Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Lượt đọc: 11084 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »
Chương 397
Hàn Tễ đến dạm ngõ

❊ ❊ ❊

Hạt thông đã bóc vỏ, hạy nào cũng to mẩy, Hải Châu ngửa đầu đổ hết vào miệng, phồng má nhai rồi hỏi một cách không rõ ràng:

"Huynh bóc cả ngày trên thuyền đấy à?"

Hàn Tễ gật đầu. Hắn nói được làm được, không định cho chim ăn liền bắt chước động tác của Hải Châu bốc một nắm hạt thông đổ vào miệng.

Hai người vừa đi vừa ăn, nàng một miếng hắn một miếng. Con vẹt bay chậm lại đậu trên mái hiên nhìn chằm chằm hai người đang ăn hạt thông ngon lành, rồi nhìn Hải Châu chờ nàng lên tiếng.

"Bay tiếp đi, đi trước mở đường."

Hải Châu nói.

Con vẹt lại bay lên phía trước một đoạn, lần này đậu trên cây ven đường nhìn chằm chằm hai người đang chậm rãi đi tới, mắt nhìn túi hạt thông vơi dần. Khi hai người đi đến dưới gốc cây, nó mặt dày đậu lên vai Hàn Tễ nghiêng đầu hỏi:

"Ngon không?"

"Ngon lắm, nhai cả nắm thế này thơm thật." Hàn Tễ lắc lắc cái túi đổ ra nắm cuối cùng, tung tung trên tay nói: "Hạt thông rang rồi giòn tan béo ngậy. Lần này ta đến chỉ mang theo một hộp thôi, bóc vỏ cũng chỉ được ngần này."

Đôi mắt đen láy của con chim liếc nhìn hạt thông trong lòng bàn tay hắn, hàm súc nói:

"Chim đói."

Hàn Tễ coi như không nghe thấy thổi phù một cái cho bay hết vụn vỏ, đưa tay đổ vào miệng. Ngay sau đó cánh tay bị một móng vuốt chim đạp tới, tiếp đó cái mỏ chim cũng chen vào. Hắn đẩy nó ra, ăn trọn chỗ hạt thông.

"A…"

Con vẹt hét lên ch.ói tai.

"Đừng làm loạn, ồn ào ảnh hưởng người ta." Hải Châu b.úng nó một cái, nói: "Ngươi chẳng phải không quen hắn sao? Ta dạy ngươi rồi, không được ăn đồ người lạ cho mà."

"Chim giận rồi."

Con vẹt không chỉ giận Hàn Tễ mà còn giận lây sang cả Hải Châu, ghét bỏ nàng không phối hợp, nó lao đầu bay đi cắm đầu cắm cổ bay một mạch.

Hàn Tễ và Hải Châu không hẹn mà cùng rảo bước nhanh hơn, mắt dõi theo con vẹt vẫn còn tâm trí tán gẫu. Ra khỏi con phố, đường vắng người Hàn Tễ nhỏ giọng báo cáo thành quả bận rộn mấy tháng nay của hắn.

"giếc người Đại Lý còn chặn thuyền của họ, bên Đại Lý biết được liệu có làm khó dễ thuyền quan sang đó buôn bán không?"

Hải Châu hỏi.

Hàn Tễ gật đầu. Thuyền quan qua lại đúng là bị làm khó dễ nhưng vì quan hệ lợi ích nên tình thế vẫn trong tầm kiểm soát.

"Mỗi chiếc thuyền tăng thêm hai mươi lính canh, trang bị đủ d.a.o và cung tên. Dù có xảy ra tranh chấp mâu thuẫn, diễn biến thành đ.á.n.h nhau bằng binh khí thì lính canh trên thuyền cũng có thể bảo vệ an toàn cho thương nhân. Thuyền ra biển lớn là yên tâm rồi."

Hàn Tễ nhìn ngư dân đang cuốc đất cách đó không xa. Để làm đất trồng rau, hắn phái người đi các thôn phổ biến phương pháp bón phân, mỗi năm còn định kỳ phát hạt giống và dạy cách trồng trọt cho những ngư dân không thạo nghề nông. Giờ đây hiện tượng ăn rau dại giảm đi nhiều, mùi cá chết tôm ươn cũng nhạt bớt. So với lúc hắn mới đến Quảng Nam thì mọi mặt đều đã được cải thiện.

"Có thể không qua lại với Đại Lý nữa nhưng ta không thể làm ngơ trước hành động cướp bóc con dân Đại Chiêu của chúng."

Hắn tiếp tục nói.

