Tiêu Vân Hiên khẽ nhướng mày, khóe môi nhếch lên. Hắn nghĩ thầm, rảnh rỗi trêu chọc cô nhóc này cũng khá thú vị. Tỷ tỷ vì hắn, vì cái nhà này mà hy sinh quá nhiều, nếu không phải do chính tay tỷ tỷ định ra hôn ước này, chắc chắn hắn đã phản đối. Không thể để tỷ tỷ đau lòng, chi bằng thử tiếp xúc với cô nhóc này xem sao, biết đâu thời gian lâu dần, hắn sẽ dần dần thích người con gái trông có vẻ văn tĩnh nhưng nội tâm lại vô cùng hoang dã này.
"Phải không? Sao ta lại cảm thấy là nàng quá nhớ vị hôn phu này nên mới không thể chờ đợi được mà chạy tới học đường tìm ta? Có phải sợ ta ở bên ngoài ong bướm nên nàng ghen rồi không?"
Thẩm Hân Nhạc suýt chút nữa thì phun ra, ghen? Ghen cái gì chứ? Nếu không phải vì muốn giúp cha mình rửa sạch nỗi oan khuất, nàng đời nào lại tùy tiện đem nửa đời sau của mình phó thác cho một người không mấy thân quen.
"Bớt tự luyến đi, ngươi có bản lĩnh gì mà tự luyến? Ghen á, bản cô nương đây bận rộn lắm, không có cái thời gian nhàn rỗi đó ở đây nói nhảm với ngươi đâu." Thẩm Hân Nhạc không mua sổ, đốp chát lại ngay.
Thẩm Lăng đứng sau lưng hai người, rơi vào tình cảnh vô cùng khó xử, cũng chẳng tiện mở lời ngắt quãng hai người đang cãi qua cãi lại.
Hai người cãi cọ ầm ĩ rồi cũng về đến nhà, nhưng khi tới cửa thì cả hai đều ngừng tranh cãi, đình chiến.
Thẩm Lăng cuối cùng cũng được yên tĩnh đôi chút, lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.
Tiêu Vân Hiên có chút thắc mắc, không biết tỷ tỷ tìm hắn về nhà có việc gì? Hắn nhìn sang Thẩm Hân Nhạc bên cạnh: "Vị hôn thê, tỷ ta tìm ta có việc gì thế? Bí ẩn như vậy còn phải phiền nàng đích thân tới mời, nàng nói nhỏ cho ta biết là chuyện gì đi? Ta đảm bảo không để tỷ ấy biết đâu."
Thẩm Hân Nhạc hoàn toàn không nể mặt Tiêu Vân Hiên. Trước kia mới tới còn chưa thân nên không dám nói bậy, nhưng sau một thời gian quen biết, nàng thấy Tiêu Vân Tú và Tiêu Vân Hiên đều là người rất tốt.
"Không biết. Nếu ngươi muốn biết tỷ tỷ tìm ngươi có việc gì thì cứ tự mình đi hỏi tỷ ấy, việc gì phải hỏi ta, dù ta có biết cũng không nói cho ngươi đâu." Thẩm Hân Nhạc nói xong liền sải bước đi vào, không thèm để ý tới Tiêu Vân Hiên nữa.
Bị bỏ lại một bên, khóe miệng Tiêu Vân Hiên giật giật vài cái. Chà! Cái tính bướng bỉnh này là học từ ai vậy chứ? Dám nói chuyện với vị hôn phu như thế này, đúng là thiếu dạy dỗ mà!
Thẩm Lăng khẽ cười, vỗ vỗ vai Tiêu Vân Hiên: "Bị ăn quả đắng rồi hả? Tặng ngươi hai chữ: Đáng đời! Ha ha ha..."
Tiêu Vân Hiên: "..."
Thẩm Lăng nói xong cũng nhanh chóng chuồn thẳng, để lại một Tiêu Vân Hiên ngơ ngác đứng đó.
Tiêu Vân Tú thấy Tiêu Vân Hiên đã về, liền từ trong phòng bước ra, hai tay khoanh trước ngực, tựa lưng vào cửa, khóe môi mỉm cười nhìn hắn: "Lại đây, tỷ có lời muốn nói với đệ."
Tiêu Vân Hiên ngẩn người, nói chuyện thôi mà cũng làm vẻ bí hiểm, thấy hơi khó hiểu. Hắn nhíu mày đi về phía Tiêu Vân Tú: "Tỷ, tỷ bảo con nhóc Hân Nhạc ngốc nghếch kia gọi đệ về làm gì?"
Tiêu Vân Tú nhướng mắt lên: "Tìm đệ về tất nhiên là có việc quan trọng cần nói rồi, không thì tỷ tốn công bảo Hân Nhạc gọi đệ về làm gì!"
Tìm hắn có việc? Việc gì chứ? Chẳng lẽ liên quan đến tỷ phu? Không thể nào, mấy người bọn họ đều không nói cho tỷ tỷ biết chuyện đó, tỷ ấy cũng không thể nào biết được. Hắn nhếch môi cười: "Tỷ nói đi, đệ đang nghe đây!"
Tiêu Vân Tú cũng không vòng vo với Tiêu Vân Hiên nữa: "Tỷ phải đi tìm tỷ phu của đệ, đệ không được ngăn cản, cũng không được không đồng ý. Tỷ không phải đang thương lượng với đệ, mà là đang thông báo chính thức để đệ biết hành tung của tỷ thôi."
Tiêu Vân Hiên vừa nghe thấy vậy, đôi mắt mở to hết cỡ. Ai đã tiết lộ ra ngoài? Sắc mặt hắn lạnh đi vài phần, cũng trở nên nghiêm túc hơn: "Ai nói cho tỷ biết? Không được đi! Đệ không thể để tỷ đi mạo hiểm được, nhỡ tỷ đi rồi không về được thì sao?"
Tiêu Vân Hiên không muốn nghe thêm bất kỳ tin dữ nào nữa. Nếu mất đi tỷ tỷ, hắn thật sự chẳng còn là gì cả, cái nhà này cũng sẽ tan nát hoàn toàn. Dù thế nào đi nữa, hắn cũng không cho phép tỷ ấy đi.
Khóe môi Tiêu Vân Tú khẽ mỉm cười, nụ cười đó khiến Tiêu Vân Hiên cảm thấy vô cùng đáng sợ. Hắn còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Vân Tú đã nhanh chóng bước tới sau lưng, giáng một đòn mạnh vào gáy hắn, khiến hắn ngất xỉu. Nàng thuận tay đỡ lấy Tiêu Vân Hiên đang đổ xuống: "Nhóc con, nơi tỷ muốn đi mà đệ cũng đòi ngăn cản sao? Cứ ngoan ngoãn ở nhà đợi tỷ đưa tỷ phu đệ về."
Tiêu Vân Tú ngước mắt nhìn Thẩm Lăng không xa: "Thiếu gia đành giao cho ngươi, hãy chăm sóc hắn thật tốt, cảm ơn!"
Thẩm Lăng khoanh tay nhìn Tiêu Vân Tú, gật đầu: "Tiểu thư cứ yên tâm đi tìm cô gia, công tử có tôi chăm sóc, người cứ yên tâm."
Thẩm Lăng bước tới, vác Tiêu Vân Hiên đang hôn mê trên vai rồi đưa về phòng hắn. Lúc này Tiêu Vân Tú mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không còn nỗi lo âu nào nữa, nàng có thể lên đường rồi.
Tiêu Vân Tú đưa một ít ngân phiếu cho Thẩm Hân Nhạc, nhờ nàng giúp trông nom nhà cửa. Lần này ra đi không biết bao giờ mới trở về, trước khi đi nàng không thể để họ không có cơm ăn, không có việc làm. Tiêu Vân Tú cho khai trương cửa tiệm từ trước, bảo Tiết Danh Hạo giúp trông coi, chuyện gì linh tinh thì cứ để họ tự ứng phó, có việc gì khó giải quyết thì đợi nàng về rồi tính sau.
Tiêu Vân Tú làm xong mọi việc cần làm, nhanh chóng ném hành lý lên xe ngựa. Nàng vén rèm nhìn Tiết Danh Hạo đang đứng trước cửa tiệm tiễn biệt, hai người nhìn nhau cười, sau đó nàng buông rèm, thản nhiên lên tiếng: "Phi Ưng, chúng ta đi thôi."
"Tuân lệnh, Vương phi." Phi Ưng một mình đánh xe ngựa hướng về phía Dạ Tinh Thần đang ở.
Thẩm Hân Sênh ngồi trên xe ngựa nhìn Tiêu Vân Tú, nằm bò ra bàn xe ngựa ngẩn người: "Ta nói này Vân Tú, sao giấc mơ của tỷ lại linh nghiệm thế? Bảo Dạ Tinh Thần nhảy vực là hắn nhảy thật, chẳng lẽ tỷ có năng lực tiên tri tương lai à?"
Khóe miệng Tiêu Vân Tú giật giật: "Cái gì mà linh tinh vậy, ta mà có năng lực đó thì đã sớm thành phú bà rồi, còn ở lại cái ngôi làng hẻo lánh này làm gì?"
Thẩm Hân Sênh ngẫm lại thấy lời Tiêu Vân Tú nói cũng có vài phần đúng.
Hai người rảnh rỗi sinh nông nổi, ngồi trên xe ngựa tán gẫu giết thời gian. Chuyến đi này không biết ngày về, chỉ mong nhà cửa đều được bình an.
Ở một phía khác, Dạ Tinh Thần đúng như lời Hàn Tiêu Tiêu nói, ngày hôm sau đã tỉnh lại.
Dạ Tinh Thần tỉnh dậy, mở mắt nhìn quanh, một thoáng mơ hồ. Đây là đâu? Ngước mắt nhìn thấy một nữ tử đang ngủ gật bên mép giường, Dạ Tinh Thần luôn cảm thấy trong đầu mình hình như thiếu mất thứ gì đó? Hắn chỉ nhớ mình bị người ta truy sát, sau đó... những chuyện phía sau hắn hoàn toàn không có ấn tượng, không tài nào nhớ nổi.
Khi Dạ Tinh Thần đang cố gắng hồi tưởng, hắn đã làm thức tỉnh Mộng Nghê Thường đang ngủ không sâu giấc. Nàng có chút lúng túng, không mở lời nói chuyện. Dù sao cũng chưa biết đây là nơi nào, tạm thời không thể tiết lộ thân phận, nàng khẽ nhíu mày, cứ tĩnh quan kỳ biến là được.
Mộng Nghê Thường thấy Dạ Tinh Thần đã tỉnh, trên mặt ánh lên vẻ phấn khích. Đôi mắt ấy đen như mực, sâu thẳm như đại dương không thấy đáy, nếu nói người này là tinh tú trên trời thì cũng chẳng quá lời. Nàng lẩm bẩm trong miệng: "Thật đẹp."