Lý Ngang cầm Bát Phương Minh Nguyệt Cung Đăng, ánh sáng từ chiếc đèn tỏa ra bình thản mà kiên định. Sương mù từ lòng đất khe hở tuôn ra, hễ chạm vào ánh sáng liền tan biến nhanh chóng.
Toàn bộ sương mù dường như bám chặt vào bề mặt khe hở dưới lòng đất.
Kết cấu không gian bên dưới làn sương cũng xảy ra biến đổi, dù không thể quan sát trực tiếp nhưng hoàn toàn có thể cảm nhận được.
Bước chân xuống, mọi người không chạm phải lớp đá vụn như dự đoán, mà giẫm lên một tầng sương mù mềm mại như thảm.
【Kết cấu không gian đã thay đổi, người chơi tiến vào không gian dị thường sẽ không bị trừ điểm lý trí.】
[Mục tiêu nhiệm vụ "Sống sót đến khi Lần thứ sáu bình chướng co vào hoàn tất” vẫn không thay đổi. }
Lòng Lý Ngang khẽ động. Cùng lúc hệ thống thông báo, 【Bát Phương Minh Nguyệt Cung Đăng】 cũng nhận được một ghi chú mới.
【Ghi chú: Chiếc đèn lồng này là chìa khóa để tiến vào tầng sâu nhất của Cầu Ma Quật do Dị Học Hội tạo ra.】
Đoàn người men theo con đường sương mù dốc xuống. Dưới ánh đèn lồng, lớp sương mù dày đặc phía trước nhanh chóng tan đi, mở ra một con đường thẳng tắp dẫn xuống dưới.
Sơ Ấm dùng thiết bị định vị điện tử, nhưng máy bay không người lái và các dụng cụ khác đều vô dụng.
Hôi Tẵn buộc dây thừng định vị vào cột trụ nhà ga, nhưng con đường phía sau khép lại khiến dây thừng đứt thành hai đoạn.
Ban đầu, Hôi Tẫn dùng đồng hồ cơ khí đa năng để ghi lại thời gian, phương vị và khoảng cách khi mọi người tiến vào đường hầm dưới lòng đất.
Tuy nhiên, đường hầm sương mù này không cố định. Đôi khi, khi ánh sáng từ Bát Phương Minh Nguyệt Cung Đăng chưa đi xa, con đường phía sau đã tự động cắt đứt, bay thẳng ra ngoài ngay trước mắt nhóm người chơi.
Đoàn người tiếp tục đi xuống.
Đường hầm sương mù dưới chân bắt đầu tăng tốc, giống như một toa tàu điện ngầm đang lặng lẽ lao đi.
Cảnh tượng phía trước không đổi, nhưng nó đưa người chơi đi chuyển vị theo nhiều hướng, lên xuống xưng quanh.
Điều rõ ràng nhất vẫn là cảm giác áp bức do tốc độ tăng nhanh không ngừng mang lại.
Cảm giác này thật quái dị.
Chỉ nhờ chức năng định vị trên mặt đồng hồ cơ khí đa năng của Hôi Tẫn, mọi người mới biết rằng chỉ trong khoảng nửa phút ngắn ngủi, họ đã hạ xuống một ngàn mét và vẫn đang tiếp tục rơi.
Đường hầm sương mù dưới chân nhóm người chơi giống như một toa tàu có ý thức, bay vào bên trong cự tháp qua một khe hở nào đó.
Trong quá trình tiến lên, lớp sương mù màu xám trắng xung quanh đường hầm ngày càng mờ đi.
Mọi người có thể nhìn rõ cảnh vật bên ngoài qua vách trong suốt của đường hầm.
Bên ngoài là một không gian tối tăm, vô số điểm sáng nhỏ li ti lấp lánh trong các ngóc ngách.
Vô số điểm sáng hợp lại thành hình dáng một công trình kiến trúc cự hình bảo tháp, uy nghi sừng sững giữa trời đất. Cảm giác áp bức thuần túy do sự khổng lồ mang lại khiến người chơi vô thức nín thở.
