Dạ Tinh Thần khẽ nhếch môi, rất hài lòng trước vẻ si mê của Mộng Nghê Thường. Nếu đã vậy, việc rời khỏi đây chắc chẳng có gì khó khăn. "Ngày mai bản vương sẽ rời khỏi chốn này, nàng đừng quá lưu luyến bản vương là được."
"Sao có thể không lưu luyến chứ? Nghê Thường muốn được ở bên cạnh chàng, cả đời không rời không bỏ."
Vẻ thẹn thùng của Mộng Nghê Thường khiến Dạ Tinh Thần nhìn thế nào cũng thấy không vừa mắt. Không hiểu sao khi nhìn người con gái đẹp tựa tiên nữ này, lòng hắn chẳng hề có chút rung động, ngược lại, người con gái vừa mắng hắn là kẻ phụ bạc lại khiến hắn vương vấn, muốn biết mọi chuyện về nàng.
Thế nhưng, để Mộng Nghê Thường không phát giác ra suy nghĩ của mình, hắn cưng chiều nắm lấy tay nàng: "Nghê Thường, bản vương cũng không nỡ rời xa nàng, tin rằng chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ có thể danh chính ngôn thuận ở bên nhau."
Mộng Nghê Thường khẽ tựa vào lòng Dạ Tinh Thần, gương mặt tràn đầy vẻ ái mộ.
Tần Phong có chút không nhìn nổi nữa. Vương gia mất trí nhớ đã thay đổi quá nhiều. Trước kia, chưa từng có bất kỳ người phụ nữ nào được phép đến gần hắn trong phạm vi một mét, giờ đây lại công khai ôm ấp một cô nương. Dù cô nương này có nhan sắc hơn hẳn Tiêu Vân Tú, nhưng nhìn thế nào thì tính khí của vị công chúa này cũng chẳng tốt bằng, nếu sau này thực sự rước vào vương phủ thì người gặp xui xẻo chắc chắn không chỉ có mình hắn.
Tần Phong nghĩ đến những ngày tháng tốt đẹp sắp trôi tuột đi, tâm trạng vô cùng u uất.
"Vương gia, thuộc hạ đã chuẩn bị sẵn xe ngựa ở bên ngoài phủ Giản, liệu có thể cùng thuộc hạ rời đi trước được không? Nơi này không nên lưu lại lâu." Tần Phong vẫn phải lấy hết can đảm để phá tan bầu không khí tĩnh lặng đầy ngượng ngùng này.
Tần Phong buộc phải lên tiếng, nếu không lát nữa sẽ không đi nổi mất. Hai người cứ quyến luyến không rời thế này thì đến bao giờ mới từ biệt xong, chính hắn cũng không thể nhìn thêm được nữa.
Dạ Tinh Thần liếc nhìn Tần Phong, quả không hổ danh là tâm phúc đắc lực của mình, giải vây đúng lúc quan trọng nhất. Vừa hay hắn cũng chẳng tìm được cớ gì để tách khỏi vị công chúa này, nếu nơi đây không phải cảnh giới của Diệp Lam thì hắn việc gì phải dây dưa với người phụ nữ này lâu đến thế.
Hắn nheo mắt lại, lập tức đổi sang vẻ mặt giận dữ: "Tần Phong, ngươi không thấy bản vương đang từ biệt công chúa sao? Cút ra cửa mà canh giữ đi."
Mộng Nghê Thường trong lòng có chút đắc ý, không ngờ Dạ Tinh Thần lại vì mình mà quát mắng thuộc hạ, điều đó chứng tỏ nàng là độc nhất vô nhị trong lòng hắn.
"Đã chuẩn bị xe ngựa rồi thì chàng cứ đi trước đi! Nhưng thiếp có một món quà muốn tặng chàng." Mộng Nghê Thường tuy giờ đã tin Dạ Tinh Thần có mình trong lòng, nhưng để cho chắc chắn, dùng cổ độc khống chế vẫn tốt hơn.
Mộng Nghê Thường lấy ra một chiếc bình nhỏ màu đỏ, môi nở nụ cười, đổ một viên thuốc trong bình ra lòng bàn tay, xòe tay ra nhìn Dạ Tinh Thần đầy vẻ vô tội: "Nếu hai ta đã tâm linh tương thông, chi bằng ăn viên thuốc này để bày tỏ tấm lòng. Ngộ nhỡ chàng lừa gạt Nghê Thường thì sao? Ăn vào, Nghê Thường mới tin chàng sẽ không phụ bạc, một lòng một dạ ở bên Nghê Thường."
Dạ Tinh Thần sa sầm mặt mày, nhìn chằm chằm viên thuốc trong tay Mộng Nghê Thường, đưa tay lấy lấy rồi khẽ nhếch môi nở một nụ cười tà mị: "Nàng chắc chắn bản vương ăn xong sẽ không mất mạng chứ?"
Mộng Nghê Thường cũng là nhờ người tìm kiếm được, chính là sợ Dạ Tinh Thần nhớ lại chuyện cũ rồi sẽ chọn cách rời bỏ mình. Trái tim nàng đã chứa đựng Dạ Tinh Thần nên không còn thích người khác nữa, dù là người hay trái tim của Dạ Tinh Thần, nàng đều phải nắm chặt trong tay.
