì! Ngươi không muốn sống nữa à, loại chuyện này cũng dám nhận vào người sao!?” Hoàng Chi kinh hãi hỏi.
Hứa Sơn bình thản nói: “Thật ra không có gì, ta từ Nam Cương trở về, cũng khá hiểu rõ tình hình bên đó, lại có một vài bằng hữu, chuyện này cũng không có quá lớn nguy hiểm.”
“Hiện tại Thái Cổ Các tuy thừa nhận sự tồn tại của ta, nhưng ngoài Bút Thú Các ra, ta cũng không thể cứ khoanh tay đứng nhìn mà chiếm chỗ ở đó. Chủ động nhận lấy nhiệm vụ này coi như để nâng cao vị thế của mình.”
“Thật ra liên quan đến chuyện này, ta cũng muốn xin tông chủ giúp đỡ. Ta cần một lượng lớn Đổi Nhan Đan, Thiên Diện Đan cũng muốn chuẩn bị mấy viên, cuối cùng còn cần đan dược có thể che giấu khí tức bản thân. Những thứ này có khó khăn gì không?”
“Ngươi lá gan này thật sự là càng lúc càng lớn!” Hoàng Chi thở hắt ra một tiếng, tiếp đó không chút nghĩ ngợi nói: “Đan dược ngươi muốn ta có thể giúp ngươi chuẩn bị, nhưng ngươi cần một lượng lớn Đổi Nhan Đan làm gì?”
“Đi lại bên ngoài... phòng bị trước thì hơn. Ta đến bên đó muốn trà trộn vào Thiên Hạ Hội, một khuôn mặt chắc chắn không đủ dùng thôi.” Hứa Sơn thuận miệng đặt đại một cái cớ.
Đối Nhan Đan là loại đan được phẩm cấp khá thấp, sau khi dùng, được lực bốc hơi tương đương với đắp một lớp mặt nạ lên mặt, cao thủ rất dễ dàng nhìn thấu.
Ngược lại, Thiên Diện Đan trực tiếp điều chỉnh da thịt, lại dùng linh lực để thu phóng, khống chế và duy trì, ưu việt hơn Đổi Nhan Đan rất nhiều.
Đan dược che giấu khí tức và Thiên Diện Đan đương nhiên là để chính hắn dùng.
Còn một lượng lớn Đổi Nhan Đan... là để dành cho đoàn làm phim của hắn dùng trong tương lai.
Vạn nhất sau này diễn viên nổi tiếng, dễ dàng để lộ thông tin bên phía hắn, thì cứ dùng mặt nạ giả để quay phim cho tiện.
Cũng có thể phòng ngừa diễn viên dưới quyền gặp phải chuyện bất trắc. Mặc dù đưới tay hắn thì điều này là không thể nào, nhưng vẫn nên đề phòng thì hơn, vạn nhất có kẻ nào nổi giận gây chuyện, rất có thể sẽ xuất hiện phiền toái.
Hoàng Chi suy tư một lát rồi nói: “Được thôi, ta sẽ đi tìm người giúp ngươi chuẩn bị. Về khách sạn nghỉ ngơi trước, ngày mai ngươi gặp Diệp Thanh Bích xong, nếu không có chuyện gì khác thì thu dọn đồ đạc rồi về Bảo Đan Tông trước.”
*****
Vân Thủy Tiểu Trúc, trong đại sảnh.
Lôi Liễu mặt lạnh tanh, không biểu lộ cảm xúc khi đối diện với khách.
Người trẻ tuổi đối diện bị nhìn chằm chằm đến mức hơi lúng túng.
Tiểu trúc vốn là trụ sở của Chi Nguyệt Tiên Cung tại Lục Vương Thành. Lục Vương Thành chính là một trong bảy vùng đất có linh khí nồng đậm nhất Bắc Địa, nơi vật tư lưu thông phồn hoa nhất.
Chi Nguyệt Tiên Cung đương nhiên đặt trụ sở ở nơi này, dựa vào tài lực của Tiên Cung mà mua lại tiểu trúc này cũng không phải việc khó.
Ngày thường Vân Thủy Tiểu Trúc đều là nơi ở của người trong Chi Nguyệt Tiên Cung, người ngoài hiếm khi quấy rầy, thế mà hôm nay đã là lượt thứ năm có người đến...
“Lôi Trưởng lão, đệ tử Dược Tâm Tông Vương Thanh, vâng lệnh trưởng lão trong tông...”
“Ngươi cũng đến đây để thỉnh cầu để đệ tử dưới trướng ta cùng tên Hứa Sơn kia gặp nhau đúng không?” Lôi Liễu quả quyết cắt ngang lời đối phương.
