Sơ Ấm nhíu mày, "Đây chẳng phải là cầm chắc phần thua?”
"Ừ..."
Hình Hà Sầu im lặng lắc đầu, không nói gì.
Nếu chỉ có trình độ này, Sơn Hải series cơ giáp sao có thể được cấp trên kỳ vọng, nhận định là vũ khí chủ chiến thống trị chiến trường thế hệ tiếp theo?
"Chân Tự, cố lên!"
Dưới lôi đài, Diêm Hàn Nghiên vô thức nắm chặt tay, lặng lẽ nhìn bóng lưng cơ giáp.
【Hệ thống chịu lực cánh tay trái bị tổn hại 71%】
【Trục ép bàn chân phải bị tổn hại 54%】
【Giáp ngực bị tổn hại 35%】
【Ống phun vectơ tên lửa đẩy hiệu ①, hiệu ③ bị phá hủy hoàn toàn】
[Năng lượng cơ giáp còn lại 31%]
Trong khoang điều khiển Quỳ Ngưu, âm thanh máy móc điện tử gấp gáp vang lên liên hồi, đèn báo nguy hiểm màu đỏ nhấp nháy chói mắt.
Bộ đồ chiến đấu cận chiến truyền tải tình trạng hư hại của cơ giáp dưới dạng xung điện siêu nhỏ, thấm sâu vào da thịt Đinh Chân Tự, tích tụ thành cơn đau nhức dữ dội.
Chàng thanh niên còn bỡ ngỡ sau tay lái máy xúc, vừa cố gắng chống đỡ những nhát chém ngày càng nhanh của Lý Ngang, vừa cưỡng lại bản năng sinh tồn muốn quay đầu bỏ chạy trong lòng.
Không thể trốn, không thể trốn, không thể trốn!
Định Chân Tự gầm lên giận dữ, dao chém cao tần đột ngột bổ xuống, ép Lý Ngang phải lùi lại.
Nhưng khi Lý Ngang lùi đi, trường thương cũng kịp thời đâm tới, chém đứt phăng cánh tay trái của cơ giáp, "Phanh" một tiếng, rơi mạnh xuống đất.
"Hộc... hộc..."
Tiếng thở dốc vang vọng trong khoang điều khiển.
Cường độ chiến đấu cao như vậy khiến năng lượng cơ giáp tụt dốc không phanh, hệ thống buộc phải tắt bớt các chức năng phụ trợ để duy trì hoạt động cơ bản.
Khi hàng rào phòng ngự tỉnh thần sụp đổ, áp lực thần tính tỏa ra từ đối phương lại một lần nữa bao trùm lấy Đinh Chân Tự.
Kẻ yếu, vì sao phải chiến đấu?
Một câu hỏi đột nhiên hiện lên trong đầu Đinh Chân Tự.
Vào khoảng những năm cấp hai, cậu biết cái tên mà cha mẹ trạch nam trạch nữ đặt cho mình, bắt nguồn từ bộ anime kinh điển 《Shin Seiki Evangelion》.
Dù thấy cha mẹ mê đắm thế giới hai chiều thật khó hiểu, nhưng vì tò mò, cậu vẫn xem bộ anime đó.
Chỉ vậy thôi sao?
Cảm giác đó tự nhiên nảy sinh sau khi cậu xem xong.
Shinji Ikari, nhân vật chính của phim, quá nhu nhược, hướng nội, tự ti, nhút nhát, sợ phiền phức, luôn có thái độ tiêu cực và trốn tránh thực tế bằng câu cửa miệng "Tôi xin lỗi".
Đến mức, Đinh Chân Tự ở tuổi thiếu niên cảm thấy hơi ghê tởm.
Nhân vật chính đích thực, chẳng phải nên quyết đoán, mạnh mẽ, dũng cảm, kiên nghị, có trách nhiệm, không trốn tránh, không nhát gan, không có điểm yếu hay sao?
Vào một ngày nọ, khi không thể kìm nén được nữa, cậu hỏi bố mình, người đang mặc áo phông hút thuốc lá trên ban công, thì nhận được câu trả lời.
"Khụ khụ, con xem hết bộ phim hoạt hình đó rồi à? Có phải con thấy mình bị đặt nhầm tên không? Ừm... Thật ra, nếu con bỏ qua những chi tiết nhỏ nhặt trong EVA, chỉ chú ý đến hành động của nhân vật chính, con sẽ thấy một Shinji Ikari khác.
Một cậu bé gần mười bốn tuổi, mồ côi mẹ từ nhỏ, bị bố bỏ rơi và gửi gắm ở nhà người thân. Cậu nhận được một lá thư và một mình đến thành phố Tokyo-3, những tưởng sẽ được bố đón chào, nhưng lại tận mắt chứng kiến sinh vật lạ hùng mạnh đến mức không thể chiến thắng, nghiền nát quân đội loài người một cách tàn khốc. Người bố mà cậu hằng mong ước lại ra lệnh cho cậu một mệnh lệnh tàn nhẫn — điều khiển một cỗ máy khổng lồ, đánh cược mạng sống để chiến đấu với sinh vật lạ đó mà không hề được huấn luyện.
