Lãnh Tâm bưng cơm canh lên bàn, Dạ Tinh Thần nhìn mà ngẩn cả người. Trưa nay sao ăn uống đạm bạc thế này? Cậu không nhịn được nuốt nước miếng, không có thịt sao? Cậu đã được Tiêu Vân Tú nuôi cho cái miệng trở nên khó tính, không có thịt là không chịu được, giờ nhìn bàn ăn toàn rau, cậu thực sự... thực sự...
Lãnh Tâm bĩu môi nhìn Dạ Tinh Thần đang nhíu chặt mày, xem ra không chỉ mình cô là muốn ăn thịt.
Hai người cô của Tiêu Vân Tú vốn tưởng rằng hôm nay sẽ được đãi món ngon vật lạ, nào ngờ kết quả lại khiến họ thất vọng tột cùng. Từng đĩa rau xanh mướt bày trên bàn, trông thật quá đỗi tồi tàn!
Tiêu Phân và Tiêu Cúc nhìn nhau trân trối: "Cái này..."
Nghiêm thị nhìn đống cơm canh trên bàn cũng lộ vẻ thất vọng, không ngờ lại dùng mấy thứ rau cỏ không ra dáng này để đãi khách, rõ ràng là không muốn bỏ tiền làm đồ ngon cho họ mà!
Tiêu lão gia tử rít mạnh mấy hơi thuốc lào, bị đống cơm canh này làm cho á khẩu.
Tiêu Vân Tú từ nhà bếp bước vào sảnh, khóe miệng mỉm cười: "Ông nội, bà nội ngồi xuống ăn cơm thôi ạ. Hai cô mau lại đây ăn đi kẻo đói. Bữa cơm hôm nay là toàn bộ khẩu phần ăn cả ngày của nhà cháu đấy. Bình thường chúng cháu toàn ăn rau dại đào ngoài đồng, mấy đĩa rau xanh này là cháu cố ý để dành đãi khách đấy ạ."
Tiêu Vân Tú nhìn sắc mặt khó coi, đen như đít nồi của mấy người kia, trong lòng thầm cười lạnh. Giờ đã nghĩ cách tính kế mình, sau này chắc chắn sẽ tìm cách đẩy mình vào chỗ chết.
Tiêu Cúc và Tiêu Phân liếc nhìn cơm canh trên bàn, ánh mắt đầy vẻ chê bai. Tiêu Phân có chút mỉa mai nói: "Nhị Nha à! Cháu phát tài rồi sao chỉ ăn mấy thứ này thôi? Hay là chê cô ở đây ăn tốn lương thực nhà cháu? Hay là để cô bảo dượng cháu mang chút đồ rừng đến, rồi đem chút thịt nhà cháu ra làm món đi!"
Muốn ăn thịt à, ha ha! Mình mới không ngốc đến mức lấy ra cho các người ăn. Cả lũ đang tính kế gả mình cho cái tên Mục Tỉnh Hào kia, lại còn là một tên lưu manh vô lại, rõ ràng là muốn đẩy mình vào hố lửa. Mình không phải là thánh sống cứu khổ cứu nạn, muốn có tiền thì tự đi mà kiếm! Cứ chăm chăm nhòm ngó đồ của người khác đúng là hết nói nổi.
Tiêu Vân Tú vẻ mặt vô tội: "Tiểu cô, thật sự là nhà cháu hết thịt rồi. Hôm qua ăn hết sạch, hôm nay chưa có thời gian rảnh để ra trấn mua. Hay là mai cô lại đây, sáng mai cháu ra trấn mua chút thịt về giải thèm cho cô, được không ạ?"
Tiêu Cúc cười lạnh một tiếng, bị vả mặt rồi nhé! Đáng đời! Cứ thích khoe khoang trước mặt cô ta là nhà chồng mình tốt hơn, cũng không xem cái nhà đó ra cái dạng gì. "Tiểu muội à! Cô xem nhà cháu gái dùng mấy thứ này đãi chúng ta, rõ ràng là chê bai chúng ta rồi!"
"Đại cô, cô không được nói thế ạ! Là do dạo này nhà cháu nhiều khách quá, ăn hết cả chỗ thịt gác bếp cháu muối rồi. Đợi mai rảnh rỗi cháu còn phải ra trấn mua ít đồ nội thất mới cho nhà ông bà, tiện thể mua thêm mấy cân thịt về ạ." Tiêu Vân Tú vừa nói vừa liếc nhìn Tiêu lão gia tử và Nghiêm thị đang ngồi bên cạnh.
Nghiêm thị vốn đang không hài lòng với bữa cơm hôm nay vì quá đạm bạc, ít ra cũng phải có chút bánh bao mà ăn chứ! Nhưng nghe Tiêu Vân Tú nói ngày mai sẽ ra trấn chọn đồ nội thất cho mình, khóe miệng bà ta khẽ nhếch, lộ vẻ hài lòng. Bà ta trừng mắt nhìn hai chị em nhà họ Tiêu đang bĩu môi: "Ăn cơm đi, ăn thịt cái gì mà ăn. Mấy thứ này ngon hơn cơm canh ngày xưa nhiều, chê cái gì mà chê! Hai đứa tưởng mình là tiểu thư nhà giàu chắc? Muốn ăn thì ăn, không ăn thì thôi."