Vương Thanh khóe miệng giật giật, vuốt cằm nói: “Dạ phải, nếu Lôi Trưởng lão đã biết tin tức, vậy đệ tử xin cáo từ trước.”
“Khoan đã.” Lôi Liễu lạnh lùng nói, “Tên Hứa Sơn đó chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, cho các ngươi uống nhầm thuốc mê gì mà người người đều tự động đến giúp hắn nói đỡ?”
“Thái Cổ Các bây giờ ngay cả chút mặt mũi cũng không cần nữa sao, chẳng lẽ còn chưa đủ mất mặt sao?”
“Cái này...” Vương Thanh ấp úng nói, “Đệ tử chỉ phụ trách truyền lời, còn những chuyện khác... thật sự không biết.”
“Ngươi đi đi!” Lôi Liễu trực tiếp phất tay ra hiệu đuổi người.
Nhưng không ngờ Vương Thanh vừa mới quay người rời đi, ngoài cửa một tên đệ tử vội vã đi vào, bẩm báo: “Lôi Trưởng lão, tông chủ Tử Tiêu Kiếm Tông Tôn Nguyên Chính đến gặp.”
“À?” Lôi Liễu có chút bất ngờ, “Mời vào đi, không được thất lễ.”
“Vâng.”
Theo đệ tử rời khỏi phòng khách, chẳng bao lâu sau Tôn Nguyên Chính sải bước tiến vào trong sảnh.
Nhìn thấy Lôi Liễu, hắn không khỏi nở nụ cười: “Lôi Trưởng lão, hồi lâu không gặp mà phong thái vẫn giữ được như xưa. ”
“Khách quý ít gặp.” Lôi Liễu khó khăn lắm mới nở một nụ cười trên mặt, “Tôn Tông Chủ đến tận nhà thăm hỏi, có việc gì chăng?”
Tôn Nguyên Chính cũng không ngồi xuống, mà đứng trong sảnh nói: “Vậy ta xin nói ngắn gọn, hôm nay đến đây là hi vọng Lôi Trưởng lão có thể nể mặt ta, mong ngài cho phép hai vị cao đồ của ngài gặp mặt Hứa Sơn một lần.”
“Ngài chắc hẳn cũng biết, Hứa Sơn vốn là đệ tử Tinh Lam Tông, tông môn này đã giải tán... trước đây hắn và tông chủ của tông môn ấy đều ở Lục Vương Thành, gặp nhau một lần để hàn huyên chuyện cũ cũng hợp tình hợp lý.”
“Không biết Lôi Trưởng lão có nguyện ý nể mặt ta hay không.”
Lôi Liễu nhíu mày: “Tôn Tông Chủ. ta không nghe lầm chứ? Ngươi đến cầu tình cho Hứa Sơn? Truyền thừa của tổ tông ngươi đều bị hắn công khai, ngươi không muốn giết hắn sao?”
“Đúng vậy...” Tôn Nguyên Chính khẽ thở dài, “Trước kia thì từng nghĩ tới, nhưng bây giờ... không cần thiết nữa. Thái Cổ Các đã đồng lòng chấp thuận hắn gia nhập, hơn nữa Hứa Sơn hiện tại là trưởng lão của Tử Tiêu Kiếm Tông ta.”?!
Tin tức này tựa như tiếng sét giữa trời quang!
Mức độ bất thường thật giống như một đám ông chủ khách sạn năm sao đồng loạt chỉ vào nhà vệ sinh công cộng bên kia đường mà nói rằng đó là thành viên mới của giới mình.
Lôi Liễu mắt trợn tròn, mãi một lúc sau mới hoàn hồn.
“Điên rồi, đúng là điên! Hứa Sơn, cái gã viện trưởng Học Viện Tu Tiên Chuyên Nghiệp Lý Gia Thôn đó, là hắn ư?”
“Ừm... là hắn.”
Trải qua hai lần xác nhận, Lôi Liễu hừ lạnh một tiếng: “Thái Cổ Các... thật sự là càng ngày càng tệ, sớm muộn gì cũng giải tán thôi.”
Tôn Nguyên Chính không hề bác bỏ.
Lôi Liễu mặc dù ở vị trí trưởng lão trong Chi Nguyệt Tiên Cung, nhưng bản thân bà ấy có thực lực cực kỳ mạnh mẽ, Thánh Nữ trong môn đều do bà ấy tự mình bồi dưỡng.
Địa vị đương nhiên không cần nói cũng biết, lời nói của bà ấy chưa chắc đã nhẹ hơn lời + + ` K7 Là 71+ 4N ko H4 ~ x của cung chủ, bà ấy có nói lời cứng rắn cũng chăng sao.