Khi đường hầm sương mù tiến sát lại gần, người chơi nhìn rõ kết cấu của công trình kiến trúc đó.
Đó là tàn tích của một công trình kiến trúc giống như tòa tháp, có hình dạng mũi khoan xoắn vặn, rộng trên hẹp dưới. Chỗ hẹp nhất có đường kính trên ngàn mét, còn chỗ rộng nhất bị sương mù che khuất nên không nhìn rõ.
Vật liệu chính của công trình kiến trúc là một loại đá màu xanh lục, kết hợp với những cây gỗ khổng lồ màu nâu và nhiều loại kim loại khác nhau.
Phong cách cổ kính, giản dị của cự tháp toát lên một mùi vị hoang dã, thậm chí tà ác, man rợ tương tự như thời Viễn Cổ.
Trống trải, kiềm chế, yên tĩnh, tĩnh mịch.
Chỉ cần quan sát sơ qua cũng có thể dễ dàng nhận ra tòa nhà này không thuộc bất kỳ nền văn minh văn hóa nào trong lịch sử loài người.
Bên trong cự tháp không rỗng ruột mà được giăng ngang bởi những cây cầu có kết cấu kỳ dị.
Phần lớn các cây cầu đã bị đứt gãy, lơ lửng giữa không trung dưới hình dạng vô số khối đá khổng lồ.
Trên những cây cầu còn nguyên vẹn thì điểm xuyết thêm nhiều điểm sáng hơn.
Bên cạnh những cây cầu cũng lơ lửng đủ loại công trình kiến trúc bằng đá.
Một số kiến trúc tương tự như tòa thành theo phong cách Gothic, một số giống như nhà thờ Baroque, một số giống như miếu thờ phương Đông, một số giống như thư viện hình trứng ngỗng, thậm chí có một số giống như tòa nhà chọc trời hiện đại.
Hoàn toàn không thể tưởng tượng ra tác dụng cụ thể và ý nghĩa tồn tại của những kiến trúc này.
Khi khoảng cách đến cự tháp ngày càng rút ngắn, mọi người cuối cùng cũng thấy rõ hình dáng của những điểm sáng – những điểm sáng đó không phải là đèn đuốc, ánh đèn hay tinh quang trang trí bên trong kiến trúc.
Mà là từng con quái vật dị dạng, tương tự như cá ông cụ biển sâu.
Chúng có hình thể gần giống như khỉ đầu chó, mặt xanh răng vàng, xấu xí. Bên ngoài cơ thể không có lông, chỉ có một lớp da màu đỏ xấu xí với đầy mạch máu.
Đuôi của chúng giống như roi, quấn quanh bên hông.
Toàn bộ thân hình cực kỳ gầy gò, trên đỉnh đầu có phần thịt nhô ra, tương tự như đèn lồng nhỏ. Chính những chiếc đèn lồng đó tỏa ra ánh sáng giống như đèn chân không.
Những con khỉ này chăm chú phủ phục trên vách đá, cầu nối, công trình kiến trúc.
Dù hình thể lớn hay nhỏ, mắt cá chân của chúng đều bị buộc chặt bởi một sợi xích sương mù mảnh, kéo dài và nối liền với cự tháp.
Phần lớn lũ khỉ đều đang ngủ, lim dim mắt, dùng móng vuốt sắc bén cắm vào tường đá, treo mình trên bề mặt kiến trúc.
Một số ít con khỉ không bám chắc, móng vuốt tuột khỏi bề mặt kiến trúc, toàn thân rơi tự do.
May mắn thay, khắp nơi trong cự tháp đều có những tảng đá khổng lồ lơ lửng.
Dù rơi xuống, chúng cũng sẽ "phanh" một tiếng nện vào một tảng đá lớn bên dưới, mở đôi mắt đỏ ngầu, đứng dậy lắc lắc đầu, rồi tiếp tục bám vào bề mặt kiến trúc và ngủ say.
Quái vật khỉ ở đây thật sự quá nhiều, chúng chi chít trên công trình kiến trúc và bề mặt cự tháp, chỉ cần quét mắt một lượt cũng không thể đếm xuể.
