Hai người đều không dám phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có này.
Lãnh Tâm nhếch môi, không nhìn ra Phi Ưng cũng giống như Tiêu Vân Tú, thuộc loại "miệng cứng như vịt chết", rõ ràng thích mình mà sống chết không chịu thừa nhận. Hừ hừ! Thừa nhận một chút thì có chết ai đâu chứ? Cũng chẳng mất miếng thịt nào, thật là lề mề hết chỗ nói.
"Phi Ưng, anh có thích em không?"
Phi Ưng khựng lại. Câu hỏi này tạm thời anh vẫn chưa thể trả lời cô. Nếu không thích, sao có thể mặc kệ cô làm loạn? Nếu không thích, sao có thể để cô vô lý gây sự? Nếu không thích, sao có thể lúc nào cũng lo lắng cho sự an nguy của cô?
"Câu hỏi này quan trọng lắm sao?"
"Tất nhiên là rất quan trọng rồi! Em chỉ muốn biết anh có chút xíu nào phát hiện ra là đã thích em chưa, dù chỉ là một chút xíu thôi cũng được." Lãnh Tâm dùng ngón út ra hiệu cho anh.
"Không thích." Là yêu rồi, yêu đến mức không thể kiềm chế được cô gái tính tình nóng nảy, tinh quái này.
Lãnh Tâm nổi giận, tức đến mức hất tay anh đang ôm mình ra: "Không thích thì anh còn ôm em làm gì!"
Lãnh Tâm đang hậm hực định rời đi thì bị đôi bàn tay to lớn, vững chãi của Phi Ưng tóm lấy. Anh kéo một cái, xoay người hai vòng, Lãnh Tâm lại rơi vào lòng Phi Ưng. Anh nở nụ cười tà mị: "Dáng vẻ lúc giận dữ thật xấu xí."
"Bổn cô nương chính là cái bộ dạng này đấy, anh không thích nhìn thì thôi! Giờ lại ôm em làm cái gì? Chẳng phải không thích em sao? Sao còn ôm bà đây không buông, não anh bị úng nước à?" Lãnh Tâm trừng mắt nhìn Phi Ưng đang giữ vẻ mặt vô cảm.
Phi Ưng hiếm hoi lộ ra nụ cười, khóe môi nhếch lên đầy tà mị: "Tuy tôi nói là không thích, nhưng tôi đâu có nói tại sao không thích đâu!"
Mẹ kiếp! Cái tên khốn kiếp, tảng băng trôi này! Anh không thích bổn cô nương, khối người thích nhé, vậy mà còn cười với mình một cách đáng ghét như thế, thật là quá đáng! Còn thấy làm tổn thương mình là vui lắm sao? Lại còn phải tìm một lý do nghe thật hay ho cho việc không thích nữa chứ. Mình thích anh ta là chuyện của mình, cũng chẳng trông mong tên này có thể thích lại mình, nhưng cứ hết ôm lại cười vô hại thế này, mình sẽ tự mình đa tình mà hiểu lầm mất.
"Buông ra."
Phi Ưng nhướng mày: "Không buông."
"Anh... anh rốt cuộc muốn làm... ưm..." Phi Ưng trực tiếp hôn lên đôi môi đang líu lo không ngừng kia, chậm rãi cướp đoạt, chiếm lấy sự ngọt ngào thuộc về mình.
Lãnh Tâm trợn tròn đôi mắt, não bộ nhất thời bị chập mạch, không biết vận hành ra sao nữa. Chuyện này quá đột ngột, cô hoàn toàn không hề nghĩ tới. Suýt chút nữa cô đã quên cả thở, sau đó mới nhắm mắt lại tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc khó có được này.
Phi Ưng nhanh chóng dừng động tác, chậm rãi nới lỏng khoảng cách với Lãnh Tâm một chút để cả hai có thể hít thở thông suốt hơn: "Đây chính là tâm ý của tôi dành cho em, em hiểu chưa?"
Lãnh Tâm đỏ mặt, gật đầu đầy thẹn thùng. Ôi chao! Không ngờ Phi Ưng lại chủ động tấn công, thật đúng là ngoài dự liệu của cô! Hóa ra "tảng băng trôi" nhà cô lại thích cô, hì hì... Chỉ là không dám thừa nhận mà thôi. Sau này muốn "đè" anh ta chẳng phải là chuyện trong phút chốc sao?
Phi Ưng ôm cô vào lòng, đón gió lạnh, xem thời gian thấy cũng đã gần được rồi, chủ tử của họ và Tiêu cô nương chắc cũng đã nói chuyện xong, là lúc nên quay về.
"Tâm nhi, chúng ta về thôi! Ra ngoài lâu như vậy, họ sẽ lo lắng đấy."
"Ừm! Được, đi thôi!"
Phi Ưng nắm tay Lãnh Tâm đi về phía nhà Tiêu Vân Tú, nào ngờ khi họ quay về thì chẳng thấy bóng dáng một ai.
Tiêu Vân Hiên đã đến học đường giảng dạy, còn Tiêu Vũ Xuyên thì muốn một mình ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa. Dù sao hôm nay trong nhà cũng chẳng có việc gì làm, nhân tiện đi xem thử người mẹ "tốt lành" kia của mình.
Cậu nhớ rằng ngày hôm đó Tiêu Vân Tú không đi bao lâu thì Tiêu Vũ Nương cùng mẹ cậu là Tần thị đã tìm đến.
"Mẹ, mẹ nhìn xem, anh trai đang làm cửu vạn ở đằng kia kìa!"
