Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Lượt đọc: 11084 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »
Chương 388
Về đến nhà

❊ ❊ ❊

"Ta chê muội về nhà chậm quá đấy."

Hàn Tễ đầy ẩn ý.

Hải Châu hừ nhẹ một tiếng. Thuyền dừng hẳn, mấy đứa nhỏ xuống thuyền trước. Nàng nghiêng người nói:

"Huynh không xuống thuyền chứ? Về thẳng phủ thành à?"

"Đưa các muội về trước đã, ta sang nhà muội chào hỏi một tiếng."

"Thôi, huynh có việc quan trọng thì đi trước đi. Chào hỏi hay không không quan trọng."

Hải Châu đoán ra hắn muốn đưa binh đến cực tây Quảng Nam. Đã có ý định để ngư dân xây dựng bức tường phòng thủ thì chắc chắn phải đưa quân đóng ở các đảo và làng chài, không chỉ huấn luyện đặc biệt mà còn phải trang bị v.ũ k.h.í. Mặt khác nàng đoán hắn không yên tâm vụ đi Quỳnh Nhai bắt cướp, hai chiếc thuyền cướp chưa về thì phía Đại Lý chắc chắn sẽ còn phái người đến điều tra.

Bến tàu đông người, Hàn Tễ không tiện hành động. Hắn chắp tay sau lưng, ngón tay khẽ cử động thì thầm:

"Đợi ta về sẽ mang sính lễ đến."

"Nói cái gì đấy?"

Con vẹt ghé đầu vào hỏi.

"Sao ngươi lại lên đây? Chẳng phải đi cùng Đông Châu rồi sao?"

Hải Châu nhìn xuống thuyền.

"Đông Châu bảo chim chuyển lời, Bình Sinh chạy rồi."

"Ta xuống thuyền đây." Hải Châu đi về phía đuôi thuyền, "Ta ở nhà đợi huynh."

Trên mặt Hàn Tễ nở nụ cười rồi thu bàn tay đang định kéo người lại về.

Thị vệ khiêng chuối, dừa, gà sống, cua và quả dại xuống thuyền. Người lái thuyền lại giong buồm, thuyền quan dừng ở bến tàu Vĩnh Ninh chưa đầy một chén trà đã lại rời đi.

"Cạc cạc cạc…đường này chim đi qua rồi." Con vẹt bay trên đầu Hải Châu cùng nàng đuổi theo cậu bé đã chạy mất hút, nó hò reo: "Cố lên, chạy nhanh lên, nhanh lên nữa."

Bình Sinh chạy mệt rồi liền dừng lại, Đông Châu và Phong Bình cũng dừng theo.

Hải Châu chạy thêm một đoạn mới đuổi kịp, hỏi:

"Chạy cái gì mà chạy?"

"Là nhị ca chạy trước mà."

Triều Bình thở hồng hộc nói.

"Chân ngắn mà chạy nhanh phết." Trường Mệnh gõ đầu Bình Sinh, hỏi: "Đệ muốn mau gặp nương à?"

"Vâng, đệ nhớ nương."

Bình Sinh gật đầu, lấy lại hơi rồi co giò chạy tiếp.

"Nhanh lên, nó lại chạy rồi kìa."

Con vẹt kêu lên.

"Đuổi theo."

Trường Mệnh cười ha ha đuổi theo.

Hải Châu cũng bất lực chạy theo. Người qua đường nhìn họ, có người nhận ra liền hỏi:

"Hải Châu, chạy gì thế?"

"Không có gì đâu, đùa nghịch thôi."

Chạy vào thôn, con ch.ó vàng lớn đang lang thang ở cổng thôn vui mừng đón đầu. Nó chạy vòng quanh Bình Sinh vẫy đuôi rối rít. Bình Sinh thấy nó vướng chân liền đẩy ra.

"Tiểu Hoàng, tút tút tút."

