Aml
Hành lang rung chuyển dữ dội, bụi bặm từ những bức tường xám tróc ra, rơi lả tả như sương khói. Ánh đèn lấp lóe hắt lên vách tường hai bên, tạo thành một màn sáng mờ ảo như tơ lụa.
Những tiếng sột soạt, cào cấu nhỏ vụn vang lên vọng lại từ cuối cầu thang, tựa như đàn động vật đang nghiến răng bò trườn, lao tới với tốc độ chóng mặt.
"Tới rồi."
Khuôn mặt Bạch Hạo Chính không chút biểu cảm. Niệm lực thâm trầm quanh thân chậm rãi lưu chuyển, cuồn cuộn như mây đen giông bão.
Hai linh thị thủ vệ đặt ở hai đầu hành lang phát ra những tiếng kêu the thé, từ trạng thái linh thể vô hình biến thành những đám sương mù màu đỏ máu hình tròn - dấu hiệu cho thấy chúng đã phát hiện ra địch ý sâu sắc và phản ứng năng lượng cực cao.
Dịch Y vung cây trượng, những gợn sóng màu lục lấy hai chân hắn làm trung tâm, lan tỏa sát mặt đất ra xung quanh.
Những người chơi bị gợn sóng chạm vào đều cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, cơ bắp và xương cốt truyền tới cảm giác thư giãn, dễ chịu.
[Tăng kháng tính]
[Duy sinh thuật]
[Chúc phúc thuật]
[Phòng hộ thiện ác]
Ngoài những kỹ năng hồi phục cơ bản, Dịch Y còn có vài chiêu mục sư thần thuật – thứ không nhất thiết phải thành kính phụng sự một hay nhiều vị thần để vay mượn sức mạnh.
Thay vào đó, có thể mượn năng lượng bản nguyên ẩn chứa trong tự nhiên (như các Shaman, Druid thời nguyên thủy)
Hoặc khơi dậy sức mạnh tâm linh thông qua những lời thề ước thiêng liêng (thề trớc càng nghiêm ngặt, trừng phạt càng nặng nề, sức mạnh thu được càng lớn, tương tự như đại thệ nguyện, bế khẩu thiền, thập giới của ky sĩ).
Nhận được buff, những người chơi vui mừng ra mặt, còn sắc mặt Dịch Y thì hơi tái đi.
Tay phải hắn nắm chặt chuôi trượng, duy trì thần thuật.
Tay trái luồn vào áo khoác, lấy ra một lọ dược tề màu xanh sẫm.
Ngón tay cái bật mạnh, nắp bình gỗ mềm bung ra.
đ ^/ ^/ ` ^* Hắn dốc ngược lọ thuốc, ừng ực ừng ực uống cạn.
Các kỹ năng hồi phục thường tiêu hao rất nhiều điểm linh lực, lý trí, thể lực, và cả những thứ không thể đo đếm như tinh thần lực và sự tập trung.
Những người chơi chuyên hồi phục muốn trụ vững trong những trận chiến cường độ cao, kéo dài thường phải uống hàng chục, thậm chí cả trăm lọ dược tề với các công dụng khác nhau.
Một số dược tề bán trong Thương Thành hệ thống chỉ cần người chơi làm động tác uống là có hiệu lực, không cần uống thật.
Còn những loại khác, cũng như các loại ma dược do các công hội tự điều chế, đều phải uống cạn.
Đồng thời, một vài loại ma được thần bí còn yêu cầu người dùng phải đốc ngược lọ, để dược chất đi qua thực quản, vào đạ dày — ngăn chặn việc người chơi bơm trực tiếp thuốc vào mạch máu.
Vô vàn yếu tố cộng lại, khiến những người chơi hệ hỗ trợ (bao gồm nhưng không giới hạn ở thầy thuốc) đều có một tửu lượng đáng nể và cái dạ dày sắt đá;
Bất kể mùi vị hay thành phần, họ đều có thể mặt không đổi sắc uống cạn.
Rượu đế nửa cân, bia rót thoải mái,
Tuổi xuân hiến cho bàn nhậu, sống mơ màng là uống.
