Nhật Nguyệt Đương Không

Lượt đọc: 21964 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371
Tiến »
Chương 90
ăn sáng tại gia

❊ ❊ ❊

Long Ưng nhảy tót lên ngựa, chỉ trong khoảng thời gian một chén trà nóng đã tới chỗ Đoan Mộc Lăng ở am ni cô. Sau khi gõ cánh cửa trên có bốn chữ “Phật pháp vô biên”, hắn dắt ngựa đi vào. Người mở cửa cho hắn là một ni cô trung tuổi, bà hơi ngạc nhiên nhiên nhưng chỉ chắp tay trước ngực rời đi, để mặc hắn tự đi tìm Đoan Mộc Lăng.

Long Ưng dẫn Đạp Tuyết đến hậu viện lần trước gặp Tiên Tử, đoạn tháo yên ngựa, ôm Đạp Tuyết nói:

- Ngoan, nghe lời ta, không được phép ăn cỏ, uống nước ở nơi này.

Đạp Tuyết phì một tiếng, không biết là đồng ý hay là không hiểu.

Long Ưng chợt ngửi thấy mùi thức ăn chay bay trong không khí khiến cho ruột gan cồn cào, liền theo mùi hương tìm kiếm. Hắn đi qua hai gian phòng bỏ không, trong lòng đột nhiên do dự, không biết có phạm vào điều cấm kỵ nào ở am ni cô hay không.

Giọng nói trong veo của Đoan Mộc Lăng vang đến bên tai hắn:

- Tà Đế đại ca! Xin hãy tới gian tĩnh thất kia chờ, đồ chay sẽ lập tức được dâng lên, người ta đang bận một lát!

Long Ưng nghe thấy mà hồn xiêu phách lạc, lần đầu tiên Tiên Tử nói chuyện với hắn nhẹ nhàng như vậy, phải chăng tâm tình của Tiên Tử đã thay đổi?

Nghĩ lại thì nàng không thể nào dễ dàng như vậy, nếu không đã chẳng cần bế quan ba ngày, nói rõ chiến tranh dài hạn giữa tiên ma chưa thể chấm dứt.

Hắn đi đến tĩnh thất của Tiên Tử mà trong lòng bất an, vừa mừng vừa lo.

Đoan Mộc Lăng bưng hai đĩa đồ ăn chay còn nóng hổi cùng hai bộ bát đũa, cười nhẹ bước vào tĩnh thất.

Nàng ngồi cạnh Long Ưng, dùng kim tinh nhãn lực nhìn hắn, hai mắt nàng tỏa sáng.

Nhìn Tiên Tử mặc váy cài trâm, lần đầu tiên hắn được chiêm ngưỡng cái gọi là đường cong tuyệt mỹ không bút nào tả xiết, đoạn chân từ đầu gối nàng trở xuống lộ ra trắng như tuyết khiến cho sức thanh xuân từ nàng tỏa ra mạnh mẽ.

Long Ưng bị nàng làm cho thần hồn điên đảo. Mái tóc nàng như thác đổ, với dải khăn màu da trời vấn trên đỉnh đầu. Chiếc cổ cao xinh đẹp nửa kín nửa hở, tỏa hương thơm ngọt ngào rung động lòng người, phóng khoáng tự nhiên.

Con ngươi nàng tròn xoe, đen nhánh, thâm thúy sáng ngời, khiến cho thần thái nàng lan tỏa mê người.

Long Ưng nhìn mà ngây người, miệng lưỡi lưu loát hàng ngày đã hoàn toàn bị nàng tịch thu, nói chẳng nên lời, chỉ biết nhìn nàng bày biện đồ ăn cùng bát đũa. Sau đó nàng ngồi xuống bên phải hắn, hơi thẹn thùng liếc nhìn hắn, nói:

- Mời Tà Đế nhân lúc còn nóng hãy ăn ngay, hy vọng là hợp khẩu vị.

Long Ưng nhìn nàng không chớp mắt, Tiên Tử bèn cầm đũa gắp rất nhiều đồ ăn bỏ vào bát cho hắn, nói:

- Lúc dùng bữa thì nên dùng bữa, lúc ngắm tiểu nữ thì chỉ ngắm thôi, chàng hiểu không?

