“Nói đi nói lại, ta còn phải cảm tạ ả ta mới phải.”
Williams vừa cười vừa nói: "Nếu không có ả, ta cũng chỉ có thể dùng mớ khí quan hỗn độn để chắp vá thành một cơ thể hoàn chỉnh.
Ả đến, ngược lại hoàn thiện nghi thức phục sinh, giúp ta không cần mượn đến bất kỳ bộ phận cơ thể nào khác mà vẫn có thể hồi sinh.
Hơn nữa còn hoàn mỹ hơn trước."
Ác Vô Niệm khẽ động tâm, đây chính là lý do vì sao những khí quan kia lại vương vãi khắp dinh thự — nếu như trước đó không có Nữ Vu kia xuất hiện, tim, đầu và các bộ phận khác đã bị Williams thu thập và đặt đúng chỗ.
Nếu vậy, người chơi bọn họ muốn hoàn thành nhiệm vụ, vừa phải đối mặt với sự quấy nhiễu của những khí quan đị thường, lại phải trực điện Williams, kẻ có được thần tính. Độ khó quả thực quá cao.
Chỉ là... phôi thai trong mục tiêu nhiệm vụ đã bị Williams khống chế từ trước, nếu mục đích cuối cùng của hệ thống là để mọi người tiêu diệt Williams,
Vậy tại sao còn vẽ rắn thêm chân, bắt người chơi thanh trừ những khí quan dị thường tản mát khắp dinh thự, những thứ chẳng còn liên quan gì đến nghi thức phục sinh?
Bỏ mặc những khí quan kia cũng đâu gây ra ảnh hưởng gì đặc biệt nghiêm trọng? Ngược lại, việc thanh trừ chúng còn nguy hiểm hơn.
Ác Vô Niệm trầm ngâm suy nghĩ, Thợ Đá hơi nheo mắt lại,
Còn Đông Phong Phá thì cảm thấy rùng mình. Cái phôi thai hắn vừa thấy, thật xấu xí, vặn vẹo, quái dị, hoàn toàn không nhận ra đó từng là một con người.
Thứ dị dạng như vậy, thật sự có thể được gọi là thần sao?
Dường như nhìn thấu sự ghê tởm của hắn, Williams lạnh lùng nói: "Đừng dùng trí tưởng tượng ngu muội, vô tri của ngươi để ước đoán định nghĩa về thần.
Thần, không thể biết hết, không thể thấy, không thể phỏng đoán, không thể đo lường.
Cuối cùng, những gì phàm nhân tưởng tượng cũng không thể miêu tả trọn vẹn bản chất sâu xa của thần.
Huống hồ, nghỉ thức phục sinh của ta còn lâu mới hoàn thành.
Nếu không, ngay khi các ngươi mở cánh cửa lớn kia ra, các ngươi đã phát điên vì nhìn thẳng vào bản chất thần tính rồi."
"... " Sâm Lâm Miêu không phản bác. Thật vậy, thần tính của một vài vị thần tự nhiên hùng mạnh vốn không thể nhìn thẳng.
Khi nhìn thấy thần tính, não bộ phàm nhân sẽ bị lượng lớn thông tin thần tính xung kích, sơ sẩy một chút sẽ trở thành người thực vật mất hết ý thức hoặc đồ ngốc, kẻ điên.
Điều cô nghi ngờ là, Williams chỉ là một phàm nhân, làm sao có thể chịu đựng được dù chỉ một tia thần tính.
Thần tính được nưng nấu từ tín niệm sùng bái của con người có ưu thế tuyệt đối so với nhân tính.
Phàm nhân dù có thể miễn cưỡng vượt qua sự tẩy rửa của thần tính, thành công phong thần, cũng sẽ bị thần tính ăn mòn, dần mất đi ý thức của bản thân.
Đối với một sinh mệnh cá thể, không có ý thức thì khác gì đã chết?
Từ khoảnh khắc tự phong thần, ngồi trên thần vị, có được sức mạnh thần thánh, nhận lấy muôn vàn sùng bái, cũng chỉ là một con người khác mà thôi.
Chỉ dựa vào kiến thức thần bí học mà Sâm Lâm Miêu nắm giữ, kế hoạch của Williams hoàn toàn là tự tìm đường chết.
Trừ phí... Williams còn có chuẩn bị nào đó mà cô không biết.
Một tia sáng lóe lên trong đầu Sâm Lâm Miêu, cô phảng phất đã nắm bắt được manh mối gì đó.
"Mà nói, anh đúng là chẳng kiêng kỵ gì cả."
Lý Ngang nhìn cục bùn không nhúc nhích, cười nói: "Biến thành phụ nữ cũng không sao à?"
"Giới tính bề ngoài đối với thần mà nói, chỉ là sự kéo dài của thần tính."
Williams lạnh nhạt nói: "Ta chọn cơ thể này, chỉ vì ả phù hợp hơn với sinh mệnh, sáng tạo, sinh sôi, chữa trị ẩn chứa trong tia thần tính này.
Nữ tính, bao dung hơn nam tính."
"Hay lắm!"
Lý Ngang dựng trường thương xuống đất, vỗ tay nhiệt liệt, chân thành tán dương: "Nghe anh nói câu này, tôi mừng rỡ vỗ đùi, ngày nắng gắt ủ rũ tan biến, toàn thân tràn đầy sức lực, xã hội này thật sự tốt đẹp rồi, phụ nữ chúng ta muốn sống sao thì sống, khóe miệng tôi bất giác nhếch lên tận trời, khắp nơi tràn ngập hạnh phúc, phụ nữ cuối cùng cũng thực sự đứng lên rồi á!"