Khi cậu từ chiến trường trở về, không có huy chương, không có hoa, không có tiền thưởng,
Mà là tiếp tục bị người thân lạnh nhạt, bị bạn bè coi như quái vật, bị giam cầm và giám sát,
Bị yêu cầu tiếp tục chưi vào cỗ máy khổng lồ lúc nào cũng có thể nuốt chứng cậu,
Du tẩu giữa ranh giới sinh tử, chiến thắng kẻ thù khủng khiếp không thể đánh bại, bảo vệ hy vọng của toàn nhân loại.
Nếu chỉ nhìn vào những việc cậu ấy làm, Thánh nữ Jeanne d'Arc cũng không sánh được một phần vạn của cậu ấy, Messiah tái thế cũng chỉ đến thế mà thôi."
"Anh hùng thật sự không phải là kẻ ra tay nghiền ép đối thủ khi đã nắm chắc phần thắng trong tay. Mà là kẻ có thể vô tư, quên mình, không từ nan nguy, hy sinh vì lợi ích của quần chúng nhân dân trong hoàn cảnh tuyệt vọng, nguy hiểm cận kề."
"Kẻ yếu vì sao chiến đấu? Vì bảo vệ những người yếu hơn."
Định Chân Tự không còn nhớ rõ cuộc trò chuyện cụ thể ngày hôm đó, nhưng trong đầu cậu vẫn mơ hồ nhớ đến cảnh tượng nhìn xuống những ngôi nhà sáng đèn.
Ông ——
Hai chiếc sừng thú trên đầu Quỳ Ngưu rung lên, một lần nữa biến thành chất lỏng từ tính,
Dưới từ trường mạnh mẽ của cơ giáp, chúng biến thành hàng ngàn hàng vạn chiếc kim nhỏ.
Ngay khi mọi người cho rằng những chiếc kim nhỏ này sẽ bắn ra để ám sát kẻ địch,
Định Chân Tự trong khoang điều khiển hơi nhếch mép, lộ ra nụ cười kiên nghị.
Phanh phanh phanh!
Vô số kim nhỏ từ tính từ trên xuống dưới, bắn thẳng vào ngực cơ giáp,
Khoang điều khiển trong nháy mắt bị xuyên thủng thành một tổ ong.
Tí tách, tí tách.
Máu tươi trào ra trong khoang điều khiển, chảy theo những cây kim, nhỏ xuống đất.
"Ôi... ôi..."
Đinh Chân Tự, người bị xuyên thủng cổ, yết hầu, thân thể, tứ chi, phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng.
Dù đã trải qua vô số lần trong phòng thí nghiệm, cơn đau như lăng trì vẫn đâm thẳng vào linh hồn.
Chất lỏng từ tính lộ ra bên ngoài khoang điều khiển tự động co lại, như có sinh mệnh, men theo vết thương chảy vào mạch máu, đi khắp cơ thể,
Bám vào nội tạng, xương cốt, bắp thịt, tự động hình thành vô số linh kiện kim loại chưa rõ công dụng.
Cơn đau kịch liệt càn quét toàn thân, Đinh Chân Tự cảm nhận rõ ràng những linh kiện này nhanh chóng khởi động, tạo thành một hệ thống cân đối, phát huy hiệu quả.
Trái tim đập mạnh mẽ hơn bao giờ hết,
Toàn thân truyền đến sức mạnh vô tận,
Thị giác, thính giác, xúc giác, chưa bao giờ rõ ràng và sắc bén đến thế.
^ ^ h h ./ È ^ ^ N h ^ Cậu không còn điều khiển cơ giáp bằng cơ thể, mà thông qua đầu, lưng, xương sườn, cánh tay, hai chân, hòa làm một thể với cỗ máy này nhờ vô số sợi từ tính.
"... "
Lý Ngang nheo mắt, quan sát từ xa.
Sau khi bộ cơ giáp mất đi song giác, mức độ nguy hiểm bỗng nhiên tăng cao, không thể so sánh với trước đó.
«Sơn Hải Kinh - Đại Hoang Kinh - Độ Đông»: "Hình dáng như trâu, thân thể bị thương mà không có sừng, một chân, khi ra vào nước thì có mưa gió, ánh sáng như nhật nguyệt, tiếng như sấm, tên gọi Quỳ."
Lý Ngang thầm đọc đoạn văn trong «Sơn Hải Kinh», lẩm bẩm: "Rõ ràng là cơ giáp máy móc, tại sao lại mạnh lên sau khi mất song giác?
Chẳng lẽ nó thật sự là Quỳ Ngưu?"
Anh ta nghi hoặc, và lập tức có câu trả lời.
Cỗ cơ giáp khổng lồ còn lại một tay, dùng cánh tay phải duy nhất nắm chặt chuôi song kiếm, khom người xuống như vận động viên chạy nước rút.