Một vài người chơi hệ hỗ trợ không cải tạo cơ thể trên diện rộng thậm chí còn phải chuẩn bị sẵn một chiếc bim người lớn cỡ đại vì phải uống quá nhiều ma dược trong mỗi nhiệm vụ, không tiện bài tiết khi chiến đấu.
Còn việc Dịch Y có mặc bỉm hay không…
Thì lại là một vấn đề lượng tử khó hiểu.
Dịch Y vung tay, lọ thủy tinh và nút chai biến mất. Hắn chợt ợ một tiếng xanh lè.
Mùi hương cỏ xanh thơm ngát lan tỏa khắp hành lang.
Những gợn sóng màu lục bao phủ lên người những người chơi càng thêm đậm đặc.
Ầm!
Một giây sau, cánh cửa thang lầu ở hai bên hành lang tầng mười hai đồng loạt bị phá tung.
Những bóng đen khổng lồ che khuất ánh sáng, như hồng thủy vỡ bờ, từ hai phía lao vào hành lang.
Những tạp âm chói tai, sắc nhọn không ngừng vang lên, tựa như tiếng hú của vô số dã thú trộn lẫn vào nhau.
Kia là...
Thử Vương.
Vạn Lý Phong Đao hít sâu một hơi, da đầu tê dại.
Cái gọi là Thử Vương, không phải là vua của loài chuột, cũng không phải một loài ma thú hay yêu vật cụ thể nào,
Mà là một hiện tượng đặc biệt khi nhiều con chuột bị dính đuôi vào nhau.
Thời Trung Cổ, người ta đã tận mắt chứng kiến những đàn chuột lớn cùng hành động.
Đa số là chuột nhắt hoặc chuột đen. Vào mùa đông, khi nhiệt độ xuống thấp, chúng bão nhau để sưởi ấm.
Lông, thức ăn thừa, phân, nước tiểu, chất bài tiết từ tuyến bã hòa trộn lại, tạo thành một chất kết dính.
Chất này trói chặt đuôi của những con chuột lại với nhau. Chúng càng giãy giụa, đuôi càng quấn chặt hơn.
Cuối cùng, chúng bị trói thành một mớ bòng bong cực kỳ phức tạp, khiến tất cả cá thể trong đàn không thể thoát ra.
Chỉ có thể hình thành một bầy chuột khổng lồ, di chuyển theo kiểu xoay tròn hỗn loạn.
Trông chúng méo mó, quái dị, bệnh hoạn và kinh tởm.
Thật đáng buồn nôn, không có chút khí chất "Vương" nào – đáng sợ hơn là, Thử Vương sẽ không kết thúc khi một cá thể chết đi.
Xác chuột chết vẫn bị cố định vào bầy Thử Vương,
Chậm rãi thối rữa, mọc đầy giòi bọ, vẫn tiếp tục di chuyển cùng quần thể khổng lồ, phức tạp này.
Tiêu bản "Thử Vương” lớn nhất từng được ghi nhận gồm ba mươi hai con chuột, được tìm thấy hai thế kỷ trước và hiện đang được trưng bày tại bảo tàng Altenburg, Thủringen, Đức.
Còn Thử Vương đang xuất hiện tại hành lang tầng mười hai của Dolphin Hotel lúc này,
Có bao nhiêu con chuột?
Vạn Lý Phong Đao không đếm xuể.
Bóng tối khổng lồ, đen kịt tuôn ra từ hai đầu hành lang, được tạo thành từ vô số con chuột xấu xí, nhiễu loạn.
Đuôi của chúng quấn chặt vào nhau, không phân biệt được.
Đôi mắt đỏ ngầu, hai chiếc răng cửa lộ ra ngoài, tích đầy cao răng màu vàng.
Nước bọt sền sệt chảy ra từ miệng, bốc lên mùi tanh hôi khó tả.
Những con chuột ở dưới cùng cố gắng di chuyển bằng những chi ngắn ngủn, khó nhọc gánh chịu đồng loại phía trên, di chuyển về phía trước.
Nhưng chúng vẫn quá chậm.
Khát vọng máu tươi đã chỉ phối tất cả cá thể trong Thử Vương.
