Lần thứ tư vòng bình chướng thu hẹp kết thúc, lần thứ năm bắt đầu.
Lần này, phạm vi bình chướng nhỏ hơn hẳn so với trước. Theo tính toán sơ bộ, chỉ còn khoảng chín người chơi còn lại. Chỉ cần không đứng im một chỗ, đi vài bước là có thể chạm mặt.
Lý Ngang và Liễu Vô Đãi vừa đến khu vực biên giới đã thấy phía xa xuất hiện cột sáng đen, dấu hiệu cho thấy có người chơi đang giao chiến. Do đường đi phức tạp, hai người quyết định gửi xe ở bãi đỗ rồi đi bộ về phía cột sáng.
Kết hợp với những thông tin thu thập được trước đó, cùng với tình hình bất thường của Ân Thị, cả hai gần như chắc chắn Hoa Quỳnh có liên quan đến một biến cố cực kỳ nghiêm trọng, thậm chí có thể đe dọa đến sự an toàn của cả thành phố.
Trong tình huống này, đứng im không làm gì là điều tồi tệ nhất. Muốn tìm ra đáp án, nhất định phải trực tiếp tiếp xúc với những người chơi khác, chẳng hạn như Tế Tửu, thành viên Hoa Quỳnh đã bị thương và trốn thoát.
Hai người dựa vào thể chất và tốc độ phản ứng vượt trội, ngược dòng người đông đúc. Liễu Vô Đãi vừa nhìn cột sáng phía trước vừa hỏi: "Mấy con côn trùng của anh có phát hiện gì không?”
Lý Ngang tùy tiện nhảy qua một hàng rào chắn, băng ngang đường: "Vẫn chưa, hoặc là chúng đang ở bên trong cột sáng, hoặc là vẫn chưa lộ diện."
Hai người lao nhanh như vận động viên điền kinh, thu hút không ít ánh mắt của người đi đường, thậm chí một vài cán bộ cơ sở đã bắt đầu tiếp cận họ.
Tuy nhiên, hai người chơi hoàn toàn không để ý, thậm chí còn tăng tốc.
Trước khi cán bộ cơ sở kịp báo cáo tình hình đặc biệt này lên cấp trên, Lý Ngang và Liễu Vô Đãi đã tiến vào bên trong cột sáng. Cảnh vật xung quanh nhanh chóng biến đổi, trở thành một màu xám trắng.
"Vị trí của chúng, có lẽ ở đằng kia."
Liễu Vô Đãi hạ điện thoại xuống, nhìn về phía khu vực cách đó cả ngàn mét.
---
Đây là một nhà ga bỏ hoang nhiều năm, nằm cạnh một khu đất trống đầy cỏ dại chưa được xây dựng.
Do lâu ngày không sử dụng, các kết cấu thép đã hoen gỉ. Chỉ có một cửa cuốn bằng sắt còn khá mới, đóng kín lối vào nhà ga.
Bên dưới lối vào là đường hầm tàu điện ngầm tối tăm, lẽ ra không một bóng người, nhưng giờ đây lại vang lên tiếng bước chân loạng choạng.
Một người đàn ông trẻ tuổi mặc quần áo bình thường đang cầm đèn pin trong tay, tay còn lại che vết thương đẫm máu ở eo.
Khuôn mặt anh ta trắng bệch như tờ giấy, trán lấm tấm mồ hôi. Chiếc áo sơ mi ướt sũng như vừa vớt từ dưới nước lên.
Anh ta chậm chạp chạy dọc theo đường hầm tàu điện ngầm xám xịt, cuối cùng cũng đến được nhà ga bỏ hoang.
"Cứu...cứu mạng..."
Giọng nói yếu ớt của anh ta vang vọng trong sảnh chờ tàu trống rỗng, đầy bụi bẩn và đá vụn. "Phốc..." Một tiếng, máu tươi lại tràn ra từ vết thương ở eo, văng xuống đường ray.
Người đàn ông trẻ tuổi bất lực tựa vào vách đường hầm tàu điện ngầm, từ từ ngồi xuống, mặc cho lưng cọ xát vào bức tường cứng ráp.