Triều Bình gọi nó.

Con ch.ó vàng chẳng thèm để ý.

"Đại Hoàng, tút tút tút."

Trường Mệnh thử gọi, nó vẫn không thèm đoái hoài.

"Vô dụng thôi, con ch.ó này tính nết thế đấy." Đông Châu sa sầm mặt hừ mạnh một tiếng, nói: "Lần sau sang nhà ta, ta cũng không thèm để ý đến nó nữa."

"Ơ, Bình Sinh về rồi đấy à?"

Người trong thôn hỏi.

"Vâng, đại nương, nương cháu có nhà không?"

"Có, không thấy bà ấy ra ngoài đâu."

Bình Sinh đẩy con ch.ó ra chạy về nhà, vừa thấy cửa đã òa khóc nức nở:

"Nương ơi hu hu hu…"

"Nhị ca khóc nhè à?" Triều Bình cười hì hì, "Huynh ấy nhớ nhà phát khóc rồi, đệ còn chẳng khóc."

"Sau này đệ cứ lấy chuyện này ra trêu, bắt huynh ấy gọi đệ là ca."

Đông Châu bày mưu tính kế.

"Được." Triều Bình đáp lời dứt khoát, "Đệ vào xem sao."

Bốn người vào nhà Vu Lai Thuận, tiếng gào của Bình Sinh càng to hơn. Cậu bé nức nở nghẹn ngào ôm c.h.ặ.t lấy Tần Kinh Nương không buông. Tần Kinh Nương bị con khóc làm đỏ cả mắt, ôm con dỗ dành nhẹ nhàng. Thấy những đứa trẻ khác đi vào bà nói:

"Hải Châu, các con vào nhà ngồi trước đi."

"Đại bá mẫu, nhị ca nhớ bác đấy."

Triều Bình nắm vạt áo nói.

"Ừ, đây là lần đầu tiên từ khi biết nhớ nó xa ta lâu thế này." Tần Kinh Nương bế không nổi nữa bèn kéo ghế ngồi xuống, dỗ dành: "Đừng khóc nữa, con xem các tỷ tỷ đệ đệ có ai khóc đâu, xấu hổ chưa? Đi chơi với mọi người vui vẻ là được rồi, khóc lóc cái gì, có ai làm con ấm ức đâu."

"Không ai đ.á.n.h mắng đệ ấy đâu."

Phong Bình nói.

"Ta biết, là nó không có tiền đồ thôi."

Phong Bình im lặng nhìn chằm chằm. Nhìn đứa bé đang rúc vào lòng nương nức nở, cậu không kìm được gọi:

"Nương..."

"Sao thế? Khát hay đói? Để nương đi nấu cơm."

Tần Kinh Nương định đặt Bình Sinh xuống đất nhưng cậu bé ôm c.h.ặ.t không buông.

Phong Bình lắc đầu, nói nhỏ:

"Nương dỗ đệ đệ đi."

Phong Bình ngẩn ngơ nhìn xuống đất, tự hỏi tại sao mình đi xa nửa tháng mà không nhớ nương. Mình có bao giờ nhớ nương đến phát khóc chưa nhỉ? Hình như là có.

Trong sân yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng khóc của Bình Sinh và tiếng dỗ dành nhỏ nhẹ của Tần Kinh Nương. Triều Bình c.ắ.n ngón tay ngẩn người, thỉnh thoảng liếc nhìn hai nương con đang thủ thỉ, trên mặt nó không có nụ cười mà tâm trạng cũng hơi chùng xuống.

Trường Mệnh ngó nghiêng thấy chán bèn ra hiên trêu ch.ó.

"Đừng khóc nữa." Đông Châu mất kiên nhẫn, "Về đến nhà rồi còn khóc cái gì? Lần sau không cho đệ đi cùng nữa đâu."

"Đệ cũng chẳng đi nữa."

Bình Sinh vừa khóc vừa nói.