Long Ưng cảm thấy hai câu này của nàng hàm ẩn thâm ý thiên cơ, hắn chẳng hiểu gì. Hắn đành phải ngơ ngác nâng chén lên cụng cùng nàng, đoạn ăn một gắp rau to. Một lát sau xúc động nói:

- Mẹ ơi! Đồ cao lương mỹ vị như vậy mà bây giờ lão tử mới được nếm, Tiên Tử có bỏ thêm nguyên liệu gì đặc biệt vào không?

Vừa nói vừa gắp thức ăn, bỏ vào bát của nàng.

Đoạn Mộc Lăng thấp giọng nói cảm ơn. Tướng ăn của nàng nhã nhặn hơn Long Ưng gấp trăm lần, cái miệng nhỏ nhắn chỉ khẽ nhúc nhích, sắc mặt chăm chú.

Long Ưng thấy tâm thần mình say mê, mặc dù chưa được hôn đôi môi thơm của nàng, nhưng được ngắm nàng ăn thức ăn do đũa mình gắp cho, thế đã cho là gián tiếp hôn nàng rồi. Tâm trí hắn phiêu diêu lên tận trời cao.

Đoan Mộc Lăng mỉm cười nói:

- Mau ăn đi!

Long Ưng cảm giác những món đồ chay này giống như đồ ăn của thần tiên, gắp lấy gắp để. Đoan Mộc Lăng cũng ăn vài miếng. Phần lớn thời gian là ngồi ngắm hắn ăn uống ngon lành.

Long Ưng miệng đầy thức ăn, mơ hồ nói:

- Ta mê muội thức ăn nàng làm mất rồi.

Đoan Mộc Lăng mỉm cười không nói, coi như đồng tình.

Long Ưng buông bát, kinh ngạc nói:

- Tiên Tử có coi ta là phu quân của nàng không?

Đoan Mộc Lăng lườm hắn một cái:

- Huynh có lúc thì có khí thế lợi hại đến mức làm người khác giật mình thon thót, lúc lại hồ đồ đến khó mà tin được. Tiểu nữ chỉ có thể thừa nhận là huynh đã vượt qua những người khác, nhưng để nói chịu gả cho huynh vẫn còn là hơi sớm.

Long Ưng cười ha hả nói:

- Tiên Tử đừng tự lừa gạt bản thân, đối với tiểu đệ, Tiên Tử đã có tình cảm sâu nặng, nếu không sao lại cho tiểu đệ ngắm đôi chân nuột nà của Tiên Tử?

Đoan Mộc Lăng điềm tĩnh nói:

- Huynh còn nhớ đêm đó ở Dương Châu, huynh lộng hành trên thuyền nhỏ, từ dưới nước đến lên bờ đều dùng cặp mắt ma pháp kia ngắm người ta hay sao? Thực tế thì thân thể của tiểu nữ đã bị con mắt vô lễ của huynh nhìn qua hết từ lâu rồi.

Long Ưng nghe được ngẩn người, Tiên Tử cứ nói những lời ám muội, đầy tính khiêu khích thế này đúng là.... Đồng thời hắn lại phát giác ra chỗ khác thường ở mình, chính là đến lúc này, mặc dù tâm đã ngọt như mật, hồn phách dao động, nhưng lại không có chút tạp niệm nào.

Hắn cười khổ nói:

- Bế quan ba ngày, quả nhiên không bình thường. Rốt cuộc tiên tử đã sử dụng tiên pháp gì mà khắc chế được ma pháp của tiểu đệ vậy?

Đoan Mộc Lăng phì cười nói:

- Tiểu nữ không dám, chỉ vì sợ tiên pháp không đủ đạo hạnh, chịu không nổi ma kích, hy vọng huynh đối với người ta có chừng mực thôi.

Bên ngoài có tiếng ngựa hí vọng tới.

