7112...
7113...
Đen kịt, tĩnh mịch.
Bob trôi nổi trong bóng tối, trong lòng âm thầm đếm số.
Nói là trôi nổi, kỳ thật cũng không hẳn đúng.
Hắn đã mất đi tất cả giác quan, không rõ mình ở đâu, không rõ tình trạng thân thể mình ra sao.
Ngoại trừ bộ não vẫn có thể vận hành bình thường, hắn không còn gì khác để nương tựa.
Dù sao cái gì cũng không cảm nhận được, chẳng khác nào phiêu du trong hư không đen tối, không ánh sáng.
Bob nghĩ vậy, trong đầu hiện lên ký ức hồi nhỏ gặp tai nạn trên biển, suýt chết đuối.
Nước biển đen ngòm, lạnh lẽo kích thích da thịt, cảm giác ngạt thở điên cuồng chèn ép phổi, dưới hai chân giẫm lên nước biển, tựa hồ lướt qua một bóng đen của sinh vật khổng lồ, chết lặng nào đó.
Nỗi sợ biển sâu, trước đây từng khiến Bob bực bội, bất an.
Nhưng so với việc bị tước đoạt ngũ giác, nó vẫn còn kém xa.
Khoan đã, mình đang nghĩ cái gì vậy?
Bob tự giễu.
Bị tước đoạt giác quan khiến hắn dễ dàng đoán mò, suy nghĩ vẩn vơ.
Những mảnh ký ức chôn sâu trong óc, tựa như bọt khí, không ngừng nổi lên.
Bob thầm thở dài. Trải nghiệm này, theo lời ghi chép và những người khác, tuy không nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng về mức độ tra tấn, chỉ có hơn chứ không kém.
"Không biết còn phải đợi ở đây bao lâu nữa..."
Bob lặng lẽ suy nghĩ, bộ não phối hợp tính toán thời gian.
Đột nhiên, một tia sáng cực kỳ nhỏ yếu xuất hiện ở nơi khuất trong tầm mắt hắn.
"Hửm...?"
Không ngôn ngữ nào có thể diễn tả sự kinh ngạc của Bob lúc này.
Hắn điều chỉnh vị trí, để có thể nhìn rõ hơn nguồn gốc ánh sáng.
Đó là... một chấm đỏ.
Một chấm nhỏ màu đỏ, lóe lên ánh sáng yếu ớt.
---
Tầng bốn, phòng 408.
Con La tóc tai rối bù, toàn thân đẫm máu, nổi gân xanh, tay cầm chiếc bút máy Lý Ngang tặng, lơ lửng trên trang giấy.
Lúc này là 1 giờ 40 phút sáng.
Một tiếng mười lăm phút trước, cô nhận được lời ghi chép đêm nay, trên đó viết một dòng chữ nhỏ:
【 Chơi trò chơi tâm linh 】
Được thôi, nếu là nội dung lời ghi chép, vậy phải trung thực chấp hành.
Là một thương nhân tình báo, Con La có năng lực phân tích tình báo và đưa ra lựa chọn không hề kém.
Nếu người chơi muốn chơi trò chơi tâm linh, dĩ nhiên càng đơn giản, càng an toàn, càng tốt.
Trong vòng một phút sau khi nhận được lời ghi chép, Con La đã duyệt qua một lượt các trò chơi tâm linh mình biết:
Bloody Mary, một mình vào nhà vệ sinh tối đen, cầm nến, đối diện gương hô ba lần "Bloody Mary".
Liền có thể thấy trong gương người phụ nữ kinh khủng, tàn nhẫn sát hại vô số thiếu nữ để giữ gìn tuổi thanh xuân vĩnh cửu.
Trò chơi Charles, chuẩn bị một tờ giấy và hai cây bút. Chia giấy thành bốn khu vực đều nhau, viết hai chữ "Có", hai chữ "Không".
Đặt hai cây bút vuông góc nhau, coi như ranh giới khu vực, sau đó lặp đi lặp lại gọi "Charles". Liền có thể triệu hồi một ác ma có khả năng tiên đoán tương lai, và giao tiếp với nó.
Ngoài ra, còn có bút tiên, kính tiên, đũa tiên, trò chơi bốn góc, trò chơi bồn tắm lớn...
Nếu là yêu cầu của lời ghi chép, những trò chơi tâm linh này trong quá trình thực hiện sẽ có xác suất rất lớn phát sinh biến dị.
Từ an toàn vô hại, trở nên tràn ngập nguy hiểm.
Sơ sẩy một chút, sẽ mất mạng như chơi.
"An toàn nhất, dĩ nhiên là đối diện gương, dùng dao gọt vỏ táo."
Lúc ấy Con La nghĩ vậy. "Nhưng trò chơi tâm linh này không phổ biến và ít người biết đến, có khả năng bị lời ghi chép từ chối thừa nhận.
"Hơn nữa, mình cũng không có quả táo..."
Trong tủ lạnh khách sạn chỉ có bia và đồ uống, không có hoa quả.
Mà cũng không có búp bê (có thể cầm búp bê ra ban công đi ba vòng, sau đó lên giường nhảy ba lần, đánh búp bê ba lần).
Hoặc là dù che mưa (lúc rạng sáng, mở một chiếc dù đen trong phòng, có thể nhìn thấy thứ gì đó dưới dù).
Ba loại trò chơi tâm linh trên có hệ số an toàn cao nhất, nhưng thiếu vật liệu thi pháp (lúc này càng thêm ngưỡng mộ Lý Ngang có thuật luyện kim, muốn gì có thể tự tạo ra).
Khiến Con La chỉ có thể lựa chọn những trò chơi nguy hiểm hơn một chút.
Tỉ như, bút tiên.
Con La ngồi trước bàn, theo quy tắc trò chơi bút tiên, chia tờ giấy thành các khu vực.
Mỗi khu vực tương ứng với các chữ "Đông", "Nam", "Tây", "Bắc", "Phải", "Không", "Còn nghi vấn"...
Sau khi chia xong, Con La cầm chiếc bút máy Lý Ngang tặng, lơ lửng trên trang giấy, nín thở ngưng thần, bắt đầu đặt câu hỏi.
Để đảm bảo an toàn, Con La dĩ nhiên không dám hỏi những câu hỏi nguy hiểm.
Tỉ như mình chết khi nào?
Giới tính bút tiên?
Nguyên nhân cái chết của bút tiên?
Tướng mạo bút tiên?
Hoặc là bảo bút tiên trực tiếp ra gặp mình một lần... Trong bối cảnh khách sạn mà hỏi những câu hỏi này, chỉ có thể nói là gan lớn vô biên.
Con La chỉ hỏi những câu hỏi không gây nguy hiểm.
Tỉ như ngươi đến chưa? Ta có thể đặt câu hỏi không?
Gần đây ta có bị rệp cắn không? Có bị mất đồ không?...
Lúc đầu mọi thứ diễn ra cực kỳ thuận lợi, cho đến khi Con La hỏi một câu, sự tình bắt đầu đần mất kiểm soát.