"Ngô..."
Lý Ngang hơi nghiêng đầu, không bình luận gì về lý tưởng của tổ chức Kình Ca.
Thật vậy, cánh tay máy mang thuộc tính kép: trí tuệ nhân tạo yếu và tự động hóa, chắc chắn sẽ tạo ra một cuộc cách tân long trời lở đất cho hệ thống công nghiệp toàn cầu trong vòng vài năm tới.
Hiệu ứng domino lan rộng, từ công nghiệp nặng, công nghiệp nhẹ, hàng tiêu dùng, vận tải, thương mại, nông nghiệp, giáo dục, y tế, dịch vụ... tất cả ngành nghề và lực lượng lao động đều sẽ bị cuốn vào kỷ nguyên Công nghiệp 4.0. Tiến trình lịch sử này không phải thứ sức người có thể ngăn cản.
Đến lúc đó, phương thức sản xuất và sinh hoạt của nhân loại, hình thái xã hội, trật tự thế giới và quyền bá chủ đều sẽ trải qua những biến động lớn.
Nhưng những khả năng vô hạn của Sát Tràng Du Hí ở một mức độ nào đó cũng sẽ làm suy yếu tầm quan trọng của trí tuệ nhân tạo và kỹ thuật tự động hóa.
Không nói đâu xa, chỉ riêng 【Mãnh Độc】cột sau lưng Lý Ngang cũng đủ sức gây ra một trận ôn dịch quy mô lớn chưa từng có.
Mà 【Mẫu Vật Sinh Vật Hư Tổn】thậm chí còn có tiềm năng cải tạo môi trường sinh thái hành tinh trên lý thuyết.
Theo sự thúc đẩy của Sát Tràng Du Hí, những người chơi và tổ chức khác hẳn cũng có thể thu được những đạo cụ trang bị có tiềm năng tương đương. Trọng tâm thay đổi của thế giới tương lai rất có thể không chỉ giới hạn ở yếu tố nhân tạo.
Nghĩ nhiều cũng vô ích, Lý Ngang lắc đầu, lạnh lùng nói với Hắc Sắc Mộc Mã: "Hổ ca ta, xưa nay được xưng là Batman Ân Thị, biết vì sao không?
Bởi vì ta kiên trì hành hiệp trượng nghĩa, làm việc tốt nhiều vô kể.
Nào là giúp bà cụ Nãi Phi băng qua đường,
Tích đức làm việc thiện phóng sinh gián chuột,
Dũng cảm cứu Magikarp rơi xuống nước trong công viên, rồi mang tám con về nhà làm tiệc hải sản,
Kéo cầu dao điện quán net để khuyên nhủ học sinh tiểu học...
Đám người xấu thấy ta am hiểu cuộc sống như vậy, sợ đến nỗi không dám buông lời nào, tức tốc mua vé tàu rời khỏi An Thị, vừa chạy vừa rải đường ray.
Ta cũng chẳng quan tâm Kình Ca của ngươi là cái quái gì, phải biết điều đấy. Giờ rơi vào tay ta, thì phải chấp nhận sự trừng phạt của chính nghĩa!
Nào, móc hết đồ tốt trên người ra đây cho ta xem."
Hắc Sắc Mộc Mã đang định cầu xin tha thứ, nghe những lời này lại không biết mở miệng thế nào vì quá nhiều điểm vô lý – kỳ thực hắn muốn hỏi tại sao lại cứu Magikarp trong công viên, còn có tám con.
"Chờ một chút."
Hắn hoàn hồn, giãy giụa nói: "Ta vẫn còn giá trị lợi dụng.
Các người không phải cán bộ Đặc Sự Cục à?
Ta tìm được Trần Phù Nhược đã là rất nhanh rồi, nhưng các người còn nhanh hơn, chứng tỏ cả hai vị đều là người chơi rảnh rỗi vô tình nhận được nhiệm vụ liên quan.
Vả lại nếu ta đoán không sai, một trong những điều kiện tiên quyết để hoàn thành nhiệm vụ là giải trừ lời nguyền nhận thức sai lầm của Trần Phù Nhược.
Ta được cấp trên phái đến cũng vì ta có đạo cụ trang bị đặc biệt, có thể nhanh chóng và hiệu quả giải trừ lời nguyền."
"Ô?"
Lý Ngang khẽ động lòng, Hắc Sắc Mộc Mã phản ứng thật nhanh, nhanh chóng đoán ra bước này.
Thực ra Lý Ngang cũng không định giết hắn, dù sao cả hai cũng coi như là người quen từng cùng nhau trải qua nhiệm vụ cốt truyện trường trung học Tỳ Mộc độ khó cao.
Vừa rồi uy hiếp, chẳng qua là để duy trì hình tượng Hổ ca thôi.
Lý Ngang cúi người, một tay túm cổ Hắc Sắc Mộc Mã nhấc lên, một tay nắm chặt Tam Lăng Cốt Tiêm Thương, dùng lưỡi thương đỡ sau lưng hắn,
Chậm rãi tiến về phía Trần Phù Nhược đang ngồi bệt trong góc tường.
Đột nhiên, Thang Nhiên Nặc, người nãy giờ im lặng, giơ chân đạp mạnh xuống đất, tạo ra một màn sương mù dày đặc,
Đồng thời thân hình nhanh chóng lùi lại, rút về góc kết giới, lấy ra từ ba lô một đạo cụ hình pháo hoa, tiện tay giật dây ngòi, khiến pháo hoa bắn lên trời một vệt sao băng rực rỡ.