"Không biết ai chơi còn hăng hơn cả ch.ó ấy nhỉ." Đông Châu nghiến răng, nói: "Nương đừng để ý đến nó. Nó làm nũng với nương đấy, trên thuyền chơi với bọn con mồm nó cười rộng đến tận mang tai."

"Đúng đấy đúng đấy."

Con vẹt phụ họa.

"Ngươi thì biết cái gì? Đừng nói linh tinh."

Hải Châu suýt phì cười.

Con vẹt kêu chiêm chiếp vài tiếng, cử động móng vuốt rồi đậu trên vai nàng im thin thít.

"Được rồi, không cãi nhau nữa." Tần Kinh Nương đẩy Bình Sinh xuống nói: "Nương đi nấu cơm, con ngồi lên ghế đi, chân nương tê hết rồi."

"Đệ muốn về." Triều Bình trượt xuống ghế mân mê ngón tay đi ra cửa, nói: "Đại tỷ nhị tỷ, chúng ta về đi."

"Đệ cũng nhớ nhà à?" Trường Mệnh hỏi, "Đệ khóc một cái ta đưa đệ về ngay."

Triều Bình không nói gì, lê bước chân chậm chạp ra cửa.

"Ở lại ăn cơm với bá mẫu đã, ăn xong rồi về. Sắp trưa rồi nãi nãi con không chuẩn bị cơm cho các con đâu." Tần Kinh Nương kéo Triều Bình lại, nói: "Ngồi đi, bá mẫu đi kho cá xào thịt."

Bà vào bếp, Bình Sinh cũng lon ton chạy theo ngồi dưới bếp nhóm lửa, miệng liến thoắng kể chuyện trên đảo, nào là cua biết leo cây, cây cao vút, buồng chuối dài thượt.

"Ca, chúng ta về đi."

Triều Bình kéo tay Phong Bình lôi ra ngoài.

"Ta muốn ở lại ăn cơm." Phong Bình ôm Triều Bình, nói: "Ăn xong chúng ta về."

Con ch.ó vàng lớn đi tới, nó lượn một vòng trong bếp, ra đến cổng lớn sủa gâu gâu vào mặt những người đang ngồi trong sân.

"Làm gì đấy? Định đuổi bọn ta đi à?" Hải Châu tức mình nhặt hòn đá ném nó, "Ngươi đợi đấy, bọn ta sẽ ăn hết thịt nhà ngươi. Ăn không hết thì gói mang về, xương cũng không chừa lại cho mày đâu."

"Chó thối."

Con vẹt c.h.ử.i đổng.

"Tiểu Hoàng, im mồm." Tần Kinh Nương bực bội đi ra, "Cái nết chết tiệt này học của ai thế hả? Còn không im ta đ.á.n.h cho bây giờ."

Con ch.ó vàng bị mắng thì lập tức tiu nghỉu, nó cụp đuôi lủi thủi ra ngoài cổng ngồi.

Triều Bình hừ mạnh một tiếng, lần này không đòi về nữa, m.ô.n.g dính c.h.ặ.t vào ghế thầm nghĩ nhất định phải ăn một bữa no nê rồi mới đi, cho con ch.ó thối này tức chết.

Cá đã kho, Tần Kinh Nương lấy tiền sang nhà ngư dân đi biển về mua ba cân tôm, lại mượn miếng thịt mua con gà về nhà hì hục một hồi mới có cơm ăn.

Lúc ăn cơm, con ch.ó vàng nằm dưới gầm bàn ngoan ngoãn chờ người ta ném xương cho. Nhưng lần này chẳng ai thèm để ý đến nó. Ngửi thấy mùi thịt nó l.i.ế.m mép chui ra, đi một vòng quanh bàn rồi đứng giữa Bình Sinh và Tần Kinh Nương nhìn hau háu.

Bình Sinh mím môi lén ném cục xương còn dính thịt cho nó.