Những con chuột chiếm cứ vị trí bên trên không chút lưu tình giẫm đạp lên thân thể đồng loại, thét lên những tiếng chói tai, lao về phía trước.
Cho đến khi chúng cũng bị nuốt chửng bởi những con chuột ùa tới sau đó.
"Khai hỏa!"
Hắc Thánh Tử hét lớn, tay trái giơ lên cuốn điển tịch màu vàng sẫm.
Cuốn sách lật đến một trang nào đó, bay lơ lửng không cần gió.
Hắc Thánh Tử niệm tụng chú ngữ huyền ảo, tối nghĩa với tốc độ cực nhanh.
Không cần hắn nhắc nhở, Vạn Lý Phong Đao và Vũ Y Tâm Trung ngồi phía sau súng máy đã bóp cò.
Họng súng phun ra ngọn lửa xanh lam sẫm.
Những viên đạn hạng nặng tiêu chuẩn 7.62 x 51 mm khai quang với giá trung bình 1.19 tiền trò chơi mỗi viên xoay tròn và bắn ra, biến thành chuỗi xích kim loại tử thần.
Cộc cộc cộc...
Tiếng súng nghẹt thở, vang dội nhưng lại trở nên nhỏ bé giữa tiếng kêu réo inh tai nhức óc của Thử Vương.
Vạn Lý Phong Đao cảm nhận được sức giật kinh khủng của khẩu súng máy vào vai, nghiến chặt răng, để đạn quét ngang qua lại.
Những con chuột ở hàng đầu ngã xuống như lúa bị lưỡi hái cắt ngang.
Máu tươi màu đen nở rộ như hoa hồng, lấm tấm.
Một giây sau, chúng bị nuốt chứng bởi càng nhiều bóng đen.
Đàn chuột này được cấu thành từ huyết nhục và năng lượng tiêu cực.
Thân thể chúng không quá cứng rắn.
Từng viên đạn hạng nặng khai quang từ súng máy có thể gây ra đủ sát thương, chạm vào là chết, xoa vào là bị thương.
Liễu Vô Đài bắn ra mưa tên trên diện rộng.
Và những quả mìn nhện, bẫy chùy, liềm răng cưa mà Con La đã gài trong hành lang,
Cũng có thể dễ dàng tiêu diệt một mảng lớn chuột.
Nhưng quá nhiều.
Thật sự là quá nhiều.
Hai khẩu súng máy đã khai hỏa hết công suất trong ba phút, số lượng đạn đặc hiệu sắp cạn đáy, mà vẫn chưa tiêu diệt hết Thử Vương.
Thậm chí, số lượng của chúng còn chưa có dấu hiệu giảm bớt.
Hắc Thánh Tử không ngừng niệm chú, khiến những xúc tu bán vật chất màu tím mọc lên từ lòng đất hành lang, bện thành lưới, ngăn cản đàn chuột.
Lý Nhật Thăng lấy ra mười túi nguyên vật liệu từ ba lô, luyện chế thành một cây Lang Nha bổng kim loại dài mười mét, đứng trong vòng kim cương xoay tròn cây bổng,
Khiến những chiếc gai nhọn trên Lang Nha bổng chém giết lũ chuột.
Dịch Y, sau khi uống vài lọ ma dược, cũng tạm dừng truyền năng lượng cho thần thuật, một tay cầm trượng, một tay lấy ra hết lọ này đến bình kia từ trong áo khoác, ném về phía đàn chuột,
Phóng thích sương độc, hạ độc được một vùng.
Nhờ sự cố gắng của mọi người, đàn Thử Vương chen chúc từ đầu đến cuối bị hạn chế bên ngoài vòng tròn kim cương trong vòng năm mét.
Vật tư tiêu hao, linh lực giảm sút, kỹ năng và trang bị bước vào thời gian hồi chiêu, cơ bắp bắt đầu mỏi nhừ.
"Cứ tiếp tục thế này thì không ổn."
