Thời gian hiện tại là 1 giờ 35 phút sáng.
Lý Ngang vỗ đùi, đứng phắt dậy.
Mấy đêm trước, hầu hết người chơi đều nhận được lời ghi chép trước 0 giờ 50 phút.
Bây giờ vẫn chưa thấy lời ghi chép đâu, có lẽ đêm nay "luân không" rồi.
"Không biết Hắc Thánh Tử với Bạch Hạo Chính thế nào rồi..."
Lý Ngang lấm bẩm, lại lục soát một lượt căn phòng, xác nhận không có lời ghi chép nào, rồi đi về phía cửa. Anh nhìn ra ngoài qua mắt mèo.
Trên bảng chỉ dẫn thang máy lóe ánh sáng trắng. Kim đồng hồ chỉ rằng thang máy đang đi xuống từ tầng mười hai, dừng lại một chút ở mỗi tầng.
Nhưng đến tầng mười, thang máy dừng lại lâu hơn bình thường.
Hình như có người trong thang máy.
Lý Ngang nheo mắt, nhìn bảng chỉ dẫn thang máy không ngừng thay đổi.
Anh không vội mở cửa mà tiếp tực quan sát qua mắt mèo, cho đến khi thang máy xuống đến tầng năm.
"Leng keng."
Cửa thang máy mở ra, bên trong là một người mặc áo giáp đen kim song sắc.
Hắc Thánh Tử.
Thiếu chủ của tổ chức Bỉ Ngạn tay trái cầm một cuốn điển tịch, tay phải cầm dao găm hình rắn. Trước mặt hắn lơ lửng một tấm gương lớn cỡ bàn tay, nghiêng 45 độ so với cửa thang máy.
Bằng cách điều chỉnh vị trí và góc độ của tấm gương, Hắc Thánh Tử có thể đứng trong thang máy mà vẫn quan sát được hai bên hành lang.
Hắn mở cửa, và còn sống?
Xem ra, việc mở cửa phòng và bước ra hành lang không dẫn đến cái chết ngay lập tức.
Lý Ngang nhướng mày, kéo cửa phòng ra, chào Hắc Thánh Tử: "Chào buổi tối."
Hắc Thánh Tử khựng lại một chút, rồi gật đầu: "Chào buổi tối."
Biệt danh của mỗi người chơi đều lơ lửng trên đầu để xác nhận danh tính.
Thực ra, hai người từng gặp nhau một lần trong thế giới nhiễu sóng, khi còn là đối thủ. Hắc Thánh Tử suýt chết dưới tay Lý Ngang, nên rất ấn tượng với anh.
Nhưng giờ mọi thứ đã khác. Bị kẹt trong phó bản dị linh này, họ là những con châu chấu trên cùng một sợi dây. Những thù hận trong quá khứ phải tạm gác lại.
Lý Ngang mở cửa, vẫn đứng trong phòng 0508.
Anh cầm một chiếc gương, bắt chước Hắc Thánh Tử quan sát hành lang.
Anh đã mở cửa phòng, nhưng không có hiện tượng kỳ lạ nào xảy ra.
Hắc Thánh Tử để ý đến động tác của Lý Ngang, nói: "Lúc tôi mở cửa phòng cũng không thấy có quỷ quái gì.
Có lẽ việc mở cửa hoặc rời phòng chỉ làm tăng khả năng bị tấn công thôi.
Người chơi trong thang máy vẫn có thể sử dụng kỹ năng và trang bị, không bị hạn chế."
"Ra vậy."
Lý Ngang gật đầu, đứng trong cửa phòng, lấy ra một pho tượng đá hình người cao gần bằng người thật, ném ra giữa hành lang.
Pho tượng đá này do anh dùng bùn đất luyện chế, chi tiết tinh xảo và sống động như thật.
Nó đeo mặt nạ đầu rồng, mặc áo khoác trắng, hình dáng hằn lên rõ ràng chính là Lý Ngang.
Hắc Thánh Tử đang bấm nút mở cửa thang máy, nhìn pho tượng trong hành lang với vẻ mặt ngơ ngác.
Anh ta làm cái gì vậy?
Pho tượng màu xám giãm một chân trước, một chân sau, người nghiêng về phía trước, hai tay duỗi thăng ra sau lưng, tạo dáng "Ninja chạy” nổi tiếng trong anime « Naruto ».
Ở cuối cánh tay còn có hai cây gậy gỗ.
Hắc Thánh Tử không hiểu gì cả, ngập ngừng hỏi nhỏ: "Cậu đang làm gì vậy...?"
"Thăm dò thôi,"
Lý Ngang thản nhiên đáp: "Xem pho tượng giống người thật đến mức nào thì có bị tấn công không. Kiểm tra mức độ thông minh của hành lang, cách quan sát dị thường và xác suất bị tấn công."