"Không được cho nó ăn, bỏ đói nó một bữa."

Tần Kinh Nương lườm con ch.ó.

Con ch.ó vàng sợ hãi cụp tai xuống, ngậm cục xương cúi đầu đứng ngây ra như phỗng.

"Thôi bỏ đi." Hải Châu không chịu được vẻ đáng thương của nó liền gom xương gà trên bàn ném xuống đất, nói: "Tính nó thế rồi. Nói nó có hiểu đâu, đừng mắng nó nữa. Nó cũng là con ch.ó khôn, tội nghiệp."

Con ch.ó vẫn giữ nguyên tư thế cũ, nước miếng chảy ròng ròng xuống đất cũng không dám nhai cục xương trong miệng.

Tần Kinh Nương thở dài, gắp miếng ức gà ném cho nó rồi bất lực nói:

"Ăn đi ăn đi."

Bà vừa lên tiếng, cái đuôi đang rủ xuống liền dựng lên vẫy tít mù. Con ch.ó vàng nằm xuống nhai xương, được ăn ức gà là sướng rơn liền quên bén ai vừa mắng mình, hớn hở chạy quanh bàn xin xương.

Đến chỗ Hải Châu, nàng và Đông Châu mỗi người gắp một miếng thịt heo cho nó. Đến chỗ Phong Bình và Triều Bình, hai cậu bé ném cho nó miếng đậu phụ khô.

Trường Mệnh cười hì hì, ăn bữa cơm mà như xem kịch. Hắn gắp cái đầu gà ném cho con ch.ó, nói:

"Mai cùng Bình Sinh sang nhà ta, ta bảo người hầm xương cho ngươi ăn."

"Định dùng đồ ăn dụ dỗ nó phản chủ à?"

Hải Châu hỏi.

"Ta thử xem." Trường Mệnh nhìn mọi người, hỏi: "Được không?"

"Không được. Nó là ch.ó, đừng lấy cách đối xử với người ra áp dụng lên nó."

Hải Châu nghiêm giọng từ chối.

"Vậy thì thôi."

Trường Mệnh nghe lời nàng.

Ăn xong, Đông Châu và Hải Châu giúp Tần Kinh Nương rửa bát, dọn dẹp sạch sẽ mới ra về.

Con ch.ó vàng ăn xong xương là trở mặt không nhận người. Lúc tiễn khách ra cửa cứ nhìn chằm chằm, tiễn ra tận cổng thôn mới quay lại.

"Nó sợ chúng ta quay lại lấy đồ nhà nó à?"

Trường Mệnh suy đoán.

Hải Châu "ừ" mạnh một tiếng:

"Canh chừng kỹ lắm."

"Chó thối."

Con vẹt lên tiếng.

"Chim nhỏ, hát một khúc đi." Triều Bình ghé lại gần nói, "Ta bắt nhịp cho ngươi nhé."

Nghe chim hát vài lần Triều Bình cũng học được đôi câu. Cậu bé ngân nga hai tiếng, con vẹt không đợi cậu bé hát xong đã lập tức tiếp lời.

Giữa trưa đường vắng tanh, Hải Châu mặc kệ nó để nó hát bên tai, càng hát càng hăng, hát mãi đến tận đường cái mới thôi.

"Khát quá."

Nó nói với Hải Châu.

"Nhịn chút đi, sắp về đến nhà rồi."

Vào ngõ Đá Xanh, trong ngõ vắng lặng. Triều Bình chạy nhanh về nhà thấy cổng lớn mở toang, cậu bé chạy vào gọi:

"Nãi nãi, cha, mọi người xem ai về này?"

"Ai về thế?" Tề A Nãi từ trong phòng Tề lão nhị đi ra, nói: "Để ta xem nào? Không quen, tiểu hài t.ử nhà ai đi nhầm cửa thế này?"

"Không quen thì bọn con đi nhé?"