“Vậy còn ngươi? Người khác đồng ý thì ta còn miễn cưỡng chấp nhận được, ngươi vì cái gì lại đồng ý? Tử Tiêu Kiếm Tông cùng Chi Nguyệt Tiên Cung đều là tông môn Thượng Cổ, dù các ngươi không bằng trước kia, nhưng cũng không đến nỗi phải chiêu mộ một kẻ rác rưởi làm trưởng lão, chẳng lẽ hiện giờ đã sa đọa đến mức này sao! Các ngươi đang mưu đồ gì?” Lôi Liễu nhìn Tôn Nguyên Chính không khỏi có chút giận dữ vì thái độ không biết tự trọng của hắn.
Tôn Nguyên Chính trầm ngâm chốc lát nói: “Chuyện này liên quan đến nội tình của Tử Tiêu Kiếm Tông ta. Hứa Sơn nhờ tìm được truyền thừa Tiên Đài, từ đó đạt được bí mật truyền thừa của tổ tiên ta... Việc truyền bá công pháp cho thế nhân, cũng là di huấn tổ tiên ta lưu lại.”
“Cái gì! Đại kiếp Thượng Cổ?” Lôi Liễu lại một lần nữa như bị sét đánh.
Cái gì U Tuyền Huyết Ma, Xích Thi Thần Quân, bà ấy chưa từng nghe qua bao giờ!
Không ngờ truyền thừa của Tử Tiêu Kiếm Tông lại có bí mật truyền thừa Thượng Cổ như vậy.
Tôn Nguyên Chính quan sát biểu cảm của Lôi Liễu, mặt không đổi sắc.
Hắn cũng chỉ có thể nói như vậy, rất nhiều hợp tác giữa hắn và Hứa Sơn chưa thể để lộ ra bên ngoài.
Hơn nữa, cho dù câu chuyện là giả thì sao chứ? Dù sao cũng chẳng ai biết chuyện gì đã xảy ra trước đây.
Câu chuyện này sau này sẽ trở thành một phần lịch sử của Tử Tiêu Kiếm Tông hắn, chỉ cần mang lại lợi ích thực sự, nó chính là sự thật!
Còn lại thì xem tên tiểu tử Hứa Sơn kia có thể tạo ra hình ảnh tuyên truyền như thế nào.
“Cho nên ta và hắn cũng chưa nói tới có mâu thuẫn gì, hơn nữa ta thấy Hứa Sơn có tiềm lực vô hạn. Hắn đáng để tông ta đặt cược vào, Lôi Trưởng lão còn có vấn đề gì không?”
“Lại có chuyện như vậy, đạo truyền thừa này của các ngươi đã lấp đầy khoảng trống về kỳ sự Thượng Cổ à…” Lôi Liễu lẩm bẩm nói.
“Đúng vậy.” Tôn Nguyên Chính bình tĩnh nói, “Nhưng chuyện này ngoại giới tạm thời không biết, mong Lôi Trưởng lão giúp ta giữ bí mật. Ta muốn đi tìm đọc nhiều hồ sơ để xác minh kỹ càng rồi mới công bố.”
“Không sai, đúng là cần phải xác minh kỹ càng một chút, đây không phải việc nhỏ.” Lôi Liễu nhìn ra bầu trời xa xăm qua cửa sổ lớn của phòng, như có điều suy nghĩ.
“Vậy việc để Hứa Sơn và Lệnh Đồ gặp nhau.”
“Chuyện này ta thấy bỏ qua đi, hai đứa đệ tử của ta trước đó từng làm chuyện xấu, ta thật vất vả mới thuần phục được. Ta thấy tên Hứa Sơn kia khéo miệng nịnh nọt, nhìn không giống người bình thường, vạn nhất hắn nói năng lung tung lại ảnh hưởng đến hai đứa nghịch đồ của ta, vậy cũng không tốt.”
Tôn Nguyên Chính chắp tay nói: “Vậy ta xin không dài dòng nữa, hôm nay chỉ là ngẫu nhiên đi ngang qua đây, tiện đường nói một tiếng về việc này, vậy thì xin cáo biệt Lôi Trưởng lão tại đây. Bất quá chỉ sợ sau ta e rằng vẫn sẽ có người khác đến thăm, Hứa Sơn mới gia nhập Thái Cổ Các, những người khác ít nhiều gì cũng sẽ nể mặt hắn, e rằng Lôi Trưởng lão sẽ bận rộn lắm đây.”
Người của Thái Cổ Các đều đến cả sao?
Vậy cũng khó mà từ chối...
Lôi Liễu bất đắc dĩ thở dài: “Thôi được, gặp một lần cho biết mặt đi! Bất quá chỉ lần này thôi, sẽ không có lần sau nữa.”
“Tốt, vậy thì mời Lệnh Đồ ngày mai giờ Ngọ chờ ở ngoài thành phía nam. Tôn mỗ xin cáo từ.”