Tần thị nghe tin hôm đó Tiêu Vũ Xuyên cũng trở về thôn, bà ta vừa cắn hạt dưa vừa tinh mắt nhìn thấy Tiêu Vũ Xuyên ở cửa, liền mỉa mai: "Ôi chao... Ta cứ ngỡ là ai quay về chứ! Ngươi mà cũng còn mặt mũi quay về đây sao! Chẳng phải đã đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với lão nương rồi à? Cút! Cút cho lão nương càng xa càng tốt."
Tiêu Vũ Xuyên dừng bước, quả nhiên nơi này chẳng có gì đáng để lưu luyến.
"Người hãy nhớ kỹ lời hôm nay đã nói, ngày sau nếu con có phát đạt, xin người cũng đừng dẫn theo Tiêu Vũ Nương đến tìm con đòi bạc tiêu xài."
Tần thị hừ lạnh một tiếng: "Xì! Ngươi mà đòi phát đạt, phát tài! Mơ mộng hão huyền!"
Tiêu Vũ Xuyên không thèm để ý đến những lời chửi bới của Tần thị nữa, đã vậy thì cũng đừng trách hắn trở mặt vô tình.
Rời khỏi nhà cũ họ Tiêu, Tiêu Vũ Xuyên đã định bụng từ nay về sau sẽ hết lòng giúp đỡ Tiêu Vân Tú, khiến công việc làm ăn của nàng ngày càng phát đạt, coi như báo đáp việc nàng đã cho hắn cơ hội làm lại cuộc đời.
Đợi đến khi Phi Ưng và Lãnh Tâm nắm tay nhau trở về nhà, phát hiện trong nhà không có lấy một bóng người. Người đâu rồi? Đều chạy đi đâu cả rồi?
"Phi Ưng, Vân Tú và Dạ Tinh Thần không có ở nhà, họ có thể đi đâu được chứ?"
Phi Ưng buông tay Lãnh Tâm ra, tìm kiếm khắp từ trên lầu xuống dưới nhà, quả thực không thấy một ai.
Lãnh Tâm phát hiện một mảnh giấy trên bàn ăn, nhìn nét chữ là biết ngay do Tiêu Vân Tú viết. Nàng viết bằng kiểu chữ hiện đại, Phi Ưng không đọc được nhưng nàng thì hiểu.
"Phi Ưng, ở đây, họ để lại một mảnh giấy."
Phi Ưng nhận lấy mảnh giấy nhìn một cái, ngơ ngác hỏi: "Trên này viết gì vậy? Sao ta đọc không hiểu?"
Khóe miệng Lãnh Tâm khẽ mỉm cười, ngươi mà đọc hiểu được thì đúng là ban ngày gặp quỷ rồi: "Trên đó viết, hai người họ đi lên núi sau tìm đầm lưu huỳnh, nếu thật sự không yên tâm thì đến vị trí cách phía Tây Nam núi sau một dặm để tìm dấu vết của hai người họ."
Phi Ưng cầm lấy thanh kiếm tùy thân, dắt tay Lãnh Tâm lên núi tìm Dạ Tinh Thần và Tiêu Vân Tú.
Lúc này, Tiêu Vân Tú và Dạ Tinh Thần đang vừa đi vừa trò chuyện trên con đường nhỏ trong núi. Tiêu Vân Tú thỉnh thoảng lại để ý xem xung quanh có dược liệu nào đào được không, dược liệu có độc nàng cũng cần. Nàng muốn tìm dược liệu gây mê là mạn đà la trước, không biết ở đây có thứ đó không, trộn lẫn mạn đà la, tử ô, tỉnh thần thảo sẽ đạt được hiệu quả gây mê tốt hơn, vấn đề sản phụ khó sinh đều có thể dễ dàng giải quyết.
Tiêu Vân Tú tìm đông ngó tây, vẫn không thấy mạn đà la đâu, chẳng lẽ loài hoa đó chỉ có ở Tây Vực thôi sao? Chết tiệt! Đúng là xui xẻo tám đời, đành tìm thứ khác tạm bợ vậy, chắc chắn hiệu quả gây mê không tốt bằng có thêm mạn đà la.
"Vân Tú, nàng đang tìm gì vậy? Chẳng phải nói đi tìm đầm lưu huỳnh sao? Đầm lưu huỳnh chắc không nằm trong đám cỏ này đâu nhỉ!"
Ái chà! Tiêu Vân Tú vỗ vỗ đầu, Dạ Tinh Thần không nhắc thì nàng suýt quên mình lên núi để làm gì rồi. Nàng lên núi là để tìm lưu huỳnh mà! Đúng là trí nhớ kém quá.
"Muốn tìm chút thảo dược, nhưng tìm mãi chẳng thấy gì, xem ra hôm nay chỉ có thể mang lưu huỳnh về nhà thôi, đi thôi!" Tiêu Vân Tú có chút thất vọng, dù sao cũng phải cho nàng gặp thứ gì đó hữu ích chứ! Không thì chẳng phải uổng công lên núi một chuyến sao!
Dạ Tinh Thần gật đầu, theo Tiêu Vân Tú tiếp tục đi sâu vào trong núi. Trí nhớ của Tiêu Vân Tú cực tốt, nàng vẫn còn nhớ rõ nơi cứu Dạ Tinh Thần hôm nọ, từ đó đi về phía Tây Nam thêm một dặm, Tiêu Vân Tú ngửi thấy một mùi hăng hắc, mắt sáng rực lên rồi chạy vụt tới.