Hải Châu cười khanh khách bước vào.

"Đi đi đi, đi hết đi, lát nữa ta thuê kiệu tám người khiêng đón các con về." Tề A Nãi cười nói: "Trong nồi có nước nóng đấy, các con rửa ráy thay y phục sạch rồi ngủ một giấc đi."

Phong Bình, Triều Bình và Trường Mệnh sang nhà bên kia rửa mặt. Hải Châu và Đông Châu ở nhà múc nước nóng tắm rửa. Tắm xong ra ngồi xổm bên rãnh nước giặt y phục, lúc phơi tóc thì tranh thủ sắp xếp đồ đạc mang về.

"Gà sống để ở sân bên tam thúc con ấy."

Tề A Nãi nói.

"Hai hôm nay làm thịt hầm ăn đi, kẻo càng nuôi càng gầy."

Hải Châu gỡ d.a.o đốn củi trên tường xuống rồi dùng mũi d.a.o tách buồng chuối ra. Lênh đênh trên biển năm ngày, chuối xanh đã chuyển sang màu vàng xanh lẫn lộn, ủ rơm thêm hai ba ngày nữa chắc chín đều.

"Nãi nãi, đợi chuối chín thì người mang chia cho lão nhân với tiểu hài t.ử trong ngõ một ít, ăn cái này nhuận tràng lắm."

Hải Châu nói.

"Nhuận tràng à? Thế để dành nhiều chút cho nhị thúc con." Tề A Nãi lấy một quả chuối đặt lên bệ cửa sổ, nói: "Phơi nắng cho ấm rồi cho nhị thúc con ăn."

Tề lão nhị nằm liệt ba năm, ngày đêm không nằm thì ngồi, ăn không tiêu hóa vì vậy mà lâu ngày dạ dày ngày càng kém.

"Nhị thúc cần thì..."

Hải Châu bẻ tiếp một nải dài bỏ vào chậu gỗ, múc bốn gáo nước dội rửa ngâm, rửa sạch vỏ chuối lau khô rồi dùng kim xâu chỉ xuyên qua cuống chuối, cuối cùng treo trong phòng. Đây là cách người dân Quỳnh Nhai chỉ cho nàng để có thể bảo quản chuối được lâu hơn.

"Chắc vài hôm nữa sẽ có chuối tươi chở đến bến tàu bán, sau này không lo thiếu chuối ăn đâu." Hải Châu nói, lại hỏi: "Mời đại phu đến khám cho nhị thúc chưa? Dạ dày kém thì kê ít t.h.u.ố.c uống."

"Đang uống rồi nhưng đại phu bảo trị ngọn không trị gốc, t.h.u.ố.c cứ hết là bệnh lại tái phát mà t.h.u.ố.c lại không thể uống lâu dài được."

"Nương, đừng nói mấy chuyện này với Hải Châu và Đông Châu."

Tề lão nhị gọi vọng từ trong phòng ra, mấy bệnh tật tế nhị thế này làm người ta mất hết tôn nghiêm.

"Được rồi được rồi, không nói nữa." Tề A Nãi quay mặt đi trả lời rồi bảo: "Tóc khô rồi thì hai đứa về phòng ngủ đi, để ta sang bên cạnh xem hai thằng nhóc kia sao còn chưa về."

Hải Châu lấy từ đáy hòm ra một chiếc hộp gỗ cuối cùng, đây là trầm hương lão tù trưởng tặng, Hàn Tễ đưa qua tay cho nàng. Nàng vào bếp lấy que đ.á.n.h lửa ra, thổi lửa bén lên. Thanh trầm hương khô hơ trên ngọn lửa bén ra tàn lửa đỏ, một mùi d.ư.ợ.c liệu thanh đạm tỏa ra sau đó lan tỏa ngày càng rộng.

Ngôn Tình, Linh Dị, Xuyên Không, Khác
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »