"Ngươi nghĩ rằng,"
Williams cười lạnh: "Ta sẽ tin ngươi sao?"
"Tin hay không tùy ngươi."
Lý Ngang điềm nhiên nói: "IRS chúng tôi đã sớm thành lập một cơ cấu đặc biệt, nhắm vào những người siêu phàm như các người, chuyên thu lại những khoản thuế nợ từ đời tám hoánh của các người.
Mấy người chúng tôi đây, đều là những cao thủ hàng đầu trong đội điều tra của IRS."
Lý Ngang chi Đông Phong Phá, giới thiệu: "Vị mãnh nam sử dụng trang bị cơ động lập thể này tên là Alan Yeager, từ nhỏ đã tập võ, quen dùng song đại kiếm, giới giang hồ gọi là đệ nhất kiếm của Trinh Sát Binh Đoàn.
Đồ uống ưa thích là bia pha sữa bò."
Hắn lại chỉ Thợ Đá, giới thiệu: "Vị huynh đệ dùng đục này tên là Michel Angelo, thích nhất điêu khắc, thần tượng là Giả Nghị, nhà văn học thời Tây Hán. Từng bị đuổi khỏi khách sạn Giả Nhật vì tội bắt chước Giả Nghị, đục tường trộm đồ.
Hắn giỏi sử dụng phi đao, phi tiêu và các loại ám khí độc môn. Ngay cả khi đang trần truồng trong phòng tắm mà bị tập kích, hắn vẫn có thể lấy phi đao từ sau lưng ra."
Thợ Đá mặt mày nhăn nhó nhìn Lý Ngang rồi chỉ Ác Vô Niệm mặt không đổi sắc, giới thiệu: "Vị này còn nặng ký hơn, tên là Quái Nhân Âu Phục Đỏ..."
Lý Ngang ngập ngừng, rồi lia tay sang Sâm Lâm Miêu.
(Ác Vô Niệm: Chuyện này không quan trọng, nhưng sao ngươi không giới thiệu ta vậy?! Cái danh xưng quái nhân âu phục nghe chán đời quá!)
Lý Ngang lờ đi ánh mắt bất mãn của Ác Vô Niệm, giới thiệu Sâm Lâm Miêu: "Vị tiểu tỷ tỷ da trắng xinh đẹp, tay cầm thước dạy học này là một giáo sư vinh dự. Sinh viên dưới trướng cô ấy thường tốt nghiệp với tỷ lệ có bằng là 90% và tỷ lệ tử vong là 60%.
Thật là hào kiệt trong giới giáo sư."
Sáu mươi phần trăm tỷ lệ tử vong á? Đây là trường học gì vậy? Mở ở khu chiến sự Châu Phi chắc?
Sâm Lâm Miêu liếc nhìn Lý Ngang. Dây chuyền bằng đá của cô chỉ có thể duy trì hiệu lực trong mười lăm phút, đến lúc đó đây chuyền hết tác dụng, Williams sẽ khôi phục lại cái bộ đạng không thể nhìn thắng kia.
Cô không hiểu tại sao Lý Ngang lại muốn nói nhảm để kéo dài thời gian, càng kéo dài, Williams càng phục hồi dần sức mạnh.
Nếu không phải cô thấy tố chất cơ thể của Lý Ngang vượt xa tất cả người chơi, kể cả cô, thuộc tính cơ bản chắc chắn cao hơn nhiều (điều này tượng trưng cho việc người chơi có đặc chất tốt hơn, đánh giá thông quan cao hơn), và anh ta là trụ cột của đội,
Lúc này có lẽ cô đã ngắt lời, bảo đồng đội xông lên vây đánh Williams.
Anh ta đang chờ đợi điều gì?
Lý Ngang không để ý đến vẻ mặt khác nhau của đồng đội, tiếp tục nói với Williams: "Nếu tôi đoán không sai, ông được phục sinh cùng thời điểm với gia tộc Leslie khi họ cố gắng phục sinh Tuần Lộc Thần mấy chục năm trước, đúng không?”
"Ha ha." Williams cười khẩy: "Ngươi có được thông tin từ mấy cái bộ phận kia à, thật ngây thơ..."
Không đợi Williams nói hết, Lý Ngang đã ngắt lời: "Ông tuy được phục sinh vào thời điểm đó, nhưng từ trước đó rất lâu, ông đã chuẩn bị kỹ càng rồi."
"..."
Lần này, Williams không cười nữa, chỉ im lặng.
Lý Ngang tiếp tục: "Trước đó trên lầu, mấy người chúng tôi đã gặp những bộ phận cơ thể dị thường, mỗi bộ phận đều mang một đoạn ký ức vụn vặt. Chi cần kích hoạt chúng, chúng ta có thể khám phá ra một phần quá khứ liên quan đến dinh thự này.
Tứ chi ứng với việc đưa con gái đến mẫu thân ở đảo Roanoke, phổi ứng với phu nhân Leslie, trái tim ứng với Williams, tức là ông, còn ruột, ứng với cái gì?"
Lý Ngang dừng lại một chút, trầm giọng nói: "Ruột đại diện cho ảo ảnh, từ thế kỷ XVI.
Giả thiết việc chế tạo các bộ phận cơ thể là một đoạn hồi ức khắc sâu trong tâm trí người tạo ra chúng. Vậy thì chủ nhân của đoạn ruột này là một thành viên của đoàn quân thực dân mất tích ở đảo Roanoke.