Hàng trăm vạn? Hay hàng ngàn vạn?
Đoàn người im lặng tắt đèn pin.
Trong không gian sương mù ảm đạm, ánh sáng từ đèn lồng trở thành niềm an ủi duy nhất.
Bỗng nhiên, như thể nhận ra điều gì, hàng trăm ngàn vạn con quái vật khỉ ở khắp nơi trong cự tháp đồng loạt mở đôi mắt đỏ ngầu, nhìn về phía những người chơi đang ở trong toa sương mù.
Một mảnh tĩnh mịch, không có bất kỳ âm thanh nào trong không khí.
Mọi người ngước nhìn lên, chỉ thấy hàng ngàn hàng vạn ánh đèn trắng hòa lẫn với đôi mắt đỏ.
Như có tín hiệu nào đó, hàng trăm ngàn vạn con quái vật khỉ đồng loạt gầm rú và nhảy nhót, rơi xuống đường hầm sương mù chỗ đoàn người như mưa rào.
"Ông "¬
Bát Phương Minh Nguyệt Cung Đăng lặng lẽ bộc phát ra ánh sáng chói lọi hơn. Bất kỳ con khỉ nào chạm vào ánh sáng đèn lồng đều sẽ nát rữa toàn thân, tự bốc cháy và nổ tung trên không trung thành những ngọn lửa rực rỡ.
Khỉ chết thành đống, nhưng càng nhiều khỉ khác không ngừng rơi xuống, tấn công vào bình chướng ánh sáng do Bát Phương Minh Nguyệt Cung Đăng tạo ra.
Mọi người chuẩn bị chiến đấu, nhưng toa sương mù dưới chân họ đột nhiên tăng tốc, lao thẳng xuống dưới.
Tốc độ rơi xuống quá nhanh, mọi người bị dính chặt vào đỉnh toa sương mù do lực gia tốc.
Cảnh vật bên ngoài lướt qua nhanh chóng như cưỡi ngựa xem hoa. Nhóm người chơi chỉ kịp nhìn thoáng qua kiến trúc cự tháp không ngừng biến đổi.
Trong các tầng của cự tháp với phong cách khác nhau, ký sinh đủ loại yêu ma kỳ quái, khó tả bằng lời.
Những yêu ma này thậm chí còn dựa vào các loại thực vật mọc ra bên trong cự tháp, cùng nhau săn giết và nuốt chửng lẫn nhau, tạo thành một hệ sinh thái hoàn chỉnh.
Càng xuống dưới, hình dạng yêu ma càng thêm kinh khủng, và kích thước của chúng cũng ngày càng khổng lồ. Mọi người thậm chí còn nhìn thấy bọ cạp cao mười tầng lầu, rắn khổng lồ đầu người dài vài trăm mét, người khổng lồ Titan trăm mắt trăm tay trăm mặt, và viên cầu khổng lồ một mắt đầy xúc tu.
Mỗi con ma vật đều giống như những tạo vật tồi tệ mà tạo hóa chủ vô tình tạo ra trong cơn ác mộng dị dạng và kinh khủng.
Khác với những ma vật ở tầng trên, những yêu ma cường hãn này đều đang ngủ say.
Xích sương mù trói buộc chúng cũng càng thêm chắc chắn và liên tục rút ra ma khí đen tối từ bên ngoài cơ thể chúng với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Nhưng rõ ràng tốc độ lao xuống của đường hầm sương mù nhanh như vậy, các yêu ma cường hãn dường như vẫn cảm nhận được điều gì đó, từng con mở mắt, chậm chạp di chuyển thân hình khổng lồ, tranh nhau chen lấn đuổi theo đường hầm sương mù, thậm chí không tiếc đánh nhau, khiến vách tường cự tháp xuất hiện vô số vết nứt.
Ngay khi mọi người sắp bị con rắn khổng lồ đầu người nuốt chửng, đường hầm sương mù "phanh" một tiếng, xuyên qua một bình chướng vô hình vô chất nào đó, đến tầng dưới cùng của cự tháp.