Đoan Mộc Lăng nói:

- Muội vẫn chưa có cơ hội hỏi Tà Đế, đao phi phàm, ngựa phi phàm, phải chăng sinh ra là để đi xa?

Long Ưng sợ hãi nói:

- Tiên Tử lại đi guốc trong bụng ta rồi.

Tiếng vó ngựa lộc cộc, Đạp Tuyết xuất hiện ngoài cửa sổ, thò đầu vào thở phì phò, vô cùng đáng yêu.

Đoan Mộc Lăng quan sát tỉ mỉ, thản nhiên nói:

- Trong mắt nó có ẩn kim tím sao? Tiểu nữ vừa rồi nhìn thấy nó từ xa, đã có cảm giác như từng quen biết. Trong kiếm điển có ghi lại một loại linh mã quý hiếm sống ngoài sa mạc, thần tuấn, một ngày có thể đi ngàn dặm, nhưng vĩnh viễn không bao giờ phục tùng con người. Đương nhiên, trừ phi Long huynh cũng không phải người thường.

Long Ưng thở dài, nói:

- Ôi! Cuối cùng Tiên Tử cũng chịu gọi ta một tiếng Long huynh, tuy không phải là Ưng Lang hay phu quân như ta mong muốn, nhưng cũng khiến ta bớt áp lực rồi. Tại sao Tiên Tử lại chịu gọi ta là Long huynh vậy?

Đoan Mộc Lăng thản nhiên nói:

- Bởi vì lúc huynh bắt đầu phản kích, tiểu nữ không chống trả được, không còn cách nào khác bèn gọi huynh là Tà Đế. Long Ưng huynh có hài lòng với câu trả lời này không?

Long Ưng dang rộng chân tay, khoan khoái thở ra, hắn đã đánh chén sạch sẽ tất cả bàn ăn. Đoạn quay sang Đạp Tuyết nói:

- Bé ngoan, quay lại trong viện chơi đi, cha còn phải dỗ ngon dỗ ngọt mẹ tương lai của con.

Đạp Tuyết vui vẻ hí lên một tiếng, gật gù cái đầu với Đoan Mộc Lăng, lại lui ra.

Hắn giật thót, quay sao hỏi Đoan Mộc Lăng:

- Kiếm điển như “Thiên Ma Sơ” tập hợp tất cả kinh nghiệm của các bậc tiền bối, không biết dịch cân tẩy tủy công pháp là có thật hay không?

Đoan Mộc Lăng bình tĩnh nói:

- Nếu Long huynh muốn, tiểu nữ có thể truyền lại cho huynh bí kíp này, nhưng phải có một điều kiện.

Long Ưng kinh ngạc hỏi:

- Điều kiện gì?

Đoan Mộc Lăng lần đầu đỏ mặt, xấu hổ nói:

- Dịch cân tẩy tủy công pháp cùng với Vô thượng trí kinh, huynh chỉ có thể chọn một.

Long Ưng mừng lớn, nói:

- Tiên Tử thật sự muốn niệm Vô thượng trí kinh một lần cho ta nghe sao?

Đoan Mộc Lăng kiều mỵ liếc nhìn hắn, nét mặt càng đỏ hơn, xấu hổ gật đầu nói:

- Tiểu nữ không muốn bị bức chết, đành phải chiều thôi.

Hắn đê mê trong một khắc, nhưng chỉ một khắc ngắm nghía vẻ đẹp mỹ lệ thoát tục của Tiên Tử thôi, rồi hắn chợt thất thanh hỏi:

- Đã như vậy, vì sao vừa nãy còn muốn khống chế ma pháp của ta?

Đoan Mộc Lăng bình tĩnh trở lại, trách:

- Huynh thật là hồ đồ! Người ta đã nói là còn sớm quá mà!

Rồi không để hắn nói tiếp, Đoan Mộc Lăng nói:

- Long huynh vẫn chưa lựa chọn được sao?

Long Ưng thống khổ sầu thảm nói:

- Vậy chọn Dịch cân tẩy tủy đi! Như vậy mới có thể hoàn thành mộng tưởng của nàng.

Đoan Mộc Lăng vui vẻ đáp:

- Tốt rồi! Về sau sẽ không thể ép người ta tiết lộ nội dung của Trí kinh nữa.

Long Ưng thấy sự vui mừng của nàng, ruột đau như cắt, bất đắc dĩ phải nói:

- Cứ như vậy đi!

Mắt Đoan Mộc Lăng sáng lên, nói:

- Vì sao Long huynh lại chọn như vậy?

Long Ưng có chút sợ đôi mắt thần của nàng, cúi đầu nói:

- Hiểu được bản thân và có được Tiên Tử là nguyện vọng lớn nhất của ta, nên mới chọn như vậy.

Đoan Mộc Lăng nói:

- Xem muội đây!

Long Ưng ngạc nhiên nhìn nàng, đây là lần thứ hai nàng thể hiện tình ý, dịu dàng nói:

- Huynh không hiểu bản thân, nhưng muội hiểu huynh. Chọn Dịch cân tẩy tủy là huynh đã hy sinh vì người khác, còn nếu chọn Vô thượng trí kinh thì chính là vì tư lợi cá nhân.

Nói xong câu cuối cùng, hai má nàng lại ửng đỏ, lúm đồng tiền thật duyên dáng, vẻ đẹp của nàng diễm lệ tươi đẹp không gì sánh được.

Long Ưng đứng im, nhìn nàng chằm chằm.

Đoan Mộc Lăng dao động, bấn loạn nói:

- Đây là phật môn thanh tịnh, đừng làm quá trớn!

Long Ưng khó hiểu nói:

- Vì sao Tiên tử rất sợ ta quá trớn, nàng không biết cự tuyệt ta sao?

Đoan Mộc Lăng lấy lại sắc mặt bình tĩnh, đưa đôi mắt kiều mỵ nhìn hắn, nhẹ nhàng nói:

- Huynh có rất nhiều thời gian sao? Có muốn nghe bí mật của Dịch cân tẩy tủy không?

Long Ưng kiên nhẫn nói:

- Nói phải nghĩ trước sau, nếu ta ép Tiên Tử, nàng sẽ đối phó với ta thế nào?

Đoan Mộc Lăng tức giận nói:

- Nếu huynh thật sự không để ý tới cảm xúc của ta, chính là huynh không có cách nào khống chế ma pháp. Nếu để ma tính đại phát, ta sẽ không thể nào kháng cự, nhưng sau đó sẽ để huynh rơi vào ma đạo, còn ta thì vĩnh viễn không bao giờ có thể lên cõi tiên.

Long Ưng giật mình, hoài nghi nói:

- Nghiêm trọng như vậy! Chẳng lẽ ta vĩnh viễn không thể cùng Tiên Tử âu yếm giao hoan hay sao?

Đoan Mộc Lăng cười khổ nói:

- Tại sao tiểu nữ không có cách nào đối phó với sự ương ngạnh của huynh, sợ nhìn sự thất vọng của huynh. Thật là không đành lòng, oan nghiệt quá! Nói cho huynh biết, tất nhiên là không phải vậy, chỉ vì huynh chưa đạt đến ma cực. Đến lúc đó sẽ có những lằn ranh khe hở, có thể cùng muội hợp thể, sẽ bị tiên thai kích phát ma tính. Ví dụ như thuyền Nộ Hải, tùy thời điểm có thể che chở vong nhân. Đương nhiên vong chỉ có đạo tâm của huynh.

Long Ưng mừng rỡ như điên, nói:

- Trời ạ! Chính tai ta được nghe Tiên Tử thốt ra hai chữ “hợp thể”, ta đang mơ hay tỉnh?

Đoan Mộc Lăng cười nói:

- Chuyện gì cũng tốt, có thể nói đều nói rồi, sau không được ép người ta nói những chuyện này nữa.

Long Ưng cười ha hả, nói:

- Tuân chỉ! Hắc! Dịch cân tẩy tủy rốt cuộc là cái mẹ gì chứ? Nếu như ta có thể kiềm chế được tâm trí, liệu có thể ôm Tiên Tử được không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371
Tiến »