Sau khi Tiêu Vân Tú sắp xếp ổn thỏa việc nhà, những chỗ cần sửa sang đều được dân làng giúp đỡ một tay. Nến và các vật dụng cần thiết khác cũng là do mấy vị chú bác, thím dì tốt bụng tặng cho, họ nói hai đứa trẻ ở đây chẳng có gì, thật đáng thương nên đã chia bớt cho ít đồ dùng sinh hoạt.
Tiêu Vân Tú đều ghi tạc trong lòng, sau này khi đã khấm khá, nàng nhất định sẽ giúp đỡ lại những người từng cưu mang mình.
Trời đã về chiều, Tiêu Vân Hiên vì đợi chị gái làm việc nên ngồi trên ngưỡng cửa ngáp dài: "Không được ngủ, không được ngủ."
Lời còn chưa dứt, cậu bé đã mơ màng thiếp đi. Tiêu Vân Tú nhìn thấy vậy, thở dài bất lực, đi tới bế ngang người cậu đặt lên giường: "Chị sẽ cố gắng kiếm tiền để em có cuộc sống tốt hơn."
Đắp chăn cho em xong, nàng rời khỏi phòng để tiếp tục công việc của mình.
Đến khi Tiêu Vân Tú làm xong thì trời đã khuya, nàng vội vàng rửa mặt mũi rồi nằm xuống cạnh Tiêu Vân Hiên mà ngủ thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Vân Tú dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Hôm nay nàng định đi tìm Khôi bá để học y thuật, phải tìm một người thầy đứng tên trước đã, chứ sau này nếu người ta biết nàng biết y thuật thì biết ăn nói sao đây? Sư xuất vô danh, chẳng lẽ lại nói mình học trong mơ? Ai mà tin chứ!
Tiêu Vân Tú lay Tiêu Vân Hiên: "Tiểu đệ, em dậy ăn sáng đi, lát nữa chị qua chỗ Khôi bá một chuyến, em có muốn đi cùng không?"
Tiêu Vân Hiên mơ màng ngồi dậy: "Tỷ tỷ, chào buổi sáng."
Cậu bé dụi dụi mắt cho tỉnh táo hơn: "Tỷ vừa nói chúng ta đi đâu cơ?"
"Đi tìm Khôi bá, chị có chút việc cần bàn với ông."
"Ồ..."
Tiêu Vân Hiên lập tức xuống giường, nhanh nhẹn dọn dẹp chăn màn, rửa mặt sạch sẽ rồi cùng Tiêu Vân Tú ăn một bữa thật ngon lành. Dù chỉ là bữa cơm đạm bạc, nhưng gương mặt cậu bé tràn đầy hạnh phúc, ăn uống vô cùng vui vẻ.
Tiêu Vân Tú dự định bàn bạc với Khôi bá trước, sau đó sẽ đi mượn hạt giống rau xanh của Mỗ thẩm, rồi khai khẩn một mảnh đất trong sân nhà. Như vậy không cần phải ra ngoài tìm đồ ăn nữa, tiết kiệm được không ít thời gian.
Sau khi hai chị em ăn xong, Tiêu Vân Tú dọn dẹp bàn ghế, rửa bát đũa rồi dẫn theo Tiêu Vân Hiên chuẩn bị ra ngoài.
Ngôi nhà họ ở tuy cũ kỹ nhưng sân lại rất rộng. Khi xưa cha nàng còn dùng bùn đắp thành một bức tường bao quanh, chỉ có điều cổng lớn không có khóa. Nghĩ lại thì nhà họ chẳng có gì đáng giá, chắc là trộm cũng chẳng thèm ngó ngàng tới.
Tiêu Vân Tú khép cửa lại, dẫn Tiêu Vân Hiên đi tìm Khôi bá.
Hai chị em vừa rời đi chưa được bao lâu, một bóng dáng lén lút nhìn quanh quất rồi lẻn vào trong nhà.
Người này không ai khác chính là Tiêu Vũ Xuyên, kẻ ngày ngày lêu lổng không chịu học hành, chuyên làm mấy chuyện trộm gà bắt chó. Hắn vừa vào nhà đã chạy thẳng tới phòng Tiêu Vân Tú, đẩy cửa bước vào, không khách khí lật tung mọi thứ. Những món quần áo vô dụng bị hắn lục lọi vứt đầy dưới đất.
"Phi! Sao chẳng có món đồ nào đáng giá thế này? Hai tiền bạc trắng kia chẳng lẽ con nhóc Tiêu Vân Tú đó mang theo người rồi sao? Đúng là phí thời gian của đại gia ta." Tiêu Vũ Xuyên nhổ một ngụm nước bọt xuống đất.
Hắn hừ một khúc ca nhỏ, nghênh ngang rời khỏi nơi ở của Tiêu Vân Tú.
Tiêu Vân Tú dẫn Tiêu Vân Hiên tới nhà Khôi bá, gõ cửa: "Khôi bá, người có nhà không ạ?"
Đúng lúc Khôi bá đang chuẩn bị lên núi hái thuốc thì Tiêu Vân Tú tới.
Khôi bá mở cửa: "Nhị Nha, sao thế? Chẳng lẽ lại ốm rồi à, mau để ta xem nào."
