Một trăm năm...
Người chơi hít sâu một hơi, ai nấy đều cảm nhận được sự kinh khủng ẩn sau lời nói bông đùa này.
"Chữ viết trên tờ giấy này giống hệt chữ viết trong những ghi chép mà Bob nhận được hôm qua, hôm kia và ba hôm trước."
Ω buông tờ giấy xuống. Bên trong bể cá đội đầu, chất lỏng màu xanh lam sôi trào. "Bob thật sự đã phải chờ đợi một trăm năm trong không gian đen tối đó sao?"
"Chắc là không,"
Bạch Hạo Chính lắc đầu nói, "Còn nhớ hai đêm qua không?
Bob đều ngủ một mạch tới sáng, không hề giống như những gì viết trên giấy, tức là đột ngột bị đưa ra khỏi không gian tăm tối và mất hết ký ức về khoảng thời gian ở trong đó.
Hơn nữa, nếu hắn đột ngột thoát ra, hẳn là đã nhìn thấy Hắc Thánh Tử đang ngồi thang máy ở trong phòng, và báo cho chúng ta biết mình đã an toàn thông qua tờ giấy rồi."
"Cá nhân tôi nghiêng về hai khả năng hơn.
Một là, thân thể Bob vẫn ở trong phòng ngủ 0908, nhưng ý thức của hắn thì tiến vào không gian đen tối. Cảm nhận của hắn về thời gian trôi qua bị làm chậm lại.
Và thời gian càng trôi chậm hơn khi hắn ở trong đó càng lâu.
Cho đến khi hắn chờ đủ thời gian, hoặc tìm được cách kết thúc sinh mệnh mình trong không gian đen tối, ví dụ như tự sát,
thì mới được truyền tống ra.
Nhưng cách giải thích này có nhiều lỗ hổng.
Nếu chỉ có ý thức của Bob tiến vào không gian đen tối, vậy cuốn nhật ký đầy những dòng chữ kia là thế nào? Tại sao tờ giấy này lại xuất hiện trong phòng?
Hai là, cả thân thể và ý thức của Bob đều tiến vào không gian đen tối.
Giả thuyết này có thể giải thích sự xuất hiện của cuốn nhật ký bẩn thỉu và tờ giấy trong phòng.
Cũng có thể giải thích hành vi kỳ quái của sáu bóng người đội mũ rộng vành."
"Ừm?"
Hắc Thánh Tử nhướng mày, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ, lập tức hiểu ra ý của Bạch Hạo Chính, "Ý cậu là, bóng người đội mũ rộng vành nhắc đến việc thiếu một người, là chỉ các hộ gia đình trên tầng của khách sạn.
Bọn chúng đi dọc hành lang, vì tuân theo quy tắc 'Mỗi tầng đều cần có người ở' được ghi trong chỉ nam?
Vì cả người và ý thức của Bob đều tiến vào không gian đen tối, nên tầng chín không còn hộ gia đình nào, dẫn đến sự xuất hiện của bóng người đội mũ rộng vành.
Và khi Bob trở về hoặc chết, quy tắc được thỏa mãn, bóng người đội mũ rộng vành cũng biến mất?"
"Không sai."
Bạch Hạo Chính gật đầu, "Nhưng tôi cũng biết giả thiết này có lẽ không chính xác.
Nếu bóng người đội mũ rộng vành xuất hiện vì các tầng thiếu người, thì tầng năm nơi Lý Nhật Thăng đang ở trong thang máy đáng lẽ phải là mục tiêu tấn công chính.
Hơn nữa, hôm qua, khi tất cả các tầng đều có người ở hoặc người chết, bóng người đội mũ rộng vành vẫn xuất hiện – hiện tượng này mâu thuẫn với giả thiết của tôi."
"Nếu không phải bóng người đội mũ rộng vành, vậy ai đã giết Bob?"
Vũ Y Tâm Trung cau mày hỏi: "Khi Hắc Thánh Tử và Lý Nhật Thăng đi thang máy lên tầng chín, cửa phòng đã mở, và không thấy Bob đâu.
Giả sử hắn chết trong không gian đen tối, thi thể được truyền tống ra, vậy tại sao cửa lại mở? Thi thể ở đâu?
Nếu ngay cả thi thể cũng không được truyền tổng ra, vậy nhật ký và tờ giấy lại xuất hiện trong phòng bằng cách nào? Tại sao trên sàn lại có nhiều máu như vậy?
Hoặc là, Bob còn sống khi được truyền tống ra, chỉ là gặp chuyện bất trắc trong phòng.
Có ai đó, hoặc thứ gì đó, đã mở cửa phòng hắn, cưỡng ép giết hắn, và mang đi thi thể – điều này có thể giải thích khung cảnh hỗn loạn trong phòng, và việc thi thể biến mất."
"Ý cô là, trong chúng ta có kẻ nói dối, làm nội ứng?"
13MARK hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm Vũ Y Tâm Trung nói: "Dị thường thì cứ nói là dị thường, thêm câu 'có ai đó' làm gì?