??
Williams ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu Lý Ngang đang giở trò gì, Ngươi hưng phấn cái gì?”
"Tôi đang mừng cho anh đấy."
Lý Ngang nói: "Đừng sợ đam mê của mình bị thế gian công kích.
Một chiếc đồng hồ điện tử một trăm đồng, với một chiếc Rolex một trăm vạn, thời gian đều trôi như nhau, đừng sợ bị người khinh thường, hãy tin vào bản thân.
Xã hội bây giờ ngày càng cởi mở và bao dung. Dù anh là nữ trang đại lão, vẫn có thể ra mắt thành thần tượng."
Williams, kẻ luôn bị giam hãm trong dinh thự này, không biết "nữ trang đại lão” là gì, nhưng đoán chừng từ giọng điệu của Lý Ngang, chắc chắn không phải lời khen chân thành.
"Hừ, lời lẽ điên rồ."
Williams cười lạnh nói: "Chẳng lẽ các ngươi không phải cũng vì tia thần tính này mà đến sao?"
"Ừm."
Lý Ngang thoải mái thừa nhận điều đó: "Thần tính là thứ tốt, cấp trên hạ lệnh bắt buộc, người sở hữu dinh thự như anh không chỉ phải nộp nhà vì nợ thuế bất động sản,
Mà còn phải nộp thần tính cho chính phủ vì mang thần tính mà không báo cáo.
Dù có thể thành Phật thành tổ, cũng không đến lượt loại dân quê như anh trước đâu, hiểu chưa?"
"A? Thành Phật thành tổ? Các ngươi đang mơ mộng gì vậy?"
Williams châm biếm: "Ta đã nói, thần minh là tồn tại khó mà dùng ngôn ngữ loài người miêu tả chính xác được. So với thần, bản chất con người quá yếu ớt.
Dùng thân thể con người để khơi dậy sức mạnh sinh mệnh, nhất định phải trả giá đắt.
Gia tộc Leslie có huyết mạch lực lượng, đó là lời nguyền mà bọn họ thừa hưởng từ tổ tiên nửa thần.
Ta nghiên cứu về thần tính không biết bao nhiêu năm, tốn bao công sức mới nghĩ ra nghi thức phục sinh chuyển sinh như vậy, mà tác dụng phụ còn lớn đến muốn mạng.
Dù các ngươi mang thần tính về, cũng tuyệt đối không có cách nào sử dụng hoàn chỉnh,
Cùng lắm là tạo ra một thần nghiệt chỉ có sức mạnh cường đại, hoặc một cái cây vĩnh sinh bất tử, vô tri vô giác."
Về điểm này, Williams không hề nói sai. Hắn từng nghe về những trường hợp tương tự khi còn sống.
Một đại quý tộc Âu lục mưu mô dùng đủ loại mối quan hệ và tiền bạc để mời vô số học giả thần bí học, ý đồ dùng thần tính của một vị Thủy Thần tự nhiên nhỏ yếu để thăng hoa bản chất sinh mệnh, chữa trị bệnh tật mãn tính, thậm chí thực hiện vĩnh sinh.
Hắn thành công, nhưng cũng thất bại.
Hắn dung hợp thần tính, bệnh tật xác thực tiêu tan, và hắn thực sự vĩnh sinh. Chỉ là bề ngoài biến thành một vũng nước suối vĩnh viễn đặt trong chén thánh bằng vàng, chỉ có thể máy móc đáp lại thế giới bên ngoài.
So với phương thức thành thần mà hoàn toàn mất đi bản thân kia, con đường Williams đi có tác dụng phụ ít hơn một chút.
Sâm Lâm Miêu hít sâu một hơi, vuốt ve chiếc vòng cổ bằng đá trên cổ, yếu ớt nói: "Thực ra, anh vẫn luôn theo dõi hậu duệ gia tộc Leslie, đúng không?
Anh vẫn giám sát hành tung của các thành viên gia tộc Leslie, đặc biệt là chủ nhân hiện tại của cơ thể anh.
Anh nhìn ả thức tỉnh dị năng, nhìn ả trở thành Nữ Vu, từ từ dẫn dắt ả khai quật lịch sử gia tộc, khai quật sự thật trên đảo Roanoke, rồi cuối cùng tước đoạt sự tồn tại của ả —
Đó là lý do vì sao anh không chủ động xóa những dòng chữ Leslie phu nhân để lại trong phòng máy phát điện. Anh cần dẫn dụ Nữ Vu đến trước mặt mình,
Nói cách khác, trước đó năng lực chưởng khống dinh thự của anh không mạnh như chúng tôi tưởng."
Sâm Lâm Miêu nhìn chằm chằm vào cục bùn, như muốn xuyên thấu bức tường bùn, "Cân nhắc đến điểm này, kết hợp với việc chúng ta vừa vào dinh thự đã bị dịch chuyển...
Vậy thì Nữ Vư kia vẫn chưa chết hắn, đúng không? Ả đã điều khiển cơ thể các anh, dịch chuyển người chơi đến những căn phòng khác nhau, ngăn chúng tôi bóp chết anh trước thời hạn...
Anh bây giờ còn yếu hơn chúng tôi tưởng."
Vừa nói, Sâm Lâm Miêu vừa chậm rãi rút thước kẻ ra. Những người đồng đội khác đã nhận ra bản chất hổ giấy của Williams cũng đều lặng lẽ giơ vũ khí lên.