Tiêu Vân Tú mỉm cười với ông: "Khôi bá, con không sao ạ. Con đến đây là muốn bàn với người một chuyện, con muốn theo người học y, phải có chút bản lĩnh trong tay mới nuôi sống được hai chị em con. Không biết người có nguyện ý nhận đứa con gái không biết gì này làm đồ đệ không?"
Khôi bá cười khà khà: "Con bé này, học y rất vất vả mà lại chẳng kiếm được bao nhiêu tiền. Nếu con muốn theo ta học, ta nhất định sẽ truyền hết sở học cả đời cho con, sau này nếu ta có mệnh hệ gì thì còn có con giúp dân làng xem bệnh chứ."
Tiêu Vân Tú thấy Khôi bá đồng ý liền kéo Tiêu Vân Hiên đang đứng bên cạnh cùng quỳ xuống: "Sư phụ ở trên, xin nhận của đồ nhi một lạy."
Tiêu Vân Tú và Tiêu Vân Hiên dập đầu ba cái với Khôi bá.
Khôi bá đỡ hai chị em dậy: "Mau đứng lên, mau đứng lên."
Tiêu Vân Tú và Tiêu Vân Hiên lúc này mới đứng dậy.
"Ngày mai con hãy qua đây nhé! Hôm nay sư phụ phải lên núi tìm vài loại thảo dược, không giữ hai đứa ở lại ăn cơm được rồi."
Tiêu Vân Tú nghe nói lên núi hái thuốc thì cũng rất muốn đi, nàng định đợi hai hôm nữa tự mình lên núi, mấy ngày nay cứ lo xong việc nhà trước đã.
"Vâng ạ, sư phụ, bọn con xin phép về trước."
Tiêu Vân Tú chào từ biệt Khôi bá, sau đó đi tìm Mỗ thẩm trong làng mượn ít hạt giống rau rồi quay trở về.
Khóe môi Tiêu Vân Tú khẽ cong lên, nàng muốn tạo dựng một bầu trời riêng của mình ngay tại thời cổ đại lạc hậu này.
Hai người đứng trước cửa nhà mà không vào ngay: "Đệ đệ, nhà chúng ta nghèo thế này mà cũng có kẻ trộm để mắt tới."
Tiêu Vân Hiên ngơ ngác: "Tỷ, đâu có trộm ạ?"
"Nhà chúng ta có trộm ghé qua rồi. Em nhìn cửa xem, lúc chúng ta đi là cửa đóng, bây giờ lại đang mở, em không thấy là có trộm vào rồi sao?"
Tiêu Vân Hiên hơi sợ hãi, dù sao cậu bé vẫn còn nhỏ.
Tiêu Vân Tú nhanh chóng vào nhà, thấy cửa phòng mình cũng đang mở toang, vào trong phòng thì quần áo đồ đạc vứt lung tung khắp nơi, ánh mắt nàng lạnh đi.
Gan thật lớn, dám trộm đến đầu nàng. Vậy thì đừng trách nàng không khách khí.
Tiêu Vân Tú cúi người nhặt từng món quần áo, đồ đạc dưới đất lên rồi cất gọn gàng.
Xong xuôi, nàng ra sân bắt đầu khai khẩn đất. Đất trong sân khá cứng, phải mất nửa buổi nàng mới khai khẩn được một mẫu đất, khiến Tiêu Vân Tú mồ hôi nhễ nhại.
Tiêu Vân Hiên rất hiểu chuyện, bưng một bát nước đun sôi để nguội tới: "Tỷ tỷ, uống miếng nước ạ."
Tiêu Vân Tú nhận lấy bát, uống cạn sạch rồi đưa bát không cho Tiêu Vân Hiên, lại tiếp tục khai khẩn đất.
Khi khai khẩn được ba mảnh đất, Tiêu Vân Tú không đào nữa, nàng xách mấy thùng nước từ giếng trong sân tưới lên mảnh đất vừa xới, sau đó gieo hạt giống rau xanh xuống, tưới thêm chút nước nữa là xong việc.
Buổi trưa nấu cơm ăn xong, Tiêu Vân Tú vẫn không nhàn rỗi, tiếp tục dọn dẹp trong sân, làm sạch cỏ dại bên bức tường bùn. Nàng định đợi khi vào sâu trong núi sẽ tìm ít hoa cỏ đẹp về trồng, vừa có thể làm đẹp ngôi nhà, không khí cũng sẽ thay đổi khác biệt hơn.
Tiêu Vân Hiên cũng không nhàn rỗi, Tiêu Vân Tú bảo cậu ở trong nhà luyện chữ. Cây bút lông duy nhất đó là mượn của Cố Tử Kiệt, Tiêu Vân Tú thầm hứa sau này kiếm được tiền, việc đầu tiên là sẽ mua cho đệ đệ một bộ văn phòng tứ bảo của riêng cậu.
Dọn dẹp xong sân vườn, Tiêu Vân Tú lại đi ra bờ suối nhỏ. Nàng vẫn dùng một cái que gỗ vót nhọn một đầu, nhắm chuẩn mấy con cá dưới suối rồi phóng xuống, bắt được mấy con cá béo ngậy.
Khóe môi Tiêu Vân Tú mỉm cười, tối nay có thể nấu canh đầu cá cho Vân Hiên uống rồi.
Tiêu Vân Tú rửa sạch cá bên bờ suối, dùng cỏ dại ven đường tết thành dây xâu cá lại, rồi xách cá đi bộ về nhà.