"Soái khí thật."
Khóe miệng Thẩm Hân Sênh khẽ nhếch lên: "Đó là tất nhiên, không soái khí sao có thể làm hộ vệ thân cận cho cô được?"
Tiêu Vân Tú gật đầu: "Cô nói đúng, không dài dòng nữa, chúng ta đi thôi!"
Tiêu Vân Tú kéo Thẩm Hân Sênh hướng thẳng về phía Giản phủ. Hàn Tiêu Tiêu thì cưỡi trên lưng ngựa, phong thái tiêu sái tự tại đi theo phía trước xe ngựa tiến về Giản phủ. Phi Ưng và Tần Phong vì muốn che mắt người đời nên lặng lẽ theo sát phía sau. Có thêm người bảo vệ Tiêu Vân Tú là điều cần thiết, chỉ cần không rơi vào cảnh đơn độc thì Tiêu Vân Tú sẽ chẳng xảy ra chuyện gì, dù có gặp phải sát thủ cũng có thể dễ dàng đánh bại.
Trên xe ngựa, Tiêu Vân Tú cùng Thẩm Hân Sênh bàn bạc chuyện lát nữa tới Giản phủ sẽ mượn cớ đi vệ sinh để lẻn ra hậu viện một chuyến. Nhị công tử nhà họ Giản đâu phải người dễ gặp, huống hồ lại còn là vị hôn phu tương lai mà Trưởng công chúa đã chọn trúng, muốn gặp mặt e là khó càng thêm khó, chỉ có thể dùng trí mà lấy.
Kiều lão gia dẫn bọn họ tới Giản phủ, ông là người xuống xe ngựa trước, mang theo nụ cười nịnh nọt bước lên bậc thềm, đưa thiếp bái trong tay cho quản gia đứng cửa: "Phiền quản gia vào thông báo một tiếng, nói Kiều mỗ tới thăm."
Tiêu Vân Tú cùng những người khác cũng vén rèm xe, bước xuống xe một cách vô cùng thục nữ, đúng chuẩn bộ dáng khuê nữ nhà quyền quý. Nếu là người không quen biết Tiêu Vân Tú, chắc chắn sẽ bị dáng vẻ tao nhã lúc này của cô lừa gạt.
Quản gia Giản phủ thấy Kiều lão gia dẫn theo mấy nam thanh nữ tú thì có chút khó hiểu, nhìn thêm vài lần: "Kiều lão gia, những vị này là...?"
Kiều lão gia quay đầu nhìn mấy người phía sau, khóe miệng vẫn giữ nụ cười: "Là cháu trai, cháu gái của ta. Nghe danh Nhị công tử nhà họ Giản tài cao tám đẩu, muốn cùng Nhị công tử so xem tài hoa ai hơn ai. Cháu gái ta cũng là người đầy bụng kinh luân, muốn được thỉnh giáo công tử nhà các người một phen, nên Kiều mỗ mới mạo muội dẫn bọn chúng cùng tới."
Tiêu Vân Tú khẽ cúi đầu hành lễ với quản gia Giản phủ, xem như để lại ấn tượng tốt, lát nữa mới có cơ hội tìm Dạ Tinh Thần.
Quản gia Giản phủ gật đầu: "Thì ra là vậy. Vậy Kiều lão gia chờ tại đây một lát, ta vào trong thông báo một tiếng."
"Làm phiền quản gia rồi."
"Khách sáo quá."
Quản gia Giản phủ đi vào đại viện, hướng về phía đại sảnh. Tiêu Vân Tú vô cùng điềm tĩnh, cô có linh cảm Nhị công tử kia chính là Dạ Tinh Thần, linh cảm này tuyệt đối không sai.
"Tâm nhi, lát nữa tùy cơ ứng biến." Tiêu Vân Tú lùi lại phía sau vài bước, ghé sát Thẩm Hân Sênh rồi mới thong thả lên tiếng.
"Rõ."
Quản gia Giản phủ đưa thiếp bái của Kiều lão gia vào trong, bước chân nhẹ nhàng: "Lão gia, Kiều lão gia tới thăm, đây là thiếp bái ạ."
Quản gia đi thẳng đến thư phòng, nơi Giản đại nhân thường xuyên ở lại, đưa thiếp bái cho Giản đại nhân đang cầm bút vẽ tranh.
Giản đại nhân không ngẩng đầu, chỉ hơi ngẩn người: Kiều lão gia?
"Là Kiều lão gia nào?"
Quản gia kể sơ qua lai lịch của Kiều lão gia, Giản đại nhân mới nhớ ra trước kia từng gặp vài lần, nay đã trở thành vị thủ phú giàu có nức tiếng khắp nước Diệp Lan: "Sao ông ta lại nhớ tới thăm bản quan?"
Quản gia thuật lại nguyên văn lời nói của Kiều lão gia ngoài cửa. Giản đại nhân nghe xong chỉ hơi nheo mắt. Nhị công tử nhà họ Giản trong phủ là do Trưởng công chúa đặc biệt sắp xếp tới, dùng Giản phủ làm nơi che giấu. Hiện giờ Trưởng công chúa đang trò chuyện cùng Giản Ngọc, không tiện gặp khách, nhưng lại khó lòng từ chối. Kiều lão gia có thể đứng vững chân tại Diệp Lan trong thời gian ngắn như vậy, nếu không có bản lĩnh giữ nhà thì không làm được, không thể đắc tội dễ dàng. Thế nhưng Trưởng công chúa cũng là người không thể đắc tội, huống hồ vài ngày nữa Giản phủ còn phải kết một mối nhân duyên tốt đẹp với vị công tử lai lịch bất minh kia, ai cũng phải ngưỡng mộ.
