Lý Ngang ngước nhìn chất gỗ của trần nhà, bình tĩnh hỏi: "Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Vài giây trước, hắn còn cùng Đông Phong Phá đứng trên bậc thang, nhìn quanh hành lang lầu hai.
Đột nhiên, một viên gạch men dưới chân Lý Ngang sụt xuống. Vô thức, hắn giơ Tam Lăng Cốt Tiêm Thương lên, định dùng thân thương chắn lại.
Nhưng tốc độ viên gạch rơi nhanh hơn hắn tưởng tượng. Lý Ngang thậm chí không kịp kêu lên, đã ngã vào khoảng không đen ngòm bên dưới chỗ gạch men vừa sụp.
Rồi hắn thấy mình loạng choạng phá tan một cánh cửa gỗ, rơi vào một phòng ngủ, bình ổn đáp xuống bên trong một thiết bị kim loại hình ống tròn lớn và cồng kềnh.
Ống kim loại này dài khoảng 2,5 mét, bên trong rỗng, đường kính khoang gần một mét, đủ chỗ cho một người trưởng thành.
Bên dưới ống kim loại là một giá đỡ cũng làm từ kim loại.
Thân thể Lý Ngang bị kẹt trong ống, chỉ có cổ và đầu là lộ ra ngoài, gối lên một tấm kim loại rỉ sét chìa ra từ phía trước thiết bị.
Trông hắn chẳng khác nào đang nằm trong một chiếc quan tài kim loại hình ống.
Nếu là người khác, hẳn đã hoảng loạn tìm cách thoát ra khỏi "quan tài" này.
Nhưng Lý Ngang hoàn toàn bình tĩnh. Sau khi xác định mình tạm thời an toàn, hắn nhích người, đổi tư thế nằm thoải mái hơn, xoay xoay cổ và gọi Sài đại tiểu thư trong đầu: "Sài Sài, vừa rồi cô thấy gì?”
"Giống như anh thấy thôi, mặt đất sụp xuống, anh loạng choạng bay vào phòng."
Sài Thúy Kiều dừng một chút, nhìn về phía cánh cửa gỗ từ từ khép lại ở góc phòng, nói: "Phòng này nằm ở chỗ ngoặt của hành lang – có vẻ không giống hành lang lầu hai.
Căn phòng này có gì đó kỳ lạ, trọng lực và cấu trúc không gian đều dị thường."
"Ừm."
Lý Ngang khẽ gật đầu, gối đầu lên tấm kim loại, xoay cổ nhìn quanh phòng: "Giá sách, bàn nhỏ, dương cầm, rối vải... Nơi này trước đây hắn là phòng của một đứa trẻ.
Chính xác hơn, là phòng của một bệnh nhi bại liệt."
Sài Thúy Kiều ngạc nhiên: "Bại liệt? Sao anh biết?"
Lý Ngang không trả lời, hai tay bị kẹt trong ống kim loại sờ soạng xung quanh. Rất nhanh, hắn tìm thấy một van.
Lý Ngang vặn van, phần ống phía trước, bên phải từ từ mở ra, đủ để hắn chui vào bên trong. Khi cửa trước mở hoàn toàn, hắn mới leo ra ngoài.
Sau khi đứng vững trên sàn, Lý Ngang phủi bụi bám trên người, dùng đốt ngón tay gõ vào thiết bị kim loại hình ống và bình tĩnh nói: "Cái này trông hơi giống cái máy rang hạt đẻ, nó tên là Phổi sắt, một thiết bị được phát minh để cứu chữa bệnh nhân bại liệt.
Bệnh bại liệt gây liệt cơ, khiến bệnh nhân khó điều khiển cơ hô hấp, thường dẫn đến khó thở và tử vong do suy hô hấp.
Vào thế kỷ XVII, một nhà khoa học người Anh đã đề xuất ý tưởng sử dụng thông khí áp suất âm từ bên ngoài để thúc đẩy hô hấp.
Đến những năm 1930, nước Mỹ rộ lên phong trào thiết kế nguyên mẫu máy hô hấp áp suất âm. Trong đó có 'phổi sắt', thiết bị tạo ra môi trường áp suất âm để hỗ trợ bệnh nhân hô hấp.
Những năm 40-50 của thế kỷ trước, phổi sắt được sử dụng rộng rãi trong các bệnh viện trên khắp nước Mỹ, duy trì sự sống cho hàng vạn bệnh nhân bại liệt.
Nhưng khi vắc-xin bại liệt ra đời, bệnh bại liệt đã có phương pháp điều trị hiệu quả, phổi sắt cũng đần lùi vào dĩ vãng."
Lý Ngang nhìn mức độ rỉ sét trên bề mặt thiết bị và bình tĩnh nói: "Nếu bối cảnh nhiệm vụ lần này là Trái Đất cận đại, thì thời đại đó hẳn là vào những năm 20, 30 của thế kỷ 20, hoặc muộn hơn."
"Ờ..."
Sài đại tiểu thư tròn mắt: "Anh biết cả cái này nữa à..."
Lý Ngang dừng một chút, dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua phổi sắt, lạnh nhạt nói: "Trước đây tôi có một người bạn mắc bệnh này. Vì vậy, tôi đã tìm hiểu về lịch sử của nó."
