“Nuôi dưỡng phàm nhân?” Hứa Sơn khẽ lắc đầu, “Bản tôn rất chán ghét cách nói này, nuôi dưỡng phàm nhân là cái quái øì, đó là con dân của bản tônÍ ”
“Vả lại, ta cũng là từ phàm nhân bắt đầu tu luyện... mặc dù thân phận phàm nhân của ta sớm đã không còn quan trọng nữa.”
“Con dân? Ngươi là một tu sĩ pháp lực thông thiên, lại xem phàm nhân như con dân của mình, chẳng lẽ ngươi còn muốn làm hoàng đế của bọn họ sao?” Liệt Hỏa Thiền Sư nghi ngờ nói.
Trong lòng đã bắt đầu có chút chấn động.
Nói không chừng, Hứa Tiên này thật sự có ý muốn làm hoàng đế, vừa nãy, thị nữ vào hậu viện còn gọi hắn là “bệ hạ”.
Thế nhưng một người tu sĩ, nhất là một người sâu không lường được như hắn, thì cần gì phải làm hoàng đế chứ?
Điều này không khỏi quá ngốc nghếch, quyền hành của phàm nhân đối với hắn mà nói chẳng có chút ý nghĩa nào.
“Hoàng đế.... Từ rất lâu trước đây, ta quả thật rất muốn làm hoàng đế, ngày đêm mong muốn, mong đến mức gần như phát điên.” Giọng Hứa Sơn bắt đầu trở nên mơ hồ, “Bản tôn đây chính là xuất thân từ hoàng tộc Bắc Địa, là hậu nhân của Đại Yến Quốc, tên thật là Mộ Dung Phục. Chữ ‘Phục’ trong tên của bản tôn, ký thác tất cả hy vọng của gia tộc, chính là mong ta có thể phục hưng Đại Yến.”
“Khi ta sinh ra, mặc dù quốc gia đã không còn, gia tộc sớm đã xuống dốc, nhưng trên giang hồ vẫn có một chỗ đứng. Trên giang hồ, bản tôn cũng coi như đã tạo dựng được chút danh tiếng, được người đời xưng là ‘Nam Mộ Dung’....”
Hứa Sơn không ngừng kể về lịch sử phục hưng Đại Yến thất bại, Liệt Hỏa Thiền Sư đã sớm thất thần.
Nam Mộ Dung! Bắc Kiều Phong!
Mộ Dung Phục, hắn là hậu nhân của Mộ Dung thị!
Chẳng lẽ hắn chính là kẻ tép riu muốn dựng nước mà Hứa Sơn từng xem trong quyển sử sách kia, kẻ nhiều lần trốn tránh, gây chia rẽ quan hệ giữa hai nước?
Lại là hắn, cũng chỉ có thể là hắn!
“....Đáng thương cho biểu muội của ta, lại gả cho người khác. Kiều Phong sau khi chết, ta phục quốc vô vọng, tâm thần thất thường, cạo tóc xuất gia, ngay cả cái tên Mộ Dung Phục này cũng bị ta vứt bỏ hoàn toàn. Mọi người thấy ta điên điên khùng khùng, người trong chùa đều gọi ta là ‘Tế Điên’.”
“Về sau chùa chiền cũng không dung nạp ta, ta liền bắt đầu vân du tứ phương. Trên đường này tình cờ gặp một tán tu, phát hiện ta có linh căn và hợp ý với ta, dù ta tuổi đã rất cao nhưng vẫn nguyện giúp ta lý giải tâm trí, thu ta làm đồ đệ, từ đó ta mới bước chân vào con đường tu hành. Ta lấy ý nghĩa từ “tim Hứa liên đường” mà đổi tên thành Hứa Tiên.”
Nói đến đây, Hứa Sơn thở ra một hơi thật dài, với vẻ đầy thâm ý nhìn về phía Liệt Hỏa Thiền Sư.
“Bây giờ Áo Cưới Thần Công của ta đã đại thành, nhưng muốn đột phá lên trên, chỉ có cách bài trừ ma chướng trong lòng.”
“Nỗi tiếc nuối sâu sắc nhất trong lòng ta chính là không thể phục hưng Đại Yến... Thiên Hạ Hội chính là nơi ta ký thác tâm nguyện trong lòng.”
“Hiện tại trả lời vấn đề của ngươi, 150.000 mẫu đất kia rốt cuộc dùng để làm gì. Đáp án rất đơn giản, để cho phàm nhân xây dựng trọng trấn, ta muốn bắt đầu từ đó để kiến tạo một đất nước lý tưởng.”
Liệt Hỏa Thiền Sư hoàn toàn im lặng.
Đơn giản như vậy, mục đích của 150.000 mẫu đất kia vẻn vẹn đơn giản đến thế thôi sao? Chỉ là để xây dựng nơi ở cho phàm nhân!
Mặc dù cảm giác có chút hoang đường, nhưng bây giờ nghe xong mọi chuyện, trong lòng hắn vậy mà đã tin đến bảy tám phần!
Không phải hắn không muốn chất vấn, có quá nhiều bằng chứng cho thấy những gì hắn nói đều là sự thật.
Những chi tiết trong câu chuyện hắn kể không hề mờ ám, chi tiết hiện hữu ở khắp nơi, tên người, sự kiện đều rõ ràng mạch lạc!
Nếu đây là chuyện do người bịa đặt, thì tuyệt đối không phải công sức nhất thời.
Càng quan trọng hơn là, Hứa Sơn đã từng đọc qua quyển sử sách kia, trong sách vừa vặn miêu tả đúng đoạn lịch sử này.
Trong sách kia viết Kiều Phong và Kiều Phong trong lời kể của Hứa Tiên cơ bản ăn khớp, không hề sai sót.
Một người lúc còn trẻ nhiều lần gặp phải trắc trở, không cách nào hoàn thành tâm nguyện của tổ tiên và cá nhân, nỗi thống khổ trong đó có thể tưởng tượng được.
Một người như vậy, khi bước chân vào con đường tu hành, việc phát sinh tâm ma dường như cũng không có gì là vô lý.
Lẽ nào ta đã nghĩ sai thật rồi sao?
Gặp Liệt Hỏa Thiền Sư trầm tư, Hứa Sơn tiếp tục thuật lại: “Bản tôn muốn thành lập quốc gia, tất nhiên muốn vượt qua công lao sự nghiệp của tiền nhân. Vả lại, với công lực như ngày nay của ta, thời xưa có.....”
Ngay sau đó Hứa Sơn nói về lịch sử Đường Tống Nguyên Minh Thanh, Tam công Cửu khanh, Ba tỉnh Lục bộ, Nhị phủ Tam ti... lại từ xã hội phong kiến đến xã hội dân chủ, cuối cùng còn tha hồ tưởng tượng về một hình thái xã hội tối thượng.
Liệt Hỏa Thiền Sư hoàn toàn choáng váng, đầu óc hoàn toàn bị khuấy thành một mớ bòng bong.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu!
Hứa Tiên nói không có lấy một lời dối trá, tất cả đều là sự thật!
Vừa rồi đối phương thao thao bất tuyệt về lý lẽ trị quốc, cấu trúc chính thể... hắn một câu cũng không nghe hiểu.
Nhưng hắn có thể nhìn rõ, Hứa Tiên tuyệt đối ở phương diện này từng bỏ ra rất nhiều khổ công, kiến thức uyên bác và hiểu biết sâu sắc!
Làm gì có tu sĩ nào lại lãng phí thời gian nghiên cứu mấy thứ này, hắn ta thật sự nghiên cứu đấy chứ!
Thì ra ta đã luôn hiểu lầm hắn!
“Hòa thượng, ta đã nói chuyện với ngươi mà ngươi còn thất thần, thật là bất lịch sự quá đi.” Hứa Sơn nhấp một ngụm rượu nhẹ, “Hay là nói ý nghĩ của bản tôn đã khiến ngươi xúc động rồi sao?“
“A, đây cũng là bình thường. Những gì bản tôn vừa nói chắc chắn đã thấm sâu vào linh hồn ngươi, nói cảm nghĩ của ngươi xem nào.”
Liệt Hỏa Thiền Sư trầm mặc, không nói một lời.
Giống như là một học sinh tiểu học trốn học bị gọi tên.
Hứa Tiên vẻ mặt đắc ý, nhưng hắn thật sự là một câu cũng không lọt tai, mà có lọt được thì cũng chẳng hiểu.
“Hừi Thật vô vị, cái hòa thượng nhà ngươi quả thực đáng ghét, nếu không phải ngươi có vài phần giống Kiều Phong, khiến ta hơi có chút hoài niệm. Chú riêng việc ngươi làm ô danh bản tôn, bản tôn đã sớm một chưởng đập chết ngươi rồi!” Hứa Sơn thần sắc tức giận, đứng bật dậy khỏi mặt nước.
Một thân cơ bắp rắn chắc như thép, dưới ánh đèn lồng hiện lên vẻ sáng bóng.
Gọi ra một bộ áo bào trắng, Hứa Sơn tiện tay khoác lên người rồi bước vào trong phòng, trong miệng thản nhiên nói: “Mệt mỏi rồi, bản tôn nói cho ngươi những điều này cũng là vì không nói ra không chịu nổi. Ban đầu bản tôn muốn giết ngươi, nhưng nể tình ngươi đã dẫn dụ Hắc Thủ Đảng ra ngoài, giúp bản tôn đỡ không ít phiền phức, bản tôn tha cho ngươi một lần.”
“Ngày mai ngươi liền thu dọn đồ đạc rời khỏi đây, nếu để ta gặp lại ngươi lần nữa, thì sẽ không còn thoải mái như mời rượu nữa đâu!”
Trong ao suối nước nóng, chỉ còn lại một mình Liệt Hỏa Thiền Sư, trầm mặc không nói một lời.
Hắn (Hứa Sơn) vậy mà chăng làm gì cả, lại đơn giản như vậy mà bỏ qua cho mình (Liệt Hỏa Thiền Sự).
Liệu có âm mưu gì không đây?
Nhìn không ra, hoàn toàn nhìn không ra, vả lại sát tâm của người này cũng không nặng.
Hôm nay gặp mặt, ngay cả ấn tượng từ trước đến nay của hắn cũng đã thay đổi không ít.
Không nghĩ tới, Trấn Hải Tà Quân lại có một câu chuyện như thế đằng sau.
Nếu như hắn thật sự muốn chuyên tâm làm đế vương của phàm nhân, thì đối với chính đạo mà nói không có bất kỳ ảnh hưởng nào, mà đối với phàm nhân cũng không phải là chuyện xấu.
Chính hắn càng không có lý do gì để can thiệp.
Mọi chuyện sao lại đột nhiên biến thành thế này... Lẽ nào ta đã đánh giá quá nặng về hắn rồi sao?
Liệt Hỏa Thiền Sư lau mặt, vẻ mặt vô cùng xoắn xuýt, cuối cùng thở dài một hơi.
Trước mắt thì thấy, Trấn Hải Tà Quân biểu hiện sự nguy hiểm xa xa không nghiêm trọng như tưởng tượng.
Ít nhất hắn không giết mình.
Nếu suy đoán của mình là đúng, rằng hắn muốn dùng tà pháp mưu hại đại lượng sinh linh, thì theo lý mà nói, mình nhất định phải ra tay trừ khử hắn.
Có lẽ thật sự là mình đã hiểu lầm hắn, nhưng dù sao đi nữa, đây cũng là tin tức quan trọng.
Có cần phải báo cáo với Thái Cổ Các.........