Hắc Thánh Tử vung con dao găm hình rắn, chém chết mấy chục con chuột, máu đen bắn tung tóe, "Nhiệm vụ chỉ nam đã nói, mỗi khi tiêu diệt bất kỳ sinh vật nào tồn tại dưới bất kỳ hình thức nào trong Dolphin Hotel, sẽ nhận được 500 điểm kinh nghiệm và tiền trò chơi,
Chúng ta đã giết nhiều chuột như vậy, mà không nhận được bất kỳ thông báo tiêu diệt nào,
Hơn nữa xác của chúng tan rã rất nhanh sau khi chết.
Chúng không phải sinh mệnh thực sự,
Giống như những con quái vật văn phòng phẩm mà Vũ Y Tâm Trung từng gặp, là sản phẩm của những sai sót."
"Cường độ dị loại đã thay đổi."
Lý Ngang vung Lang Nha bổng, quét bay một lượng lớn chuột, rồi rút về xem xét. Những chiếc gai nhọn đã bị huyết dịch và năng lượng tiêu cực ăn mòn, không còn tác dụng lớn.
Hiệu quả ăn mòn này nhanh như thứ chất lỏng màu đen như dầu mà lão già kinh khủng kia đã sử dụng.
Chẳng lẽ Thử Vương là thú cưng được nuôi dưỡng bởi kẻ đó? Hay là họ hàng của dị hình?
Điện quang tóe ra trong lòng bàn tay Lý Ngang. Luyện kim thuật khởi động trong nháy mắt, biến Lang Nha bổng thành một cây quan đao nhỏ hơn, đâm vào đàn chuột, tiếp tục chém giết. "Theo lời Judy Cecil trước đó,
Thử Vương nhiều nhất chỉ được tạo thành từ hai mươi, ba mươi con chuột, khát máu, tàn bạo, chủ động truy đuổi con người, nhưng trí thông minh không cao, đóng cửa phòng là có thể ngăn chúng ở ngoài.
Đàn chuột hiện tại rõ ràng đã tăng lên vô số lần, hoặc là chúng đã được gỡ bỏ hoàn toàn giới hạn,
Hoặc là đã nhận được sức mạnh mới từ khách sạn.
Có thể xác định một điều là, việc ở lại những tầng đã có người chết cũng không thể ngăn chặn sự tấn công của dị thường."
"Vậy phải làm sao bây giờ? Không lẽ rút lui lúc này à? Bây giờ vẫn còn lâu mới đến thời gian an toàn của thang máy, một khi phân tán, phòng tuyến sẽ bị đánh sập ngay lập tức."
Vạn Lý Phong Đao buông khẩu súng máy đã hết đạn, cũng lao tới phía sau vòng kim cương, rút Trảm Long Kiếm chém thẳng vào thủy triều Thử Vương, phóng thích kiếm khí.
Đáng tiếc, mặt đất và vách tường của Dolphin Hotel có thuộc tính đặc dị hấp thụ năng lượng. Kiếm khí chỉ có thể bay về phía trước chưa đến mười mét thì đã bị suy yếu thành một cơn gió nhẹ thổi vào mặt.
Pháp thuật và thần thuật cũng tương tự.
"Thuộc tính năng lượng trên Thử Vương rất kỳ lạ, không thể sử dụng trận pháp để tuần hoàn và lợi dụng."
Bạch Hạo Chính, người đang đè hai tay xuống đất, ngẩng đầu lên, bình tĩnh nói: "Chỉ dựa vào tôi, tính cả số dược tề còn lại, có lẽ chỉ có thể cầm cự thêm ba mươi phút nữa."
Số lượng Thử Vương gần như vô tận, tám người chơi hợp lực, cố gắng hết sức ngăn chúng ở một đoạn hành lang.
Nhưng mỗi giây vẫn có vài con chuột may mắn xuyên qua hàng phòng ngự, đâm sầm vào màn sáng hơi mờ hình vòng cung kim cương, bị thiêu đốt thành tro.
Đồng thời, những va chạm đó cũng tạo ra những gợn sóng dày đặc như mưa rơi trên mặt hồ trên màn sáng màu vàng.
"Thử Vương không phải là sinh mệnh đúng nghĩa, nhất định phải có một hệ thống chỉ huy trung tâm như bộ não.
Giết chết nó là có thể tiêu diệt Thử Vương."
