Tiêu Vân Tú không định dừng lại ở nhà họ Cố thêm nửa khắc nào, nàng cáo biệt Cố Tử Kiệt cùng cha mẹ hắn rồi nhanh chóng rời đi.
Tiêu Vũ Nương khóc lóc trở về đại viện nhà mình, lòng oán hận Tiêu Vân Tú lại càng sâu đậm. Nàng thề sẽ khiến Tiêu Vân Tú phải trả lại gấp ngàn gấp trăm lần nỗi nhục nhã ngày hôm nay.
Tần thị thấy Tiêu Vũ Nương mắt đỏ hoe trở về, có chút khó hiểu: "Sao thế này? Sao lại khóc rồi? Có phải Cố Tử Kiệt bắt nạt con không?"
Tiêu Vũ Nương nghẹn ngào kể lại đầu đuôi sự việc đã xảy ra hôm nay cho Tần thị nghe. Tần thị nheo mắt, trước kia bà còn nghĩ sao Tiêu Vân Tú lại tốt bụng buông tha cho hai mẹ con mình như vậy, hóa ra là còn đợi ở phía sau để giở trò.
Vậy thì họ không thể ngồi chờ chết, phải mau chóng để Vũ Nương và Cố Tử Kiệt thành thân. Chậm một ngày cũng không biết con tiện tì Tiêu Vân Tú kia lại sẽ bày ra trò gì nữa.
Tần thị khá bình tĩnh, bà là người từng trải, biết rõ Tiêu Vân Tú phần nhiều là đang tính kế hai mẹ con bà. May mà lúc đó bà đã cẩn thận, để Vũ Nương và Cố Tử Kiệt có quan hệ xác thịt, nhà họ Cố muốn chối cũng không chối được.
"Vũ Nương, con nghe mẹ nói này, con cứ nói là trong bụng đã có cốt nhục của Cố Tử Kiệt. Ngày mai chúng ta đến trấn trên tìm đại phu kê cho một tờ giấy chứng nhận, đẩy nhanh ngày cưới lên."
Trong mắt Tiêu Vũ Nương chợt lóe lên nụ cười vui mừng, gừng càng già càng cay, quả nhiên mẹ mình vẫn là người có cách.
Tiêu Vũ Nương và Tần thị tính toán sẽ giả mang thai, trước tiên phải thành thân đã, chuyện con cái thì sau này từ từ tính, gạo nấu thành cơm rồi thì ai cũng không thể phá hoại được.
"Mẹ, mẹ đúng là lắm mưu nhiều kế."
Tần thị đưa tay chọc vào trán Tiêu Vũ Nương: "Sau này học hỏi nhiều chút đi."
Trong mắt Tiêu Vũ Nương tràn đầy hàn ý, đợi mình gả qua đó rồi sẽ tính sổ với con tiện tì kia sau.
"Con gái đều nghe lời mẹ."
Hai mẹ con lại vào nhà bàn bạc một hồi, ở nhà chờ Cố Tử Kiệt tìm đến cửa.
Tiêu Vân Tú về nhà liền dẫn theo Thẩm Hân Sênh đi trấn trên một chuyến, xem cửa tiệm của mình trang trí thế nào rồi. Vừa hay bảng hiệu cũng đã làm xong, Tiêu Vân Tú vui vẻ bảo tiểu nhị treo lên, rồi dùng vải đỏ che lại, nghĩ bụng sớm ngày khai trương thì tốt hơn, nếu không mình thật sự chẳng có việc gì làm, buồn chán biết bao.
Cùng đi trấn trên với họ còn có hai người nữa, là Tiết Danh Hạo đã thay hình đổi dạng, cùng với Lâm Hinh Ngọc tri thức hiểu lễ, dịu dàng như nước. Hai người cáo biệt Tiêu Vân Tú ở cửa tiệm, nói là về nhà thăm cha mẹ Lâm Hinh Ngọc rồi sẽ đến tiệm hội họp với nàng.
Lâm Hinh Ngọc mỉm cười: "Cảm ơn muội muội."
Tiêu Vân Tú lịch sự đáp lại bằng nụ cười ấm áp: "Không có chi, tỷ tỷ với Tiết đại ca mau đi đi!"
Hai người gật đầu, đi bộ về phía Lâm phủ, bóng dáng hòa vào đám đông, Tiêu Vân Tú mới tiếp tục bận rộn với việc trang trí cửa tiệm.
Nàng định làm cho cửa tiệm này thật khởi sắc, nên đã bỏ ra không ít công sức vào khâu trang trí, nhìn mọi thứ trước mắt mà vô cùng hài lòng.
Thẩm Hân Sênh ở tiệm cũng chẳng giúp được gì, liền kéo Phi Ưng đi dạo phố. Dạ Tinh Lương Nguyệt cũng đã theo Dạ Tinh Lăng trở về Đế Đô khi Dạ Tinh Thần rời đi.
Lúc đi, Dạ Tinh Lăng nhìn Tiêu Vân Tú đầy ẩn ý rồi mới dẫn theo đại quân trở về Đế Đô.