"Tôi...tôi là Vu Mộc, người chơi Cô Lang, thợ săn tiền thưởng của Ân Thị, mã số Đặc Sự Cục là 002042, từng thực hiện ba nhiệm vụ cấp Lv8, quen biết đội trưởng Mục Kình Thương đội năm của đội đặc nhiệm cơ động."
Người đàn ông trẻ tuổi với khuôn mặt trắng bệch cố gắng lấy ra từ trong ba lô một tấm thẻ kim loại hình chữ nhật như bưu thiếp, ném về phía sảnh chờ. Nhưng vì kiệt sức, tấm thẻ không đến được sảnh mà rơi xuống đường ray tàu điện ngầm.
"Tôi là đồng đội của Tư Văn Bân, người bị 【Oán Ma】 giết hại trước đây. Đồng bọn của 【Oán Ma】 đã gieo trứng trùng lên người tôi.
Ban đầu, chúng muốn lợi dụng tôi để mở vòng bình chướng, che mắt đội đặc nhiệm cơ động, nhưng tôi đã trốn thoát bằng một kỹ năng nào đó.”
Vu Mộc nhìn nhà ga không một tiếng đáp lời, cố gắng nói: "Kỹ năng đặc trưng của tôi là có thể ghi nhớ mùi mồ hôi của người khác thông qua bắt tay.
Trên người các anh có mùi của Mục Kình Thương. Chắc hẳn, trước khi thực hiện nhiệm vụ, ít nhất một người trong các anh đã tiếp xúc với Mục Kình Thương, bắt tay với anh ấy và lưu lại mồ hôi trên tay.
Tôi lần theo mùi đó, truy tìm đến đây và xác nhận các anh là thành viên của Đặc Sự Cục, đồng thời cũng là người chơi của nhiệm vụ lần này.
Ách a..."
Máu tươi lại trào ra từ vết thương ở eo Vu Mộc. Anh ta nhìn sảnh chờ trống rỗng, đau đớn dùng bàn tay rưn rẩy ấn chặt vào eo, nước mắt chảy đài trên khuôn mặt vì đau đớn và tuyệt vọng: “Xin...xin các anh..."
Vụt!
Một chiếc roi làm từ tro tàn vụt ra từ bóng tối của sảnh chờ, nhẹ nhàng quấn lấy eo Vu Mộc, kéo anh ta bay ngược lên sảnh.
Khi Vu Mộc kịp phản ứng, tay và chân anh ta đã bị còng bằng xiềng xích màu hồng (giống hệt loại Tuân Tử An từng lấy ra, trang bị thường dùng của đội đặc nhiệm cơ động, do bộ phận trang bị nghiên cứu chế tạo).
Trên cổ anh ta cũng bị đeo một chiếc vòng cổ xiềng xích nặng nề.
Trong khoảnh khắc, Vu Mộc cảm thấy cơ thể nặng trĩu, lồng ngực như bị đè nén, không thể tự do hô hấp. Anh ta muốn sử dụng kỹ năng và trang bị nhưng phát hiện não bộ trì trệ, như bị trúng ảo thuật, không thể tùy ý thi triển.
Anh ta không hề hoảng sợ, ngược lại thở phào nhẹ nhõm. Hai người chơi của Đặc Sự Cục đã không bỏ rơi một thợ săn tiền thưởng từng hợp tác với họ.
Ánh đèn sáng loáng bật lên trước mắt Vu Mộc. Bàn tay anh ta bị người khác gỡ ra khỏi eo, một người khác xé toạc áo sơ mi ở phần eo.
"Tê."
Một tiếng hít sâu vang lên trong sảnh chờ.
Sơ Ấm, người đã học sơ cứu tạm thời trong đội đặc nhiệm cơ động, mặc trang phục phẫu thuật tạm thời, mím chặt môi nhìn vết thương của Vu Mộc.
Phần eo của Vu Mộc phình to lên một cách kỳ dị, như một khối u tròn lớn. Ở giữa vùng da phồng rộp là một vết thương nhỏ bằng móng tay, có thể nhìn rõ bên trong.
Máu tươi và chất lỏng màu vàng nhạt liên tục tuôn ra từ vết thương, trông vô cùng đáng sợ.
Nhưng điều đáng sợ hơn cả là bên dưới vết thương, những quả trứng trùng màu xanh lục đang không ngừng nhúc nhích.
Vu Mộc, đã bị ký sinh.