Từ bên trong chiếc mặt nạ đầu ngựa của Con La, một giọng nói nghẹt thở phát ra (Thử Vương thật sự quá thối). "Tôi có một kỹ năng,
Có thể dựa trên một khối huyết nhục lớn trên người đối phương,
Khóa chặt vị trí cụ thể của đối phương trên thế giới.
Trong quá trình khóa chặt, nhất định phải toàn tâm toàn ý, không được nhận bất kỳ sự tấn công hay quấy rầy nào, không được có bất kỳ mục tiêu nào mang địch ý xuất hiện trong phạm vi đường kính mười lăm mét.
Tôi sẽ tìm đến trung tâm của Thử Vương, mọi người bảo vệ tôi."
"Được."
Đứng bên cạnh cô, Liễu Vô Đài không hỏi vì sao Con La giờ mới nói mình có biện pháp (đoán chừng kỹ năng này có tác dụng phụ và hạn chế rất lớn, mà nói ra cũng không hay ho gì - không ai muốn có một đồng đội có thể tìm được cả gia phả nhà mình).
Cô trực tiếp dùng một mũi tên có gắn cánh tay máy, bắt một con chuột sống từ bên ngoài vòng kim cương, nhốt vào bình thủy tinh, đưa cho Con La, rồi đứng trước mặt Con La, giương cung kéo dây cung, phóng thích mũi tên Bạo Liệt, áp chế đàn Thử Vương, tạo ra một khoảng trống.
Dưới tình hình này, mọi người đã là châu chấu trên cùng một sợi dây,
Không cần nhiều lời,
Những người chơi khác nhao nhao tăng cường sức lực, phóng thích kỹ năng, sử dụng trang bị, áp chế đàn chuột thật chặt,
Không cho bất kỳ con nào lọt lưới tiếp cận vòng kim cương.
Một phút,
Hai phút,
Lang Nha bổng trong tay Lý Ngang bị ăn mòn thành quan đao, rồi từ quan đao bị ăn mòn thành trường thương.
Thần lực đầm lầy của anh bị Dolphin Hotel hạn chế, khiến những dây leo thực vật sinh trưởng ra không thể vượt quá mười mét quanh cơ thể,
Việc sử dụng dây leo để thúc đẩy sinh trưởng vũ khí sinh học cũng không dễ thi triển — dù là sản xuất nọc độc hay chất dễ nổ,
Về bản chất đều cần khấu trừ từ chất lượng cơ thể của Lý Ngang.
Vật liệu của Dolphin Hotel không thể lợi dụng, và hoàn cảnh bị vây hãm hiện tại cũng quyết định anh không thể lấy bùn đất ra từ [Rương chăn nuôi thú cưng tự động hóa].
Chiến đấu của Lý Ngang là cuộc chiến về chất lượng và tài nguyên.
Mà Thử Vương trước mắt, có lẽ chỉ là thủ lĩnh của đám dị loại hành lang của Dolphin Hotel mà thôi.
Lão già kinh khủng, lão phụ áo đỏ và những dị loại có độ uy hiếp cao khác đến giờ vẫn chưa xuất hiện...
"Tìm thấy rồi!"
Tay trái cầm bình thủy tinh, ngón trỏ tay phải ấn vào miệng bình giữ con chuột sống, Con La đột nhiên mở mắt, nhìn về phía cuối hành lang bên trái.
"Nó ở trong đường ống thông gió trên trần nhà!"
Vách tường dường như rung lên.
Hạo Kiếp Tà Dương Máy Móc Ma Tượng giật mạnh chiếc áo choàng tàng hình đang đắp trên người, giơ hai tay về phía bên trái hành lang, dựng dục những chùm sáng màu đỏ thẫm trong lòng bàn tay.
Ầm!
Chùm sáng hòa tan đàn Thử Vương dày đặc, xé toạc một lỗ tròn trên đỉnh đầu Thử Vương. Không khí tràn ngập mùi thơm thịt nướng, hòa lẫn với mùi hôi thối, mục nát.
Bạch Hạo Chính đột nhiên cắm chuôi kiếm dọc theo chùm sáng, đạp lên mặt đất, lao ra như điện.