Nghe cũng có lý đấy chứ.
Hắc Thánh Tử chưa kịp phản ứng thì đã thấy Lý Ngang đứng trong cửa phòng 0508 giơ hai tay lên, khum lại bên miệng như cái loa, lớn tiếng lồng tiếng cho pho tượng: "Hừ hừ hừ, đây là cái gọi là dị thường sao?
Thật đúng là yếu đuối!
Với trình độ này thì không thể nào theo kịp tốc độ của ta!"
? ?
Hắc Thánh Tử ngẩn người, suýt nữa thì nhắc nhở đối phương nói nhỏ thôi, đừng thu hút quỷ quái.
Nhưng anh nhanh chóng nhận ra, mục đích của đối phương là cố tình gây ồn ào để thu hút dị thường – dù sao cửa phòng cũng đã mở rồi, nên nhân cơ hội này làm thêm vài thử nghiệm.
Để tăng độ chân thực cho pho tượng, Lý Ngang còn cầm hai cây gậy gỗ ở cuối cánh tay, kéo qua kéo lại.
Các bánh răng bên trong khớp vai khiến pho tượng lắc lư tay, như một con rối hoạt động, tạo dáng đang cố gắng chạy.
Đồng thời, Lý Ngang lồng tiếng, liên tục phát ra tiếng thở dốc "hổn hển, hổn hển" như đang chạy bộ.
Làm bộ một hồi, Lý Ngang cầm gương soi hai bên hành lang.
Ừm, vẫn không có quỷ quái nào xuất hiện.
"Con rối cao cấp thế này mà cũng không thu hút được dị loại à..."
Lý Ngang cau mày lẩm bẩm: "Không biết là hành lang vốn không có vấn đề, hay là bọn dị loại quá xảo quyệt, có thể nhìn thấu lớp ngụy trang hoàn hảo này."
Hoàn hảo? Cậu chắc chứ? Tư thế của pho tượng có thay đổi đâu? Phải ngốc đến mức nào mới bị lừa vậy?
Hắc Thánh Tử oán thầm trong lòng, nhưng không lộ ra ngoài.
Thử nghiệm thất bại, Lý Ngang không nản lòng, dù sao cũng chỉ là thử cho vui.
Anh lấy ra một bao tải đựng đầy bùn đất, thò tay vào, dùng luyện kim thuật luyện ra một cái thang kim loại, đặt xuống sàn hành lang.
Rồi anh đóng cửa phòng, bước lên thang kim loại (không chạm vào thảm) chậm rãi đi về phía thang máy, tiện tay vỗ vào pho tượng kia, biến nó trở lại trạng thái bùn.
Hành động này cũng là để thăm dò, xem khi người thật bước vào hành lang thì có hiệu quả gì, và việc sử dụng siêu năng lực (luyện kim thuật) trong hành lang có kích hoạt tấn công hay không.
Nhưng cho đến khi Lý Ngang bước vào thang máy, anh vẫn không gặp phải dị loại nào tấn công.
Đáng tiếc.
"Bạch Hạo Chính đâu?"
Lý Ngang hỏi.
"Tôi vừa đi xuống từ trên lầu, mở cửa thang máy ở tầng mười bốn, nhưng anh ta không phản ứng. Có lẽ bị dị thường quấn lấy rồi."
Hắc Thánh Tử lạnh nhạt nói: "Bob ở tầng chín, Vũ Y Tâm Trung ở tầng bảy đều không phản hồi. 13 Maek ở tầng tám và Dịch Y ở tầng sáu thì nhét giấy ra theo khe cửa, báo rằng họ vẫn an toàn."
Người chơi đã thảo luận từ ban ngày rằng người tuần tra trong thang máy sẽ không chủ động mở cửa phòng để giúp đỡ người chơi – vì nội dung lời ghi chép có thể là giữ cửa đóng kín hoặc không cho ánh sáng từ bên ngoài lọt vào.
Trừ khi người chơi trong phòng chủ động mở cửa yêu cầu hỗ trợ.
Nếu không nhận được lời ghi chép vào ban đêm, người chơi có thể nhét giấy ra ngoài khe cửa khi người đi tuần đến, để báo hiệu an toàn.
"Mười hai, mười một, tầng mười có phát hiện gì không?"
Lý Ngang thu cái thang, hỏi.
Hắc Thánh Tử nhấn nút đóng cửa, lắc đầu: "Không thấy có tình huống đặc biệt nào.
Tôi nán lại ở tầng mười lâu hơn một chút để chờ bà lão mặc đồ đỏ, nhưng vẫn không thấy."
Vừa nói, cửa kim loại chậm rãi đóng lại, hai người chơi cùng nhau đi xuống trong thang máy.