Sau khi tự tính toán trong lòng, Giản đại nhân nghĩ ra một kế sách vẹn cả đôi đường, vừa không đắc tội Công chúa điện hạ, lại vừa không làm mất lòng Kiều lão gia, chẳng phải tốt hơn sao.
"Ngươi đi mời Kiều lão gia bọn họ vào, pha trà ngon chiêu đãi, ta lát nữa sẽ tới ngay."
"Rõ, đại nhân, nô tài đi sắp xếp ngay."
Quản gia ra khỏi thư phòng, đi thẳng tới cổng chính, cung kính đón Kiều lão gia cùng Tiêu Vân Tú vào trong.
Tiêu Vân Tú bước vào Giản phủ, thấy bên trong trang trí rất tinh xảo. Người ta vẫn nói làm quan thì giàu nứt đố đổ vách, quả nhiên không sai. Nhìn xem trang hoàng của Giản phủ này đã tốn không ít bạc, hoa cỏ trong sân cũng được chăm sóc tỉ mỉ. Chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn thấu cả cái sân Giản phủ. Thẩm Hân Sênh vốn quen với những nơi như thế này nên cũng không tỏ ra ngạc nhiên.
Đến đại sảnh, quản gia mới lên tiếng: "Kiều lão gia chờ một lát, đại nhân nhà ta đang thay y phục, sẽ tới ngay. Người đâu, dâng trà."
Tiêu Vân Tú theo lối ngồi của người cổ đại, chọn một vị trí khá khuất để ngồi xuống. Thẩm Hân Sênh đứng phía sau, hai tay khoanh trước ngực, nắm chặt chuôi kiếm. Lúc nãy ở cửa, quản gia không cho Thẩm Hân Sênh mang theo bội kiếm, bị Thẩm Hân Sênh đối đáp tới mức câm nín, vừa định đánh nhau thì quản gia nghĩ một nữ tử mang kiếm vào phủ cũng chẳng làm nên sóng gió gì, nên đành mặc kệ cô.
Nha hoàn Giản phủ rất nhanh nhẹn, chuẩn bị trà ngon, lần lượt đặt xuống bên cạnh mỗi người rồi rời khỏi đại sảnh.
Tiêu Vân Tú nâng chén trà, thổi nhẹ rồi nhấp một ngụm nhỏ, khóe miệng cong lên một đường. Cứ chờ xem có gặp được Nhị công tử hay không, nếu không gặp được thì đành phải mượn cớ đi vệ sinh để lẻn ra hậu viện tìm kiếm vậy.
Ánh mắt Tiêu Vân Tú chạm vào mắt Hàn Tiêu Tiêu, hai người trao đổi ánh mắt, Hàn Tiêu Tiêu gật đầu, cũng nâng chén trà lên uống, miệng mỉm cười nhìn quản gia: "Nghe danh Nhị công tử Giản gia tài hoa hơn người, không biết có thể cho chúng ta diện kiến một lần không?"
Quản gia hơi sững sờ. Lúc này Nhị công tử đang ở riêng với Trưởng công chúa Mộng Nghê Thường. Từ khi Trưởng công chúa đưa Nhị công tử về, ngày nào cũng tới Giản phủ, không sót ngày nào.
Giờ mà đi làm phiền hai người họ, e là bản thân mình sẽ gặp xui xẻo. Đang lúc do dự thì Giản đại nhân bước ra: "Ôi chao! Thật không khéo chút nào, tiểu nhi nhà ta hôm nay có hẹn với Công chúa đi du hồ, giờ vẫn chưa về, e là mấy vị không gặp được rồi."
Tiêu Vân Tú nheo mắt, đánh giá Giản đại nhân từ trên xuống dưới. Cô không tin lời nói dối vụng về này. Dạ Tinh Thần đang mang thương tích trong người, căn bản không thể ra khỏi phủ, không mất vài tháng thì vết thương trên người sao có thể lành hẳn được, hừ!
Khó đấy.
Tiêu Vân Tú đứng dậy, khẽ cúi đầu với Giản đại nhân. Khí chất độc đáo đó hoàn toàn khác biệt với những khuê nữ khác, thanh lệ thoát tục khiến người ta phải sáng mắt lên: "Dân nữ bái kiến Giản đại nhân. Chúng ta nghe cô phụ nhắc rằng Nhị công tử Giản gia tài hoa hơn người, không ai sánh bằng, đại ca nhà ta có chút không phục, nên muốn tới so tài cùng Nhị công tử, xem tài hoa của ca ca ta xuất chúng hơn, hay của Nhị công tử cao tay hơn."
Tiêu Vân Tú nói chuyện rất thẹn thùng, Hàn Tiêu Tiêu suýt chút nữa là rớt cả cằm. Không ngờ Tiêu Vân Tú còn có bộ mặt thục nữ như vậy, khác hẳn với dáng vẻ nữ hán tử thường ngày, thật sự làm Hàn Tiêu Tiêu được một phen kinh hãi.