Bởi vì trong ảo ảnh, tất cả quân nhân đều đi theo tuần lộc vào rừng, có thể suy đoán đoạn ruột này đến từ người duy nhất không đi theo tuần lộc vào rừng, đó là giáo sĩ.
Vậy thì câu hỏi đặt ra là, giáo sĩ sống vào thế kỷ XVỊ, sau khi chết thì ai đã khai quật ông ta?”
Lý Ngang lấy đoạn ruột từ trong ba lô ra, cầm lên cân nhắc: "Đống ruột này có dấu hiệu bị phơi khô, rõ ràng là từ một xác chết khô mà ra."
"Dù ruột thật sự đến từ vị cha xứ kia thì sao?" Williams lạnh lùng nói: "Việc đó quan trọng lắm à?"
"Thật ra không quan trọng."
Lý Ngang cười, nhìn về phía đồng đội: "Mọi người còn nhớ những dòng chữ mà phu nhân Leslie để lại không? Bà ấy nói gia tộc Leslie mua dinh thự này vì họ phát hiện ra bút ký của Williams.
Và bà ấy còn nói, Thần Hươu nuốt chứng mọi thành viên gia tộc, định lợi dụng chúng ta làm vật liệu phục
Sâm Lâm Miêu mắt sáng lên: "Ruột không bắt nguồn từ gia tộc Leslie!"
"Đúng vậy, trái tim của Williams cũng không thuộc về thành viên gia tộc Leslie."
Lý Ngang cười nói: "Phu nhân Leslie và gia tộc bà ấy đã bị lừa. Nghi thức phục sinh mà họ có được từ những bút ký còn sót lại của Williams vốn đã có vấn đề.
Từ trước khi gia tộc Leslie đến đây, ông đã định thực hiện nghi thức phục sinh rồi. Đào mộ cha xứ, thu thập ruột của ông ta, xây nhà tù dưới dinh thự, giết nô lệ để thu thập tài liệu nghiên cứu."
Vào thời đại của Williams, chế độ nô lệ ở Hoa Kỳ vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Hài cốt và viên thận trong ngục nước có lẽ là những gì còn sót lại từ thời đó.
Vì những nội dung liên quan đã được ghi trong bút ký của Williams, nên gia tộc Leslie sau khi thừa kế dinh thự đã không phá bỏ ngục nước, mà giữ nó lại và dùng phép thuật để phong ấn.
Việc đầu của phu nhân Leslie không kích hoạt ảo giác là vì lý trí của bà ấy đã sớm tan biến, còn việc thận và cơ thể của nô lệ không kích hoạt ảo giác có thể là do Williams đã dùng họ làm thí nghiệm nhiều lần khi còn sống, làm tiêu hao những đặc tính đặc biệt.
Về phần tại sao cơ thể lại chủ động tìm đến thận... Lý Ngang cho rằng cơ thể và thận đều đến từ cùng một nô lệ, có bản năng tìm lại cơ thể.
"Trong nghi thức phục sinh mà gia tộc Leslie thực hiện, không hề có việc dâng hiến các bộ phận cơ thể.
Từ lúc đó, ông đã đánh tráo mọi thứ, chiếm đoạt tất cả của Tuần Lộc Thần."
Lý Ngang lạnh lùng nói với cục đất: "Sau đó, ông bắt đầu chuẩn bị cho sự phục sinh thật sự của mình. Ông lợi dụng chức vị và thần lực của Tuần Lộc Thần để tấn công gia tộc Leslie,
Thanh trừ hết người này đến người khác xâm chiếm dinh thự Williams, những thành viên gia tộc Leslie có khả năng phát hiện ra thân phận thật của ông.
Tim, đầu, tứ chi, thân thể, phổi, thận, ruột.
Bảy bộ phận dị thường mà chúng ta gặp trước đó, hẳn là những bộ phận ông đặc biệt lựa chọn để xây dựng cơ thể cho mình sau khi hoàn thành việc thanh trừ."
Anh dừng lại, nhìn cục đất im lặng, bình tĩnh nói: "Vấn đề duy nhất là, cái thai mà ông đang dùng kia, rốt cuộc là ai?”
"... "
Rất lâu sau, Williams khàn giọng cười: "Ngươi không phải đã biết rồi sao? Một ngày trước khi các ngươi đến, một hậu duệ của gia tộc Leslie đã đến trang viên này.
Cô ta là một nữ phù thủy, sinh ra ở tân đại lục, sớm đã cắt đứt liên hệ với gia tộc. Đến khi bị sức mạnh huyết mạch cảm hóa mà đến, muốn biết rõ thân thế và quá khứ của gia tộc.
Ồ... Cô ta tự cao có siêu năng lực, định nhanh chóng tấn công tiêu diệt ta. Đáng tiếc, cô ta quên mất, cả tòa dinh thự này đều là hóa thân của ta..."
"Ông giết cô ta, rồi biến cô ta thành thai nhỉ?"
Lý Ngang nhướng mày: "Thảo nào, thấy nghi thức phục sinh sắp đến, ông lại không quan tâm đến vị trí của những bộ phận cơ thể khác, vẫn đặt chúng ở các ngóc ngách trong dinh thự, để vật liệu gỗ đen ôn dưỡng.
Hóa ra ông đã có vật chứa thích hợp hơn cho việc phục sinh."