"Không ăn thì làm sao để Nghê Thường yên tâm để chàng rời đi? Ngộ nhỡ chàng trở về Thiên Nguyệt rồi quên mất lời thề hôm nay, chẳng phải Nghê Thường sẽ trở thành trò cười lớn nhất ở Diệp Lam này sao?" Mộng Nghê Thường dùng tay áo giả vờ lau những giọt nước mắt không hề tồn tại ở khóe mắt, đóng vai kẻ đáng thương.
Thẩm Hân Sênh kéo Phi Ưng đứng ở cửa, nghe thấy Mộng Nghê Thường muốn ép Dạ Tinh Thần uống thuốc, sắc mặt cả hai đều trở nên khó coi.
Để Mộng Nghê Thường tin tưởng, Dạ Tinh Thần tung viên thuốc vào miệng rồi nuốt xuống. Mộng Nghê Thường lúc này mới an tâm, môi nở nụ cười: "Thứ chàng vừa ăn là Đồng Tâm Tán, hai ta phải tâm ý tương thông mới không bị loại độc này khống chế. Trong chàng có thiếp, trong thiếp có chàng, trái tim hai người phải luôn ở bên nhau."
Dạ Tinh Thần nghĩ thầm thứ mình vừa ăn rất có thể là một loại thuật Vu Cổ, vô cùng tà môn.
Xem ra vị công chúa này đúng là không đơn giản như vẻ bề ngoài.
"Bản vương đã ăn rồi, công chúa đã hài lòng chưa?"
"Rất hài lòng..." Mộng Nghê Thường mỉm cười dịu dàng. Đây chính là Nhất Tâm Cổ khiến người ta yêu mình, nam nữ mỗi người ăn một viên, đời đời kiếp kiếp chỉ có thể yêu mình, nếu thích người khác thì tim sẽ đau như dao cắt, đau đớn mà chết.
"Không phải là muốn lên đường sao? Mau đi đi! Vài ngày nữa Nghê Thường sẽ đến Thiên Nguyệt."
Mộng Nghê Thường thấy mục đích đã đạt được, cũng không lo Dạ Tinh Thần sẽ yêu người khác, trong lòng hắn chỉ có thể thích mình, yêu mình, những người phụ nữ khác hắn tuyệt đối sẽ không nhìn thêm lần nào nữa.
"Vậy bản vương đi đây." Dạ Tinh Thần từ biệt Mộng Nghê Thường xong liền dẫn theo Tần Phong và những người khác rời khỏi Diệp Lam.
Thẩm Hân Sênh nhìn Phi Ưng: "Người phụ nữ độc ác kia vừa cho Dạ Tinh Thần ăn thứ gì vậy?"
Phi Ưng sững sờ: "Không biết..."
Tần Phong khẽ nhíu mày, thế này thì tiêu đời rồi. Hàn Tiêu Tiêu đã đưa Vương phi rời đi, ai sẽ cứu Vương gia đây? Vừa rồi chắc chắn là thuốc độc, giải dược chỉ có vị công chúa kia mới có, mình có nên quay lại tìm công chúa lấy giải dược không.
"Vương gia, có cần thuộc hạ quay lại cướp lấy giải dược không?"
Dạ Tinh Thần lạnh mặt: "Không cần, bản vương muốn biết ả ta định làm gì!"
Dạ Tinh Thần lấy viên thuốc từ trong miệng ra, cầm trong tay, khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh lẽo đáng sợ. Kẻ muốn ám hại hắn còn chưa ra đời đâu. Hắn tiện tay ném viên thuốc đi: "May mà bản vương sớm đã đề phòng, một viên thuốc mà đòi khống chế bản vương, người phụ nữ đó chưa đủ tư cách."
Tần Phong thở phào nhẹ nhõm, chẳng lẽ Vương gia đã dùng công lực ép được thuốc ra ngoài? "Vương gia, cơ thể người có chịu nổi không?"
Dạ Tinh Thần vừa rồi dùng công lực ép thuốc ra khỏi cơ thể đã tổn hại nguyên khí, khóe miệng chảy ra một vệt máu: "Không sao, bản vương chịu được."
Dạ Tinh Thần lấy chiếc khăn thêu mang theo bên người ra, sững sờ. Trên đó thêu một nhành hoa đào, cánh bướm đang bay lượn, phía dưới còn thêu vài chữ nhỏ. Hắn không nhớ mình có thói quen mang theo đồ vật của phụ nữ, cứ ngỡ là do Mộng Nghê Thường thêu nên định vứt đi. Thẩm Hân Sênh nhìn thấy liền vội vàng ngăn hành động của Dạ Tinh Thần lại: "Khoan đã! Chiếc khăn thêu đó là Vân Tú tự tay thức trắng đêm thêu cho chàng, trên đó có tẩm giải dược bách độc, chính là sợ chàng gặp chuyện bất trắc. Chàng mà vứt đi thì trả lại cho tôi, tôi muốn."
Dạ Tinh Thần khẽ nhíu mày. Người phụ nữ đó tặng sao? Chẳng lẽ ký ức đã mất đó thực sự có liên quan đến nàng?
"Tần Phong, người phụ nữ vừa rồi là ai?"
Tần Phong ngồi sau rèm xe ngựa trầm tư: "Bẩm Vương gia, người phụ nữ vừa rời đi chính là Vương phi đã bái thiên địa với người. Vương gia không may rơi xuống vách núi nên quên hết mọi chuyện về Vương phi. Giờ đây Vương phi chắc hẳn đã lòng nguội lạnh, tìm một nơi không người để ẩn cư rồi."