Tiêu lão gia tử bây giờ ngày càng yêu quý đứa cháu gái hiểu chuyện, biết quan tâm này, còn hơn mấy đứa con cháu không ra gì trong nhà nhiều. "Nhị Nha, cháu có lòng rồi."
Đó là đương nhiên, nếu không phải vì thấy hai ông bà già không nơi nương tựa, là người già neo đơn, mình mới chẳng rảnh rỗi đi lo chuyện bao đồng.
"Ông nội đừng nói vậy, đây là việc cháu nên làm. Hiếu thảo với hai ông bà là bổn phận của cháu. Coi như cháu làm tròn hiếu nghĩa thay cho cha ạ." Tiêu Vân Tú nói vô cùng khiêm tốn, như vậy sẽ khiến người ta thấy cô rất hiểu chuyện.
Sắc mặt Tiêu Cúc và Tiêu Phân trở nên khó coi. Con bé này sao lại nhắc đến chuyện đó vào lúc này chứ? Cũng may là hai người họ chỉ là con gái, "gái đã gả chồng như bát nước hắt đi", nếu không chắc chắn sẽ bị nước bọt của bà mẹ Nghiêm thị dìm chết.
Tiêu Vân Tú nhướng mày, muốn coi nhà cô là khu nghỉ dưỡng để ăn chực nằm chờ đâu có dễ thế. Còn muốn ép mình gả vào mối hôn sự không ra gì kia thì cũng phải xem mình có gật đầu hay không. May mà họ chưa nói ra trước mặt mình, nếu không thì đến rau củ cũng chẳng có mà ăn đâu, hừ hừ!
Tiêu Phân và Tiêu Cúc không tình nguyện cầm bát đũa lên ăn. Vừa nếm thử, mắt họ sáng rực lên. Thật không ngờ rau xanh này lại ngon đến vậy, củ cải ăn vào có vị rất giống với thịt mỡ! Ngon, thật là ngon.
Hai người tranh nhau đĩa củ cải trắng, Tiêu Vân Tú co giật khóe miệng. Có ngon đến mức đó không chứ?
Lãnh Tâm thì há hốc mồm, chưa kịp động đũa thì Tiêu Vũ Xuyên vừa vặn trở về. Trên đường về cậu còn hái thêm ít rau dại, Tiêu Vân Tú từng nói hương vị thanh tao của rau dại không phải loại rau xanh thông thường nào cũng so được.
"Nhị Nha, mở cửa giúp anh với." Tiêu Vũ Xuyên tay xách nách mang gọi ở cửa.
Tiêu Vân Tú đứng dậy mở cửa lớn, sững sờ một chút: "Anh, anh đi đâu thế? Còn hái cả rau dại về nữa. Anh chưa ăn cơm đúng không? Mau vào ăn thôi, ông bà nội đang ở đây đấy. Lát nữa anh né né một chút, kẻo họ lại nói mấy lời khó nghe."
"Không sao, những lời họ nói anh không để tâm đâu." Tiêu Vũ Xuyên cười nhạt. Tiêu Vân Tú nhận lấy rau dại đem vào bếp, tìm cái nia đựng rau rồi mới xới cơm cho Tiêu Vũ Xuyên, đưa cho cậu đôi đũa: "Đi thôi anh, vào ăn cơm."
"Ừ, được." Tiêu Vũ Xuyên theo sau Tiêu Vân Tú bước vào nhà.
Tiêu lão gia tử và Nghiêm thị nhìn thấy Tiêu Vũ Xuyên vào nhà, sắc mặt đều trở nên khó coi. Họ không hiểu sao cậu lại ở trong nhà Tiêu Vân Tú, trừng mắt hỏi, hai ông bà đồng thanh: "Sao nó lại ở đây?"
Tiêu Vũ Xuyên cúi đầu vẻ cô độc, cảm giác như mình không còn mặt mũi nào để nhìn người khác, đến cả dũng khí ngẩng đầu cũng không có.
Tiêu Vân Tú không nhịn được đảo mắt. Không ở đây thì ở đâu? Người anh này của cô đã ra ở riêng, đến chỗ ở cũng không có, chỉ có thể ở nhà cô thôi. Hơn nữa nhà cô nhiều phòng trống, may mà hồi đó thông minh mua vài mẫu đất, nếu không làm sao có được ngôi nhà rộng rãi thế này.
Nếu Tiêu Vũ Xuyên không bỏ được mấy thói hư tật xấu đó thì cô chắc chắn sẽ không quản sống chết của cậu. Giờ cậu đã cải tà quy chính, hà tất phải so đo mấy chuyện ngu xuẩn trước kia. Thêm một người giúp việc vẫn tốt hơn là thêm một kẻ thù, khoản này cô vẫn tính được. Mấy việc lỗ vốn cô mới không thèm làm đâu!
"Ông bà nội, anh ấy đã ra ở riêng rồi, sẽ không để mẹ kế làm hư nữa, ông bà cứ yên tâm ạ. Giờ anh ấy ở đây giúp cháu rất nhiều việc, chẻ củi gánh nước đều là anh ấy làm cả, nhà cũng chỉ tốn thêm một khẩu phần ăn thôi, không sao đâu ạ." Tiêu Vân Tú mỉm cười giải thích với Tiêu lão gia tử và Nghiêm thị.