Quả nhiên phát hiện một đầm suối nước nóng đang bốc hơi nghi ngút, lưu huỳnh nằm dưới đáy suối, hơi nóng từ mặt nước từ từ bốc lên không trung: "Oa! Quả nhiên có suối nước nóng, ôi mẹ ơi! Thật muốn ngâm suối nước nóng quá."
Tiêu Vân Tú suýt chút nữa quên mất bên cạnh mình còn có Dạ Tinh Thần, nàng đã không khách sáo đi đến bên bờ suối, đặt đồ đạc xuống, cởi bỏ y phục, chỉ còn lại một lớp áo lót và quần trong rồi nhảy tót xuống nước, bơi vài vòng.
Dạ Tinh Thần nhìn chằm chằm vào hành động phóng khoáng vừa rồi của Tiêu Vân Tú mà không hề chớp mắt, nhìn từ đầu đến chân nàng không sót chỗ nào.
Tiêu Vân Tú chỉ cảm thấy một ánh mắt nóng rực đang nhìn mình, quay đầu lại nhìn thì sợ chết khiếp, lập tức che ngực: "Á..." Nàng hét lên một tiếng xé lòng, vang vọng khắp trời đất, dọa lũ chim trên cây xung quanh vỗ cánh bay mất.
Dạ Tinh Thần lập tức quay người lại, vừa rồi mình lại trơ mắt nhìn một cô gái khuê các tắm rửa lâu đến vậy, thật đúng là cầm thú không bằng! Thật đáng chết, không biết có làm Vân Tú sợ không!
Tiêu Vân Tú cảm thấy hai má đỏ bừng, ôi mẹ ơi! Không còn mặt mũi nào gặp người ta nữa, mình lại dám cởi đồ tắm suối trước mặt Dạ Tinh Thần, nếu tên đó bị mình quyến rũ, không biết có bị hắn ăn đến không còn cả xương không nữa!
Đợi bình tĩnh lại, nàng mới hoàn hồn, mình đúng là làm quá lên rồi, kiểu ăn mặc như bây giờ đã là quá bảo thủ rồi. Nếu ở thời hiện đại, trời nóng thế này nàng đã mặc bikini đi bơi ở hồ bơi rồi. Lúc đó hắn không phun máu mũi mới lạ. Khóe miệng nàng nhếch lên, không nhịn được muốn trêu chọc Dạ Tinh Thần một chút.
"Dạ Tinh Thần, trời nóng thế này, chàng có muốn xuống ngâm suối cùng không?"
Dạ Tinh Thần điều chỉnh lại hơi thở, những gì không nên nhìn hắn đều đã nhìn thấy hết rồi, cô gái này sau này chỉ có thể là người phụ nữ của hắn, bất cứ ai cũng đừng hòng cưới nàng về.
"Nàng tắm trước đi! Ta ra ngoài bìa rừng canh chừng, có việc gì thì gọi ta một tiếng."
Dạ Tinh Thần nhấc chân đi về phía rừng cây, hắn không dám nán lại đây, sợ mình không nhịn được mà làm chuyện đó với nàng ở đây. Hắn muốn có được nàng phải là vào đêm tân hôn, chứ không phải hồ đồ mà làm ô uế Vân Tú. Như vậy không tốt cho danh tiết của một cô gái như nàng.
Tiêu Vân Tú khẽ mỉm cười, không ngờ tên Dạ Tinh Thần này cũng coi như là một quân tử, không thừa cơ làm bậy, mắt nhìn người của mình quả nhiên không sai. Nếu đổi lại là người khác, chắc chắn kết quả sẽ không như vậy rồi.
Tiêu Vân Tú yên tâm bơi lội trong suối nước nóng, đùa nghịch thỏa thích, dù sao có Dạ Tinh Thần canh gác, xung quanh chắc sẽ không có gã biến thái nào dám rình mò đâu!
Tiêu Vân Tú vừa chơi vừa không quên mò mẫm lưu huỳnh dưới đáy đầm. Nước suối không quá sâu, đứng dậy chỉ vừa đến thắt lưng nàng, ít nhất sẽ không bị chết đuối, nước nông nên nàng mới dám chơi đùa thoải mái.
Nàng lấy mấy tảng đá lưu huỳnh từ dưới đáy suối lên, thấy mấy khối khá to, màu sắc cũng khá tốt, nhẹ nhàng đặt lên bờ, đi đi lại lại mấy lần.
Tiêu Vân Tú ngâm suối nước nóng cũng đã đủ, tìm một chỗ đá kín đáo thay bộ đồ lót và quần đã ướt sũng. May mà khi ra ngoài nàng mang theo một bộ, nghĩ bụng tắm suối chắc chắn không thể cởi sạch sành sanh, nếu không chẳng phải bị người ta nhìn hết rồi sao. May mà nàng có dự liệu trước, thay y phục ướt xong, nàng đi đến bên bờ mặc lại bộ đồ đã cởi ra, chỉ có điều tóc cũng ướt rồi, nàng tùy ý lau qua, xõa mái tóc dài ngang lưng ra sau, đợi gió thổi khô.
Tiêu Vân Tú muốn bày trò nghịch ngợm với Dạ Tinh Thần, đôi mắt xoay chuyển vài vòng, khóe miệng nhếch lên, nàng nghĩ ra một cách hay để dọa hắn một phen, liền lặng lẽ trốn vào một chỗ kín đáo: "Á... có rắn, rắn... cứu mạng, Tinh Thần cứu ta."