Tần thị liếc nhìn: "Nếu không phải con nhóc chết tiệt Tiêu Vân Tú kia không chịu mang chúng ta đi cùng, thì việc gì phải ngồi cái xe bò cũ nát đó tới trấn này chứ?"
"Mẹ ơi, lát nữa để anh trai đưa tiền rồi chúng ta đi mua ít vải về may vài bộ quần áo mới nhé! Mẹ xem bộ đồ này của con là từ trước Tết mẹ may cho, cũ cả rồi." Tiêu Vũ Nương có chút buồn bực, không ngờ con nhóc Tiêu Vân Tú kia bây giờ lại giàu có đến thế, vậy mà vẫn không chịu cho các cô dùng, thật là tức chết cô ta mà.
"Được, lát nữa muốn ăn gì, mua gì thì chúng ta tìm anh con lấy tiền mà mua."
Tần thị bước tới: "Vũ Xuyên, con trai của mẹ, sao con lại chạy tới đây làm cái nghề hèn hạ thế này?"
Tiêu Vũ Xuyên nhìn Tần thị và Tiêu Vũ Nương một cái: "Thế nghề nào là không hèn hạ?"
Tần thị không ngờ Tiêu Vũ Xuyên không nói tiếp theo ý mình, có chút nghẹn lời.
"Ha ha... Vừa nãy mẹ không cố ý nói vậy đâu, đừng để bụng."
"Nếu mẹ và em gái đến trấn chơi thì cứ đi đi! Con còn việc chưa làm xong, không tiếp hai người được." Tiêu Vũ Xuyên lạnh lùng bước qua bên cạnh Tần thị, cậu không muốn bị người ta vây xem, hai mẹ con họ không cần mặt mũi nhưng cậu thì cần.
"Không phải, Vũ Xuyên con nghe mẹ nói này, nhà mình dạo này không được dư dả cho lắm, quần áo của em gái con đều cũ cả rồi, tiền của con có phải nên lấy ra cho em gái mua ít vải vóc may quần áo mới không?"
Tiêu Vũ Nương cũng tỏ ra vô cùng tủi thân, bĩu môi: "Anh, anh nhìn bộ đồ này của em cũ thế này, sau này còn ra ngoài gặp người ta thế nào được nữa!"
Tiêu Vũ Xuyên dừng bước. Quả nhiên đúng như lời Vân Tú nói, hai người này chính là loại chó nhỏ không bao giờ no, lúc nào cũng dòm ngó của người khác. Bản thân cậu còn sắp không nuôi nổi mình, bữa đói bữa no thì lấy đâu ra tiền nhàn rỗi cho họ vung phí.
"Tiền thì không có, muốn mua đồ thì tự đi mà kiếm!"
Tần thị ngồi bệt xuống đất ăn vạ: "Được lắm! Bà đây vất vả sinh con, nuôi con, dạy con nên người, kiếm được tiền rồi mà không biết hiếu thảo với mẹ ruột. Mọi người lại đây xem, đây chính là đứa con trai bất hiếu, không ra gì của nhà chúng tôi!"
Tiêu Vũ Xuyên sa sầm mặt mày, thật tham lam vô độ: "Muốn tiền đúng không? Gả con gái của bà cho công tử nhà họ Kim giàu nhất trấn này chẳng phải là được rồi sao? Bà còn có thể đi khoe khoang khắp nơi nữa chứ? Đừng ngồi dưới đất nữa, bà không thấy mất mặt thì tôi thấy mất mặt đấy."
Tần thị đen mặt: "Tiêu Vũ Xuyên, con còn là con người không hả? Nó là em gái ruột của con đấy, sao con có thể nói em gái mình thấp hèn như vậy?"
Tiêu Vũ Nương cũng nhận ra người anh trai từng cưng chiều cô ta trước đây đã trở nên xa lạ, người này vẫn là anh trai của cô ta sao?
"Anh, sao anh có thể nói em như vậy." Tiêu Vũ Nương nước mắt đầm đìa, dùng khăn tay lau nước mắt.
Tiêu Vũ Xuyên coi như không thấy: "Tiền không có, muốn mạng thì các người cứ lấy đi."
Người xung quanh kẻ nói Tiêu Vũ Xuyên bất hiếu, người bảo Tần thị không đúng, dù sao cũng mỗi người một ý.
Tần thị thấy Tiêu Vũ Xuyên không chịu đưa tiền, liền bò từ dưới đất dậy, phủi bụi trên quần áo, chạy đến giật lấy túi tiền của Tiêu Vũ Xuyên. Mở ra bên trong chẳng có mấy đồng xu, nhưng cũng bị Tần thị lấy sạch rồi ném cái túi rỗng vào người cậu: "Không phải nói không có tiền sao? Thế đây là cái gì?"
Tiêu Vũ Xuyên xem như đã nhìn thấu, người trước mắt này chính là cái gọi là mẹ của cậu, vì tiền mà ngay cả con trai ruột cũng có thể mặc kệ.
"Cút! Từ nay về sau chúng ta đoạn tuyệt tình mẫu tử, bà không còn là người mẹ mà tôi kính trọng, không còn là người thân nữa. Sau này đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi."
Tiêu Vũ Xuyên vác hàng đi vào trong tiệm. Khi cậu đi ra thì đã không còn thấy bóng dáng Tần thị và Tiêu Vũ Nương đâu nữa.
Thất vọng, đau lòng, cậu mới thấu hiểu sâu sắc tâm trạng và nỗi khổ của Tiêu Vân Tú cùng Tiêu Vân Hiên lúc đó.
Khi Tiêu Vũ Xuyên hoàn hồn lại thì đã vô thức đi tới sân nhà của Tần thị và Tiêu Đại Toàn.