Tiêu Vân Tú vỗ vỗ đôi tay, tiểu nhị trong tiệm nhanh chóng bưng cơm canh lên bàn, sau khi đặt xong liền nhanh nhẹn lui ra ngoài.
Tiêu Vân Tú đi đến trước mặt Dạ Tinh Thần ngồi xuống, nhìn Dạ Tinh Lăng nói: "Vậy thì muội cũng gọi Dạ tứ công tử là tứ ca giống như Tinh Thần vậy."
Khóe môi Dạ Tinh Lăng khẽ nhếch, cố nén vẻ không vui: "Đệ muội gọi Dạ công tử thì khách sáo quá rồi, nàng cứ gọi ta là tứ ca giống như cửu đệ là được."
Tiêu Vân Tú thầm đoán sao hôm nay Dạ Tinh Lăng lại dễ nói chuyện như vậy, chắc chắn đang tính toán điều gì đó.
Nàng cười mà như không, đứng dậy nói: "Được thôi, vậy tứ ca cứ cùng phu quân của muội dùng bữa và trò chuyện, muội xuống lầu tiếp đón khách khứa đây."
Dạ Tinh Lăng nhìn theo bóng dáng xinh đẹp rời đi, thầm nghĩ không thể để Tiêu Vân Tú có cơ hội kiếm tiền được. Như vậy, đợi đến khi Dạ Tinh Thần về kinh, việc làm ăn không thành, tự nhiên hắn sẽ nghĩ cách cầu xin mình giúp đỡ. Đến lúc đó, mình có thể khiến Tiêu Vân Tú từ bỏ Dạ Tinh Thần mà chọn ở bên cạnh mình.
Dạo gần đây mắt trái của Tiêu Vân Tú cứ giật liên hồi, không hiểu sao nàng luôn có cảm giác sắp có chuyện gì đó xảy ra.
Hôm nay không ngờ không chỉ có một mình Dạ Tinh Lăng đến, mà Cố Tử Kiệt còn dẫn theo người chị được gọi là Tiêu Vũ Nương của nàng tới Phượng Hề Các ăn cơm.
Tiêu Vũ Nương nghe tin Tiêu Vân Tú mở tiệm ở đây, việc làm ăn phát đạt không tưởng. Nàng nghĩ mình là chị gái, đến ăn vài bữa cơm chắc cũng chẳng sao, bèn kéo Cố Tử Kiệt đi vào: "Phu quân, đúng là ở đây rồi phải không?"
Cố Tử Kiệt chỉ đáp một tiếng "Ừ" nhạt nhẽo rồi thôi, để mặc Tiêu Vũ Nương đứng một bên tự nói chuyện một cách gượng gạo.
Hôm trước, nàng nghe người trong thôn trở về kể lại rằng Tiêu Vân Tú thực chất là đưa Tiêu Vân Hiên và mọi người đến trấn trên, chuyện bỏ trốn chẳng biết là kẻ nào bịa đặt ra. Những người trong thôn khi nhắc đến Tiêu Vân Tú, ánh mắt ai nấy đều sáng rực.
Tin tức việc làm ăn ở trấn trên phát đạt đến mức bùng nổ đã lan truyền khắp thôn. Mọi người đều đến chỗ Tiêu Vân Tú ở trấn trên ăn chực uống ké một lần, chỉ riêng Tiêu Vũ Nương và Cố Tử Kiệt là chưa đi. Ngay cả mẹ chồng và bố chồng nàng cũng đã đến trấn trên ăn xong về nhà khoe khoang, khen Tiêu Vân Tú tốt thế này thế nọ, khiến trong lòng nàng nghẹn ứ vô cùng.
Điều làm nàng bực bội hơn cả là từ khi thành thân đến nay, Cố Tử Kiệt không chịu đụng vào nàng, khiến nàng vẫn chưa thể mang thai con của hắn. Lý thẩm luôn tỏ thái độ với nàng, còn mẹ ruột của nàng là Tần thị thì bán sạch nhà cũ của họ Tiêu, lên trấn trên đánh bạc, thua sạch vốn liếng, nợ nần chồng chất, đành phải trốn chui trốn nhủi.
Tần thị tìm đến Tiêu Vũ Nương để xin cứu tế, mặt mũi nhọ nhem bảo nàng đi đòi Tiêu Vân Tú một khoản tiền, nếu không bà ta sẽ hủy hoại cửa tiệm, khiến tiệm của nàng không một bóng người lui tới.
Nếu không vì vậy, hôm nay Tiêu Vũ Nương đã không xuất hiện ở đây. Nàng đến đây là để ăn chực uống ké, tiện thể đòi một khoản tiền từ Tiêu Vân Tú để trả nợ cho Tần thị. Dù sao Tiêu Vân Tú cũng là con gái kế của Tần thị, thế nào cũng phải lo dưỡng lão tống chung cho bà ta.
Tiêu Vũ Nương kéo Cố Tử Kiệt nghênh ngang đi vào, tìm một chỗ trống rồi đặt mông ngồi xuống ghế.
Tiểu nhị nhiệt tình bước tới: "Hai vị dùng bữa hay ở trọ ạ?"
Tiêu Vũ Nương trợn mắt, trừng tiểu nhị một cái đầy khó chịu: "Ngươi mù à? Chủ tiệm của các ngươi sao lại tìm loại người ngu ngốc như ngươi ra tiếp khách? Chúng ta đến đây đương nhiên là để ăn cơm, ở trọ cái gì mà ở."
Tiểu nhị bị mắng cúi đầu, vội vàng xin lỗi Tiêu Vũ Nương, nhưng khóe môi vẫn giữ nụ cười hòa nhã, trong lòng đã mắng kẻ hợm hĩnh như nàng hàng ngàn lần: "Xin lỗi, không biết hai vị muốn dùng món gì ạ?"
Tiêu Vũ Nương nghĩ đằng nào cũng không phải bỏ tiền túi ra ăn, liền hắng giọng: "Tất cả các món đặc sản ngon nhất ở đây, mỗi thứ mang lên một phần cho ta."
Cố Tử Kiệt chỉ hơi nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng: "Nàng ăn hết không? Gọi nhiều thế làm gì?"
Tiêu Vũ Nương nào quan tâm Cố Tử Kiệt có đồng ý hay không, chỉ cần thứ gì nàng muốn, nàng đều phải có được: "Ăn không hết thì gói mang về nhà ăn."
Tiêu Vũ Nương nghĩ bụng, dù sao cũng không cần mình trả tiền, ăn không hết thì mang về nhà, còn có thể ăn thêm được mấy bữa nữa!
Tiểu nhị nghe thấy lại là một vị khách sộp, liền hớn hở: "Hai vị đợi chút, tiểu nhân đi vào bếp truyền món ngay ạ."
Đợi tiểu nhị rời đi, Cố Tử Kiệt mới lạnh mặt nói: "Nàng có nhiều bạc đến thế để ăn cơm không? Còn đòi mỗi món đặc sản một phần, ta không có tiền dư dả để trả cho nàng đâu."
Tiêu Vũ Nương bĩu môi, ngẩng cao đầu giống như một con công kiêu ngạo: "Tiệm này là do Tiêu Vân Tú mở, ta là chị gái nó, ăn của nó một bữa hai bữa thì đã sao? Có phải chàng vẫn còn tơ tưởng đến Tiêu Vân Tú không? Cố Tử Kiệt, ta nói cho chàng biết, cả đời này chàng chỉ có thể là người đàn ông của Tiêu Vũ Nương ta. Chàng với Tiêu Vân Tú không còn cơ hội nào nữa đâu, hãy dẹp cái ý nghĩ đó đi!"
Cố Tử Kiệt không thể phản bác. Hắn đã không còn xứng với Tiêu Vân Tú nữa rồi, dù cho sau này hắn có đỗ đạt trạng nguyên, có công danh lợi lộc đi chăng nữa.
Tiểu nhị nhanh nhẹn chạy vào bếp. Đúng lúc Tiêu Vân Tú đang ở trong bếp rảnh rỗi nên tự tay xào rau giúp đầu bếp, nghe tiểu nhị báo tên món, nàng ngẩng đầu, khóe môi lộ ra một nụ cười nhạt: "Ai mà chịu chơi vậy, món đặc sản của tiệm chúng ta không rẻ đâu, không dưới hai lượng bạc thì đừng hòng ăn được. Ngươi chắc là nghe nhầm chứ?"
Tiệm của Tiêu Vân Tú thực ra giá không quá đắt, chỉ ở mức bình dân. Nhiều người dân thường đến ăn vài món rau cũng chỉ tốn vài chục văn tiền, nếu không ăn món mặn thì thường không quá một lượng bạc.
Đó cũng là lý do tại sao tiệm ở đây lại đông khách và tấp nập đến vậy.
Món ăn ngon, hương vị tuyệt vời, quan trọng nhất là giá cả hợp lý, công bằng và gần gũi với người dân.
Tiểu nhị nghe Tiêu Vân Tú nói vậy, thật thà lắc đầu: "Chủ quán, là thật đấy ạ. Người phụ nữ kia hung dữ lắm, ngang ngược vô lý, bà ta bảo chúng ta phải mang hết món đặc sản của tiệm lên."
Tiêu Vân Tú nhướng mày, chà! Kẻ nào mà to gan dám đến đây giở thói tiểu thư, để nàng ra xem sao: "Ta ra ngoài xem thử, món này khoan hãy làm."
Tiêu Vân Tú vén rèm cửa bếp đi ra, tiểu nhị dẫn nàng đến bàn của Tiêu Vũ Nương: "Chủ quán, chính là họ gọi món ạ."
Tiêu Vân Tú nở một nụ cười lạnh. Nàng cứ tưởng là ai đến ăn, hóa ra là người chị gái chẳng mấy thân thiết kia: "Tỷ tỷ và tỷ phu sao có thời gian đến tiệm của muội dùng bữa thế này? Tiệm nhỏ của muội thật là bồng tất sinh huy. Đã là tỷ phu mời đại tỷ dùng bữa, vậy muội giảm giá cho hai người, tất cả các món ăn đều giảm hai mươi phần trăm, thế nào?"
"Đi đi, truyền món đi." Tiêu Vân Tú bảo tiểu nhị đang ngẩn người đứng đó vào bếp truyền món.
Khóe môi Tiêu Vân Tú nhếch lên, nàng muốn Tiêu Vũ Nương không thể mở miệng ra được. Muốn đến đây ăn chực uống ké, ăn quỵt ư? Nằm mơ đi!
Nếu ngày trước họ đối xử tốt với nàng và đệ đệ một chút, nàng đã không đối xử với họ như vậy.
Tất cả mọi chuyện đều do hai mẹ con họ tự gây ra.
Chẳng thể trách được ai.
Lúc này Tiêu Vũ Nương mới nhận ra mình bị Tiêu Vân Tú gài bẫy.
Nàng ta lạnh mặt nhìn Tiêu Vân Tú: "Cô có ý gì? Chẳng lẽ còn muốn đòi tiền sao?"
Khóe môi Tiêu Vân Tú nhếch lên cười lạnh: "Anh em ruột thịt còn phải minh bạch chuyện tiền nong, huống chi đại tỷ đã gả đi rồi, không còn liên quan gì đến nhà họ Tiêu chúng ta nữa. Con gái gả đi như bát nước hắt đi, tỷ phu, lời này muội nói có đúng không?" Tiêu Vân Tú trực tiếp ném vấn đề cho Cố Tử Kiệt đang nhìn chằm chằm vào mình.