"Bành" một tiếng nổ tung, ánh sáng chói lọi dù là ban ngày cũng cực kỳ dễ thấy.
Nhanh như chớp giật, Lý Ngang một tay nắm cổ Hắc Sắc Mộc Mã, tay kia nắm chặt Tam Lăng Cốt Tiêm Thương, đâm lưỡi thương về phía Thang Nhiên Nặc.
Đáng tiếc, thân hình Thang Nhiên Nặc chao đảo, vặn vẹo thân thể một cách quỷ dị, né tránh lưỡi thương,
Hai tay lại vung nhẹ lên kết giới đang vắng người, phá hủy kết giới, lao ra đường lớn, mặc kệ ánh mắt của người đi đường, co cẳng chạy thục mạng, không hề ngoảnh đầu lại.
Con chó vàng hoe lúc nãy ngồi xổm bên ngoài kết giới, xoay vòng vòng cà dắt dây thừng tự vui một mình, cũng sủa gâu gâu inh ỏi đuổi theo.
Sau khi nghe Hắc Sắc Mộc Mã có khả năng giải trừ lời nguyền, Thang Nhiên Nặc đã chọn cách rời khỏi hiện trường ngay lập tức.
Thứ nhất, một khi Hắc Sắc Mộc Mã giải trừ lời nguyền, nhiệm vụ coi như hoàn thành, lớp ngụy trang đồng đội bị thương sẽ bị hủy bỏ, mà cô không chắc có thể dễ dàng chiến thắng đối phương trong một cuộc chiến sinh tử.
Thứ hai, cô khá nghỉ ngờ nhân phẩm của vị "Hổ ca” này. Việc hắn nhấc Hắc Sắc Mộc Mã lên có thể là một kiểu ngụy trang,
Giả vờ đến gần Trần Phù Nhược để giải lời nguyền, thực chất sẽ dùng thủ đoạn nào đó đánh gãy tứ chi của Trần Phù Nhược, nhờ đó hoàn thành nhiệm vụ với tốc độ ánh sáng, rồi thừa lúc Thang Nhiên Nặc chưa kịp phản ứng, bất ngờ tấn công cô.
Thứ ba, khuê mật của cô tính toán thời gian cũng sắp đến, trong tình huống hai đánh một, cho dù đối phương muốn truy kích cũng không dễ dàng.
Là một người chơi, ý định hãm hại người khác thì không nên có, nhưng lòng phòng bị người thì không thể thiếu.
Trong tình huống không rõ lá bài tẩy của đối phương, chạy trốn ngược lại là phương thức cầu sinh tốt nhất – dù sao Thang Nhiên Nặc hiện tại cũng đang dùng thân phận giả, không có bạn bè thân thích, căn bản không sợ đối phương trả thù.
Huống chị, đây không tính là chạy trốn, đây gọi là rút lui chiến thuật, chuyển di chiến lược.
Và pháo hoa cô bắn lên trời trước khi đi cũng là một trang bị phẩm chất bình thường trong Sát Tràng Du Hí,
Tên là 【Yên Hoa Dễ Lạnh dễ nóng dễ nổ】, hiệu ứng duy nhất là sẽ thả ra một đóa pháo hoa cực kỳ chói lọi và ồn ào.
Các cán bộ Đặc Sự Cục rải rác ở Ân Thị, khi nhìn thấy pháo hoa, chắc chắn sẽ tụ tập về hướng này, đến lúc đó còn có thể gây ra rất nhiều phiền phức cho Hổ ca, buộc hắn cũng phải bắt đầu chạy trốn, không rảnh truy kích cô.
Tất cả những điều trên xảy ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Lý Ngang nhìn Thang Nhiên Nặc chạy nhanh hơn chó, chau mày thật sâu, không đuổi theo.
Hắc Sắc Mộc Mã bị hắn xách lủng lắng giữa không trung có chút thấp thỏm, mặc dù không biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra, nhưng có vẻ như Hổ ca và cô nàng xinh đẹp kia đàm phán không thành?
Tình hình thế nào đây?
Lý Ngang rất nhanh đã hiểu ra nguyên nhân cụ thể khiến Thang Nhiên Nặc bỏ chạy, đổi lại là hắn cũng sẽ làm như vậy.
Thời gian không chờ đợi ai, Đặc Sự Cục có thể đến bất cứ lúc nào, Lý Ngang liếc Hắc Sắc Mộc Mã, lạnh lùng nói: "Nhanh chóng giải trừ lời nguyền cho hắn."
Tính mạng bị người khác quản chế, Hắc Sắc Mộc Mã không dám giở trò gian xảo, con mắt cơ khí lóe lên những tia sáng đỏ ngầu, gắt gao nhìn chằm chằm Trần Phù Nhược đang ngồi bệt trong góc tường, phát ra một vệt hào quang màu đỏ hình đường dọc, lướt qua cơ thể Trần Phù Nhược.
"Xong.”
Hắc Sắc Mộc Mã phun ra một ngụm trọc khí, cơ thể vô thức căng thẳng, một khi Lý Ngang có ý định tấn công chí mạng, hắn sẽ liều lĩnh tung ra hai con át chủ bài cuối cùng, ít nhất cũng phải tìm được cách đồng quy vu tận.
Ngoài dự liệu của hắn, Lý Ngang, sau khi nghe thấy âm thanh thông báo hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, mặt không đổi sắc ném Hắc Sắc Mộc Mã ra phía bên hẻm nhỏ, rồi sải bước ra khỏi hẻm, đi theo con đường hơi khác với Thang Nhiên Nặc, nhanh chóng tiến lên.