Tiêu Vân Tú đột nhiên cảm thấy mình có chút cô đơn, chắc chắn là do Dạ Tinh Thần rời đi nên mới khiến nàng cảm thấy nơi này thật xa lạ, xa lạ đến mức khiến nàng có chút xúc động không muốn ở lại đây nữa.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã qua mười ngày. Hôm nay trong thôn có một việc đại hỷ đang diễn ra, tiếng chiêng tiếng trống vô cùng náo nhiệt.
Nhà họ Cố sau khi biết tin Tiêu Vũ Nương mang thai, vì bất đắc dĩ nên đành phải đẩy nhanh ngày cưới. Sợ bụng Tiêu Vũ Nương to lên sẽ mất mặt, dù không thích Tiêu Vũ Nương thế nào, thì vì đứa trẻ trong bụng nàng mà đành phải chấp nhận người con dâu này vào cửa.
Nhà họ Cố hôm nay đều giả vờ rất vui vẻ, nhưng thực tế chẳng ai lấy làm mừng, đặc biệt là tân lang trong suốt quá trình thành thân vẫn giữ gương mặt lạnh tanh, không cười lấy một cái.
Tiêu Vũ Nương thì ngược lại, vô cùng kích động, ngồi trên kiệu hoa vui vẻ được người ta khiêng vào cửa nhà họ Cố, hai tay siết chặt lấy hỉ phục đến mức nhăn nhúm cả lại.
Người trong thôn đều rảnh rỗi đến tham dự hôn lễ nhà họ Cố. Tiêu Vân Tú vốn định không đến, nhưng khi gần đến giờ cử hành hôn lễ, nàng đã lấy một củ nhân sâm trăm năm đào được trên núi, gói ghém cẩn thận trong hộp quà để làm lễ vật chúc mừng, rồi dẫn theo đệ đệ Tiêu Vân Hiên, ca ca Tiêu Vũ Xuyên cùng vợ chồng Thẩm Hân Sênh đến ăn chực uống chực.
Nếu hôm nay nàng không đến, làm sao xóa bỏ được lời đồn yêu thích Cố Tử Kiệt? Nàng chân thành chúc phúc cho hai người họ cũng sẽ không để người trong thôn suy đoán lung tung.
Tiêu Vân Tú trao hộp quà vào tay Cố lý chính, tươi cười nói: "Cố đại thúc, hôm nay Tử Kiệt ca thành thân với đại tỷ con, đúng là chuyện vui. Con dẫn cả nhà đến chúc mừng họ bách niên giai lão, sớm sinh quý tử, món quà nhỏ này không có ý gì khác."
Cố lý chính lén mở ra nhìn một cái, thực sự bị món quà của Tiêu Vân Tú làm cho giật mình. Nhân sâm, nhìn số năm này chắc không thấp đâu! Rất đáng tiền đấy!
Nhị Nha thật có lòng, ông đóng hộp quà lại, bày ra gương mặt tươi cười đón tiếp: "Đến là tốt rồi, còn mang quà quý giá thế này, cái này... Cố thúc sao dám nhận đây!"
Tiêu Vân Tú vẫn cười: "Nên làm mà, đây chỉ là một món thôi, còn nữa! Xuân Hạ Thu Đông, mang quà tới đây."
Người trong thôn ai nấy đều trầm trồ, nhìn lễ vật hậu hĩnh mà Tiêu Vân Tú chuẩn bị cho nhà họ Cố, đều cảm thán Tiêu Vân Tú thật chịu chơi, không hổ là người giàu nhất thôn.
Cố lý chính nhìn những món quà khác mà mắt sáng rực. Một tượng Tống Tử Quan Âm, tuy không đáng tiền, là đồ giả do chính ông đi đặt làm, lừa người ngoài thì được. Mấy món khác là một cặp ngọc như ý làm bằng ngọc chất lượng thấp, cũng chẳng đáng bao nhiêu, đem đổi bạc chắc chỉ được tầm năm lượng. Một chuỗi hạt trân châu mã não được đặt trong hộp quà. Ngoài ra còn tặng một cặp đá ngân quang, dù sao thì thứ đó Dạ Tinh Thần để lại cho nàng mấy rương lớn, đủ dùng rất lâu. Tặng bừa vài cái ra ngoài vừa có thể giữ thể diện lại còn có thể khoe khoang, cũng chẳng có gì không tốt.
Người trong thôn đều bàn tán xôn xao, nhà họ Cố lấy nhầm người rồi, sớm biết Tiêu Vân Tú phát tài như vậy thì làm sao đến lượt Tiêu Vũ Nương chứ!
Cố lý chính cũng hối hận trong lòng, đều tại đứa con nghịch tử kia, làm gì mà cứ liếc mắt đưa tình với Tiêu Vũ Nương, thật tức chết họ rồi.
Lý thím nhìn lễ vật Tiêu Vân Tú tặng, mày giãn ra, cười hớn hở chào mời Tiêu Vân Tú vào sân ngồi nghỉ chân.
Tiêu Vân Tú chỉ liếc nhìn nhạt nhẽo rồi đi vào sân. Hôn lễ lần này so với hôn lễ Tiêu Vân Tú tổ chức cho Thẩm Hân Sênh thì sơ sài hơn nhiều, không có bao lì xì dư thừa đã đành, Lý thím và Cố lý chính còn tìm mọi cách bớt xén tiền bạc, không để hôn lễ lần này tốn kém quá nhiều, tiền gì không cần chi là nhà họ quyết không chi thêm một xu.