Cô nói như vậy, chẳng khác nào ám chỉ ai đó trong chúng ta đã giết Bob.
Có phải cô đang nghi ngờ Hắc Thánh Tử không?
Đêm nay hắn từ tầng mười ba đi thang máy xuống, đi qua tầng chín, hoàn toàn có cơ hội mở cửa phòng và ra tay với Bob.
Hai ngày trước, Bob đã nói cho chúng ta biết, nội dung ghi chép của hắn rất có thể là ngủ say cả đêm, mất hết ý thức.
Hắc Thánh Tử có thể đã đặt bẫy trong phòng, đợi đến thời điểm, bẫy tự động kích hoạt, giết chết Bob đang hôn mê.
Hôm trước, Mục Ăn Chi Quỳ rõ ràng không làm gì sai, lại bị bóng người đội mũ rộng vành mang đi giết chết một cách khó hiểu.
Nói cách khác, bóng người đội mũ rộng vành có thể giết người ngẫu nhiên, sau khi giết một người thì tự động rút lui.
Hắc Thánh Tử để tránh việc mình là người tiếp theo bị giết ngẫu nhiên, đã chủ động đề nghị vào thang máy trú ẩn.
Đồng thời, để phòng thang máy mất tác dụng, hắn còn đặt bẫy nhắm vào Bob, nếu tình hình không ổn thì giết Bob.
Nếu bóng người đội mũ rộng vành không xuất hiện, hắn sẽ quay lại tầng chín, gỡ bẫy, và tha cho Bob – dù sao Bob vẫn đang ngủ say, sẽ không biết hắn là nội ứng.
Ngoài ra, hãy nhìn danh sách những người đã hy sinh trước đó.
Mục Ăn Chi Quỳ ở tầng mười hai, Danfi ở tầng mười một, Kafffee ở tầng mười.
Nếu bóng người đội mũ rộng vành không giết người ngẫu nhiên, mà khuếch tán lên hoặc xuống từ tầng mười một,
thì Hắc Thánh Tử ở tầng mười ba cũng có lý do ra tay, giết Bob ở tầng chín trước để đảm bảo an toàn cho mình.
Tôi nói đúng không?"
Vũ Y Tâm Trung im lặng nghe 13MARK nói xong, vẻ lạnh lùng như sương bao phủ khuôn mặt xinh đẹp, không hề lộ chút cảm xúc.
Bỗng nhiên, cánh tay nữ sinh trung học vụt qua như tia chớp, kèm theo một cơn gió mạnh, thanh trường đao samurai bên hông đã tuốt ra, mũi đao sắc bén nhắm thẳng vào cổ mềm mại của 13MARK.
Ánh sáng lạnh lẽo chiếu lên khuôn mặt màu đồng của 13MARK.
?!
Bạch Hạo Chính cau mày, niệm động lực dưới chân bùng nổ, như hàng ngàn con rắn bay lên, bao phủ không gian phòng 0908, sẵn sàng can thiệp vào cuộc xung đột giữa Vũ Y Tâm Trung và 13MARK, chấm dứt nó.
"Hai vị bình tĩnh, kẻ thù chính của chúng ta từ trước đến nay đều là Dolphin Hotel và những quy luật bất thường trong đó, không cần thiết phải nghỉ ngờ và căm ghét lẫn nhau vô căn cứ.”
Bạch Hạo Chính ôn tồn khuyên nhủ, nhưng hai người trong thế giằng co hoàn toàn không nể mặt.
13MARK hơi nghiêng đầu, nhìn Vũ Y Tâm Trung phía trước, một nụ cười nhếch mép xuất hiện trên khuôn mặt phóng túng. "Cô đang đe dọa ai vậy?"
Bên dưới bộ âu phục vừa vặn của hắn, đột nhiên xuất hiện vô số cánh tay máy kim loại, mỗi cánh tay máy đều kết nối với súng, pháo, tên lửa thu nhỏ và các loại vũ khí hiện đại khác.
Kèm theo những tiếng lách cách.
Một lượng lớn súng đạn hiện đại hoặc vắt trên vai, hoặc treo bên hông, hoặc dựng đứng trước ngực.
Chi chít, cùng nhau chĩa vào Vũ Y Tâm Trung.
"..."
Đôi mắt Vũ Y Tâm Trung lạnh như băng khi bị súng đạn chĩa vào, một luồng khí lạnh bùng phát, hàng vạn lưỡi kiếm bốc lên trong luồng khí đó.
Vô số súng đạn hiện đại quanh người 13MARK theo đó mà đứt lìa, nhưng vẫn còn vài quả tên lửa vẽ hình đầu lâu đen tối chĩa vào Vũ Y Tâm Trung.
"Lần sau, nếu có gì muốn nói mà không dám, đừng vu oan cho người khác."
Vũ Y Tâm Trung nói với tốc độ cực chậm, từ từ rút thanh trường đao samurai về, tra đao vào vỏ.
13MARK hừ lạnh một tiếng, đưa tay lên cổ lau đi vết máu nhạt.