Lý Ngang không tiết lộ thông tin cụ thể về người bạn đó, nhưng Sài đại tiểu thư tự động suy luận - Lý Ngang xuất thân từ trại trẻ mồ côi...
Cô có chút áy náy: "... Tôi xin lỗi."
"Không sao."
Lý Ngang tiện tay vỗ vào phổi sắt, duỗi người và đi thẳng đến cửa phòng ngủ trẻ em, mở cửa.
Bên ngoài là một hành lang âm u, cấu trúc cực kỳ kỳ lạ, khi thì hẹp, khi thì rộng, khi thì dốc lên, khi thì dốc xuống.
Nơi đáng lẽ là cửa sổ lại được thay bằng một cánh cửa gỗ lơ lửng, nơi đáng lẽ là cửa ra vào lại là một ô cửa sổ mờ ảo.
"Thật sự giống như đem hàng trăm căn phòng chia cắt, sau đó ghép lại với nhau vậy."
Lý Ngang thầm nghĩ, không bước vào hành lang, mà quay lại phòng, đóng cửa và chậm rãi lục soát phòng ngủ trẻ em.
"Này, không đi tìm đồng đội sao?" Sài đại tiểu thư khẽ hỏi.
"Có thể, nhưng không cần thiết." Lý Ngang lắc đầu đáp: "Vừa rồi tôi đứng trên cầu thang ở lầu một, chưa kịp làm gì thì đã bị cơ quan cưỡng chế đưa đến đây.
Với thực lực của tôi mà còn không kịp phản ứng chuyện gì xảy ra,
Tôi có lý do để tin rằng những người đồng đội khác cũng đồng thời gặp phải tình huống tương tự.
Trang viên này quá rộng, cấu trúc phòng ốc quỷ dị, giờ đi tìm họ chỉ lãng phí thời gian nhiệm vụ quý giá.
Cần phải nhớ rằng có đến tám dị thường khí quan cần phải giải quyết.
Hơn nữa, dù có tìm được họ, mà không tìm ra nguồn gốc của dịch chuyển, thì cũng vô ích."
Vừa giải thích, Lý Ngang vừa lấy đèn pin chiến thuật từ thắt lưng, soi khắp phòng.
Mặc dù mắt mèo và thiết bị nhìn đêm hồng ngoại có thể giúp nhìn trong bóng tối,
nhưng tầm nhìn sẽ thiếu nhiều màu sắc. Nếu bỏ sót thứ gì đó vì thiếu màu sắc thì không hay.
Với sự hỗ trợ của tám cánh tay của Sài đại tiểu thư, Lý Ngang nhanh chóng lục soát xong phòng ngủ trẻ em, nhưng không tìm thấy vật phẩm đặc biệt nào.
Sách trên giá đều là truyện cổ tích tiếng Anh, xét theo thời gian in ấn, muộn nhất là vào những năm 30 của thế kỷ trước.
"Chủ nhân căn phòng hẳn là một bé gái 7-10 tuổi, mắc bệnh bại liệt. Đây không phải là phòng ngủ chính của cô bé, mà giống như một phòng nhỏ để chơi đùa giải trí hơn. Cha mẹ cô bé rất yêu thương con, đã chỉ rất nhiều tiền để đặt làm một chiếc phổi sắt."
Lý Ngang trầm giọng nói: "Vào thời đó, một chiếc phổi sắt có giá lên tới 2000 đô la, đủ để mua một căn nhà bình thường.
Kết hợp với chiếc dương cầm đắt tiền này, có thể đoán được gia cảnh chủ nhân căn phòng rất khá giả, hẳn là hậu duệ trực hệ của chủ nhân trang viên Williams.
Hơn nữa, bệnh bại liệt của cô bé không quá nghiêm trọng, ít nhất là có thể chơi đàn dương cầm."
Đa phần căn phòng đã được lục soát, nơi duy nhất chưa kiểm tra là...
Mắt Lý Ngang sáng lên, hắn giơ đèn pin và leo lại vào bên trong phổi sắt.
Vì luôn ở trong trạng thái nửa kín, dấu vết rỉ sét bên trong phổi sắt không quá nghiêm trọng.
Sau khi tìm kiếm tỉ mỉ, Lý Ngang quả nhiên tìm thấy một mảnh giấy nhỏ đã ố vàng trong một góc của ống tròn.
Hắn leo ra khỏi phổi sắt, đưa tờ giấy ra dưới ánh đèn. Nội dung tờ giấy viết:
"Aerith, mong con luôn khỏe mạnh, bình an - Yêu con, ba và mẹ."
Khi nhìn thấy tờ giấy, Lý Ngang hoa mắt, sàn nhà ẩm mốc bỗng bừng sáng, một tia sáng ấm áp chiếu vào từ ngoài cửa sổ, căn phòng mục nát bỗng tràn đầy sức sống.
Tiếng cười như chuông bạc vang lên, một bé gái tóc vàng mặc váy thanh nhã từ hư không hiện ra, ngồi trên sàn nhà bừng sáng, dùng bút vẽ bậy vào sách, vừa vẽ vừa cười khúc khích.
Và ngồi bên cạnh cô bé là một người phụ nữ trưởng thành, có vài nét giống cô.
"Đây là... Tái hiện cảnh tượng quá khứ của căn phòng?"