Lông tơ trong lòng Hàn Tiếu Tiếu dựng đứng cả lên, nuốt nước bọt: "Còn chuyện gì nữa sao?"
"Vương phi cùng Tâm Nhi, Phi Ưng đã tới." Tần Phong lúc này vô cùng hối hận, đã hứa với Vương phi sẽ bảo vệ tốt Vương gia an toàn, còn chưa kịp dùng đồ hộ thân của Vương phi, Vương gia đã lạc mất ông ta rồi, điều này làm sao để ông ta giải thích với Vương phi đây.
Hàn Tiếu Tiếu giật nảy mình, kêu lên: "Ngươi nói cái gì? Vân Tú cùng với yêu nữ Lãnh Tâm tới rồi? Ngươi không lừa ta đấy chứ!"
Hàn Tiếu Tiếu nắm chặt tay áo Tần Phong, sợ đến nỗi không dám nói gì, nội tâm sụp đổ, muốn chạy trốn trong nước mắt.
Hàn Tiếu Tiếu bị lời Tần Phong nói dọa cho muốn sớm cao chạy xa bay, trước khi Tiêu Vân Tú và Lãnh Tâm còn chưa tới phải nhanh chóng chuồn mất, giữ mạng mới là quan trọng.
Khóe miệng Tần Phong giật giật vài cái, vỗ vai Hàn Tiếu Tiếu: "Huynh đệ, bình tĩnh! Vương phi chắc là đã nghe thấy vài lời không nên nghe, tới rồi, ngươi mau nghĩ cách đưa Vương gia ra ngoài, không đưa Vương gia bình an vô sự trước mặt Vương phi, cả hai chúng ta đều sẽ gặp họa lớn."
Lúc này nội tâm Hàn Tiếu Tiếu vẫn đang giằng co, dày vò, nắm tay Tần Phong: "Huynh đệ, ta có một tin không xấu cũng không tốt, ngươi muốn nghe không?"
Tần Phong hất tay Hàn Tiếu Tiếu ra, trợn mắt: "Có nói thì nói mau, có rắm thì thả, đừng có như đàn bà lằng nhằng lèo nhèo có được không?"
"Vết thương của Vương gia ta trị được một ít, nhưng mà..."
Hàn Tiếu Tiếu nói lửng lơ, khiến Tần Phong rất bực mình, có chút sốt ruột: "Ngươi nói hết đi! Nói nửa vời muốn treo mồi ta à?"
Hàn Tiếu Tiếu nhún vai: "Vương gia bị mất trí nhớ rồi."
Tin tức bất ngờ này của Hàn Tiếu Tiếu làm Tần Phong sững sờ, như bị sét đánh, túm lấy Hàn Tiếu Tiông rống lên: "Ngươi nói cái gì? Vương gia làm sao? Ngươi nói lại lần nữa."
Hàn Tiếu Tiếu hất tay Tần Phong ra: "Vương gia bị mất trí nhớ rồi, mất trí nhớ."
Mất trí nhớ ư?
Tần Phong có chết lặng!
Vẫn chưa kịp hoàn hồn, mất trí nhớ là có ý gì.
"Mất trí nhớ là thế nào, ngươi nói cho ta."
Tần Phong thế nào cũng không tin Dạ Tinh Thần sẽ mất trí nhớ, quên mất hắn là ai, tin này thực sự quá dọa người, như sấm sét giữa trời quang, khủng khiếp!
"Sao lại mất trí nhớ? Hàn Tiếu Tiếu, không phải ngươi tự xưng là Quỷ Y, y thuật vô địch thiên hạ sao? Có cách nào chữa không?" Tần Phong lúc này có chút hoảng loạn.
Túm chặt lấy Hàn Tiếu Tiếu không buông.
Hàn Tiếu Tiếu cũng bất đắc dĩ, việc Dạ Tinh Thần mất trí nhớ nằm ngoài dự tính của hắn!
"Cái chứng mất trí nhớ này ta làm sao biết lúc nào mới hồi phục, có thể một tháng, có thể hai tháng, nửa năm, một năm... thậm chí vài năm, hoặc nghiêm trọng hơn là cả đời cũng không nhớ ra." Hàn Tiếu Tiếu cũng rất bất lực.
Tần Phong nhíu chặt mày: "Nghiêm trọng vậy sao, Vương gia sẽ không quên hết cả chúng ta chứ?"
Hàn Tiếu Tiếu tiện tay tìm chỗ ngồi xuống: "Hắn quên thì làm sao nhìn ra ta dịch dung được, ánh mắt đó rõ ràng là nhìn một phát là thấu, biết ta là ai. Phần bị lãng quên chính là khoảng thời gian ở Ngọc Thụ Thôn, quên mất những chuyện tình cảm của hắn với Vân Tú. Ngươi tuyệt đối đừng nói ra, kích thích đến Tiêu Vân Tú, nàng ta sẽ phát điên mất, đàn bà mà phát điên thì không ai ngăn nổi đâu."
Tần Phong sững sờ, nghẹn lời, quên mất Tiêu Vân Tú, trời ơi...
"Ngươi chắc chắn là hắn không quên chúng ta chứ?"
Hàn Tiếu Tiếu trợn mắt: "Hừ! Tên đó quên ai cũng được, duy nhất sẽ không quên chúng ta đâu."
"Ngươi chắc chắn như vậy, không sợ chẩn đoán nhầm sao?" Tần Phong thế nào cũng không tin Dạ Tinh Thần sẽ quên mất Tiêu Vân Tú, quên ai cũng được, đừng có quên nàng ta.
