Tiêu Vân Tú lúc đó lập tức ngẩn người, tại sao lại không định thành thân nữa? Hai người có thể đi đến ngày hôm nay thật sự không dễ dàng gì, khó khăn lắm mới vượt qua hết thảy trở ngại để ở bên nhau, cơ hội này thật hiếm có! Chẳng lẽ là vị lão cha nhà Lâm tỷ tỷ kia vẫn không đồng ý để Tiết đại ca cưới Lâm tỷ tỷ sao?
"Chẳng lẽ vẫn là trưởng bối không cho phép?"
Lâm Hinh Ngọc lắc đầu: "Không phải, muội đừng đoán mò. Hôm nay trở về là không đi nữa phải không?"
Tiêu Vân Tú mím môi cười gật đầu: "Không đi nữa, chuyên tâm làm việc của mình. Ta dự định ở lại trấn này, đợi việc làm ăn có khởi sắc, ta sẽ đi mở thêm các cửa hàng chi nhánh ở khắp nơi."
Tiêu Vân Tú đã quy hoạch xong xuôi tất cả, chỉ chờ từng bước thực hiện kế hoạch của mình.
Chỉ cần bản thân có tiền, còn sợ hoàng gia không chấp nhận mình sao?
Tiêu Vân Tú muốn dùng đôi tay của mình để tạo nên kỳ tích, dù khó khăn thế nào nàng cũng không sợ, tất cả đều sẽ từng bước vượt qua.
Tiêu Vân Tú trở về Phượng Hề Các, chọn một căn phòng mà nàng ưng ý, vẫn là ở tầng hai, phía sau dựa vào cửa sổ có thể nhìn rõ phong cảnh bên ngoài. Lúc mua cửa hàng này, nàng đã cố tình quan sát môi trường xung quanh, thấy tốt mới chọn nơi đây.
Dạ Tinh Thần cùng Tiêu Vân Tú hẹn nhau trở lại trấn nhỏ này, nhưng chàng không thể ở lại quá lâu mà phải sớm về đế đô. Tốt nhất là có thể khiến mẫu phi chấp nhận một nàng dâu như thế này, chàng sẽ dùng cái lưỡi không xương của mình để thuyết phục mẫu phi.
Hơn một tháng vội vã trôi qua, việc kinh doanh của Tiêu Vân Tú sau khi trở lại tốt đến lạ thường, người dân địa phương đều đến Phượng Hề Các ăn cơm, cũng bắt đầu có chút danh tiếng ở Linh La Trấn. Những lúc Tiêu Vân Tú bận không xuể, nàng trực tiếp bắt Dạ Tinh Thần mặc đồ tiểu nhị vào giúp đỡ. Dạ Tinh Thần cũng vui vẻ không biết mệt, nghĩ rằng chỉ cần được ở bên Tiêu Vân Tú thì làm gì cũng là hạnh phúc.
Dạ Tinh Lăng đột ngột ghé thăm khiến Tiêu Vân Tú vô cùng bất ngờ. Tứ nương nhìn thấy Dạ Tinh Lăng thì không dám lộ diện, trốn trong bếp không xuất hiện.
Lúc này Tiêu Vân Tú đang lạch cạch tính toán sổ sách, Dạ Tinh Lăng đứng trước mặt nàng khiến nàng giật cả mình.
Tiêu Vân Tú nhìn Dạ Tinh Lăng, khóe miệng nở nụ cười. Dù sao Dạ Tinh Lăng cũng coi như có ơn với nàng, nếu không nàng cũng sẽ không thu nhận được một tay sai tốt như Tứ nương, còn phải cảm ơn Dạ Tinh Lăng. Nàng tiến lên chào hỏi rồi mời Dạ Tinh Lăng vào ngồi: "Ngọn gió nào đưa Dạ công tử tới đây vậy?"
Dạ Tinh Lăng khép chiếc quạt xếp trong tay lại, mỉm cười nhạt với Tiêu Vân Tú: "Nghe danh cơm canh của Phượng Hề Các vô cùng ngon miệng, gần đây ta cũng nổi cơn thèm, muốn đến thưởng thức tay nghề của Tiêu cô nương một phen. Trước kia cô nương từng nói muốn mời ta ăn cơm, sẽ không nhanh quên như vậy chứ?" Dạ Tinh Lăng tiến sát lại gần Tiêu Vân Tú, khiến nàng sợ hãi lùi lại phía sau vài bước.
Dạ Tinh Thần vừa lúc bưng món ăn khách gọi ra bàn, cầm lấy đĩa đi tới, mặt lạnh tanh nhìn Dạ Tinh Lăng rồi kéo Tiêu Vân Tú vào lòng mình: "Mời Tứ ca ăn cơm sao có thể thiếu đệ được! Vân Tú, đi chuẩn bị một bàn tiệc đưa vào nhã gian, vi phu đã lâu không cùng Tứ ca uống rượu trò chuyện rồi. Đã là Tứ ca đến, sao có thể không tiếp đãi tử tế."
Dạ Tinh Lăng trợn tròn mắt, trong lòng hỏa khí bốc lên ngùn ngụt, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười: "Vậy đệ đệ đã có lòng, ta xin cung kính không bằng tuân mệnh. Cửu đệ khách khí như vậy, lần sau Tứ ca lại ngại không dám giới thiệu khách quen tới ăn cơm nữa."
Dạ Tinh Thần cũng mang theo ý cười, chỉ là trong đó là thật lòng hay giả ý thì khó mà nói được.
"Đâu có, khó khăn lắm tiệm nhỏ của nương tử nhà ta mới có chút khởi sắc, sao có thể không giới thiệu khách tới ủng hộ chứ? Tứ ca thật biết nói đùa." Dạ Tinh Thần trực tiếp đẩy Tiêu Vân Tú vào bếp, tiện thể đưa khay thức ăn vào tay nàng.
Chàng muốn cách ly Dạ Tinh Lăng và Tiêu Vân Tú. Thông thường những thứ Dạ Tinh Lăng đã nhắm tới, bao gồm cả con người, đều sẽ tìm cách đoạt lấy. Vừa rồi nhìn ánh mắt hắn nhìn nương tử mình tràn đầy sự chiếm hữu, chàng không thể để nương tử bị loại người lòng lang dạ sói này làm vấy bẩn mắt mình.
Dạ Tinh Lăng nheo mắt, rõ ràng là không cho mình ở riêng với Tiêu Vân Tú.
Chẳng phải nói Dạ Tinh Thần rơi xuống vách núi mất trí nhớ rồi sao?
Bây giờ sao vẫn còn nhớ Tiêu Vân Tú? Lúc đó tai mắt của hắn báo cáo rất rõ ràng là Tiêu Vân Tú đã bị Dạ Tinh Thần làm tổn thương lòng, sao những gì hắn thấy lại không giống với báo cáo của đám ngu xuẩn kia chút nào.
Dạ Tinh Lăng lúc này trong lòng đang phun lửa, hận không thể băm vằm kẻ báo tin tầm bậy kia. Tống Ti Tiên tiện nhân kia làm ăn kiểu gì, thế mà còn dám phái sát thủ truy sát Tiêu Vân Tú, xem ra lá gan ả ngày càng lớn, không coi mình ra gì rồi.
"Nghe nói Cửu đệ đã đến Diệp Lam?"
Dạ Tinh Lăng chuyển hướng sự chú ý của Dạ Tinh Thần, nghĩ tới việc cách đây không lâu hắn nhận được văn thư hòa thân từ Diệp Lam gửi tới bằng ngựa trạm, muốn đưa một vị công chúa đến hòa thân để bảo đảm hai nước giao hảo, tình hữu nghị trường tồn.
Dạ Tinh Thần hơi sững người, không ngờ Dạ Tinh Lăng biết mình đã đi đâu, chẳng lẽ hắn cài cắm tai mắt bên cạnh mình? "Tứ ca làm sao mà biết?"
Dạ Tinh Thần dẫn Dạ Tinh Lăng lên lầu vào nhã gian, còn Tiêu Vân Tú thì ở trong bếp dặn dò đầu bếp mau chóng làm món ăn.
Dạ Tinh Thần và Dạ Tinh Lăng đến nhã gian, Dạ Tinh Lăng đi tới chỗ cửa sổ ngồi xuống, tiện tay tự rót cho mình một chén trà, vừa uống vừa chậm rãi nói: "Văn thư hòa thân của Diệp Lam đã gửi tới, trên đó đích danh đối tượng hòa thân là Thần Vương. Cửu đệ thật là phúc lớn! Nghe nói trưởng công chúa Diệp Lam là Mộng Nghê Thường sinh ra tuyệt sắc, sau này Cửu đệ diễm phúc không nhỏ đâu!"
Khóe miệng Dạ Tinh Thần hơi nhếch lên: "Chẳng qua là một người phụ nữ thôi, có gì mà diễm phúc không nhỏ. Nếu Tứ ca thích, đệ tặng cho huynh là được."
Dạ Tinh Lăng đặt chén trà xuống, khóe miệng chứa ý cười: "Nếu Cửu đệ đã muốn tặng, vậy tặng Vân Tú cho Tứ ca làm nương tử có được không? Dù sao đệ cũng đã có Chiêu Dương quận chúa, qua một thời gian nữa lại có thêm một vị công chúa hòa thân vào phủ đệ. Vân Tú chỉ là một bà chủ quán nhỏ, đệ nghĩ Nguyệt Phi nương nương sẽ đồng ý mối hôn sự của đệ và nàng ta sao? Trước khi Vân Tú chưa thực sự cùng đệ về đế đô, hãy suy nghĩ lại đi!"
Tiêu Vân Tú lúc này đi vào, sắc mặt vô cùng khó coi: "Không làm phiền Tứ hoàng tử bận tâm. Đã là Dạ Tinh Thần cưới ta, bất kể có danh phận hay không đều không quan trọng, quan trọng là chàng thích ta, yêu ta, ta cũng thích chàng, yêu chàng, không ai có thể chia cắt chúng ta."
Tiêu Vân Tú đi đến bên cạnh Dạ Tinh Thần, nhìn nhau đắm đuối.
Dạ Tinh Lăng nhìn mà thấy chướng mắt vô cùng, hận không thể ngay bây giờ kéo Tiêu Vân Tú rời khỏi nơi này trước mặt Dạ Tinh Thần.
Nếu Vân Tú không có gì cả, trắng tay, còn vướng vào kiện tụng, liệu Nguyệt Phi có thể ra tay chia cắt hai người họ hay không.
Khóe miệng Dạ Tinh Lăng hơi nhếch lên: "Vừa rồi Dạ mỗ đường đột, nói lời không phải, mong đệ muội đừng để bụng."
Dạ Tinh Lăng đổi giọng quá nhanh khiến Tiêu Vân Tú không nhịn được mà tăng thêm vài phần đề phòng. Dạ Tinh Lăng nhìn có vẻ thâm sâu khó lường, không phải kẻ dễ đối phó.
"Không sao, khách đến là khách, bổn cô nương sao có thể so đo với vị thần tài nhiều tiền như ngài chứ?" Tiêu Vân Tú nở một nụ cười, mới nhớ ra mình vào đây để làm gì, nhưng ở ngoài cửa nàng đã nghe thấy những lời không nên nghe, vì tức giận nên mới đẩy cửa vào bày tỏ quan điểm của mình.