Hàn Tiếu Tiếu hừ lạnh một tiếng: "Y thuật của tiểu gia đây vô địch thiên hạ."
"Y thuật của Vương phi còn hơn ngươi một bậc." Tần Phong trực tiếp tạt cho Hàn Tiếu Tiếu một gáo nước lạnh, để hắn biết núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn, có lúc làm người đừng có đắc ý quên mất hình dạng.
Hàn Tiếu Tiếu nghe Tần Phong nói, nghĩ thầm Tiêu Vân Tú chắc chắn có cách chữa bệnh mất trí nhớ của Dạ Tinh Thần.
"Vậy thì chúng ta để Vân Tú tự mình chữa chứng mất trí nhớ cho Vương gia là xong, bây giờ việc của chúng ta là phải đưa Vương gia ra ngoài."
Hai người trong sơn động mưu tính một hồi cách làm thế nào để lặng lẽ đưa Dạ Tinh Thần ra ngoài.
Phía bên kia, Tiêu Vân Tú cùng một nhóm người đang hì hục chạy về nước Hành, hai người bị xe ngựa xóc sắp ói, bảo Phi Ưng dừng lại ở một bờ suối nhỏ, Tiêu Vân Tú và Thẩm Tân Thần xuống xe ngựa nôn thốc nôn tháo: "Oẹ..."
Hai người vỗ lưng cho nhau, đi tới bờ suối uống vài ngụm nước súc miệng rồi nhổ ra, mới thấy dễ chịu hơn một chút, hai người ngồi bệt ra một bên.
"Tâm Nhi, ngươi nói có ô tô, tàu hỏa hay máy bay thì tốt biết mấy! Ngồi xe ngựa lâu thế này đúng là muốn chết người, làm sạch cả mật ta ra rồi, đây thực sự không phải việc người làm." Tiêu Vân Tú cảm thấy toàn thân khó chịu, xuống xe ngựa mới đỡ hơn một chút.
Thẩm Tân Thần trợn mắt: "Ở đây mà có ô tô, tàu hỏa thì cuộc sống cổ đại còn gì thú vị nữa. Cái xe ngựa này đã coi là phương tiện giao thông tốt rồi, nàng còn chê à? Nàng biết cưỡi ngựa không? Biết thì thôi, bằng không thì nàng cưỡi ngựa, phi nước đại, đảm bảo sẽ nhanh chóng đến nước Hành."
Cưỡi ngựa?
Tiêu Vân Tú muốn khóc không ra nước mắt, nàng mà biết cưỡi ngựa thì thà chết cũng không ngồi xe ngựa, cái cảm giác xóc này không dễ chịu chút nào, xe ngựa chạy chậm một chút còn đỡ, nhưng xe ngựa phóng nhanh khiến nàng không chịu nổi.
"Nàng nghĩ ta biết cưỡi ngựa sao?"
Thẩm Tân Thần cười, nàng biết cưỡi ngựa, ở cái thời đại cổ đại lạc hậu này nàng không ít lần học mấy thứ ở đây, nhưng để bầu bạn với Tiêu Vân Tú, để nàng không cô đơn, nàng chắc chắn sẽ không ngồi xe ngựa, bị xóc thực sự khó chịu.
Xe ngựa này đúng là vẫn thô sơ quá, đổi thành xe ngựa xa hoa của Dạ Tinh Thần, đảm bảo ngồi êm ái, cũng sẽ không bị xóc, lần sau để Dạ Tinh Thần đưa Vân Tú đi ngồi thử.
"Nàng đỡ hơn chưa? Nghỉ ngơi thêm chút nữa chúng ta phải lên đường rồi, nơi hoang vu đồng vắng này dễ gặp phải thổ phỉ gì đó, không an toàn, phải tìm một quán trọ nghỉ qua đêm, ngựa cũng không chịu nổi chạy lâu như vậy, sẽ mệt chết mất." Thẩm Tân Thần vẫn có chút lo lắng thân thể Tiêu Vân Tú không chịu nổi, nước Hành nói xa không xa, nói gần cũng không gần.
Tiêu Vân Tú gật đầu, ra ngoài thì nghe lời Thẩm Tân Thần, không sai.
"Ta nghe lời nàng."
Thẩm Tân Thần khóe miệng mỉm cười, tinh nghịch thè lưỡi: "Nàng không sợ ta đem nàng bán đi giữa đường sao?"
Khóe miệng Tiêu Vân Tú giật một cái, cũng cười theo: "Nàng mà dám bán ta, ta nhất định sẽ kéo nàng xuống nước bán cùng, chúng ta là tỷ muội tốt, sao có thể chỉ bán một mình ta được? Không công bằng."
Thẩm Tân Thần cười nhẹ, kéo Tiêu Vân Tú trở lại xe ngựa, Phi Ưng thì ngậm một cọng cỏ xanh đứng cạnh xe ngựa nhìn hai cô gái đang đùa nghịch hồi lâu, cảm thán không lo không nghĩ thật tốt.
Thẩm Tân Thần thấy Phi Ưng còn đang mơ màng chưa tỉnh hồn, không khách sáo đấm cho một quả thật mạnh vào ngực hắn: "Ngươi đang làm gì vậy? Không canh chừng xe ngựa lại đứng đây ngẩn người, nghĩ gì thế?"
Bị Thẩm Tân Thần đánh về thực tại, Phi Ưng hơi nhíu mày, đôi tai thính nhạy nghe thấy chung quanh có tiếng động lạ, sắc mặt lập tức biến đổi, vô cùng khó coi: "Mau, lên xe ngựa, có người."