"Ta ủng hộ huynh." Trên đường không có ai, Hải Châu đưa tay nắm lấy tay Hàn Tễ. Khóe mắt liếc thấy con vẹt bay rẽ sang ngả khác, nàng gọi lớn: "Thôn Hồng Thạch không ở hướng đó đâu."

Con vẹt thuận thế đậu xuống một tảng đá ngầm.

"Không biết đường thật à?" Hàn Tễ đi tới hỏi, hắn nhón một hạt thông đưa ra nói: "Rơi trong tay áo, cho ngươi nếm thử mùi vị đấy."

Con vẹt nghiêng đầu tức giận "phì" một tiếng thật to.

"Đi thôi, không thèm để ý đến hắn, đậu lên vai ta nào." Hải Châu đưa cho nó bậc thang xuống, hỏi: "Khát nước rồi phải không?"

Con vẹt chép miệng, nói:

"Khát."

"Lát nữa kiếm nước cho ngươi uống."

Hàn Tễ lắc lắc hạt thông trong tay, nói:

"Thật không nếm thử à? Thế ta vứt đi nhé, ta ăn ngán rồi."

Mắt con vẹt dán c.h.ặ.t vào hạt thông di chuyển theo thấy Hải Châu nhón lấy đưa lại gần, nó cử động móng vuốt, khi hạt thông đưa đến miệng mỏ chim nhanh nhẹn mổ một cái. Nó ăn được rồi.

Vào thôn Hồng Thạch, khói bếp lượn lờ trên mái nhà. Trong thôn vắng vẻ cũng không nghe thấy tiếng người. Cảnh này ở nông thôn không thường gặp nhưng ở làng chài thì rất bình thường. Trong nhà chỉ để một người nấu cơm, những người khác đều ra bờ biển bắt hải sản.

Đến gần nhà Vu gia, chưa vào cửa thì con ch.ó vàng lớn đã lao vút ra. Nó vểnh cái đuôi to đứng chặn cửa không sủa không kêu không vẫy đuôi.

"Ngươi ở nhà à? Yên tâm đi, bọn ta không ăn cơm nhà ngươi đâu." Hải Châu nói mát mẻ, nàng gọi vọng vào trong: "Có ai ở nhà không?"

Bình Sinh thò đầu ra từ bếp, thấy người đến liền nhảy cẫng lên chạy ra:

"Đại tỷ, Hàn nhị ca, mau vào đi."

Con ch.ó vàng lúc này mới vẫy đuôi, đi theo người vào sân. Người đứng nó đứng, người ngồi nó ngồi.

"Nương không ở nhà à? Đệ đang nấu cơm sao?"

Hải Châu nhìn vào bếp.

"Đệ đang nấu cháo, nương và cha đi bờ biển rồi."

Bình Sinh đắc ý nói.

"Khá lắm nhóc con, biết nấu cơm rồi cơ à."

Hàn Tễ khen một câu.

"Đệ học theo ca ca đấy, huynh ấy còn biết nướng bánh nữa cơ, đệ thì chịu." Bình Sinh hơi ngượng ngùng nói: "Chỉ là vo gạo đổ nước nhóm lửa thôi mà, nhìn vài lần là biết ngay."

Củi trong bếp sắp rơi ra, Bình Sinh chạy vào thêm củi nói:

"Đại tỷ, tỷ trông lửa giúp đệ để đệ đi tìm nương về."

"Không cần tìm bà ấy đâu, ta qua đây chỉ nói vài câu thôi. Hàn nhị ca của đệ sáng mai sẽ sang dạm ngõ, đệ bảo nương sang sớm một chút nhé, cả nhà đệ đều sang." Hải Châu dứt lời đi ra ngoài lại dặn dò: "Đệ ở nhà một mình nhớ đóng cửa lại, trời sắp tối rồi có ch.ó canh cũng không an toàn đâu. Đệ ra đóng cửa đi, bọn ta về đây."

Nàng đứng ngoài cửa thấy cửa đóng lại từ bên trong, nàng nhắc cài then cửa rồi dặn dò thêm lần nữa mới cùng Hàn Tễ rời thôn.

"Chim khát."

Con vẹt như mới nhớ ra.

"Lúc ở nhà sao ngươi không nói? Giờ ra khỏi thôn rồi." Hàn Tễ quay lại nhìn, nói: "Ngươi đừng nói chuyện nữa, tiết kiệm nước bọt đi, khát thì về nhà uống."

"Khát khát khát…" Con vẹt kêu to, "Chim khát."

"Ta thấy ngươi chẳng khát đâu."

Hàn Tễ hừ nhẹ.

Con chim cứ nhất quyết kêu khát, nó ồn ào suốt dọc đường khiến Hàn Tễ và Hải Châu có chút tâm tư riêng tư cũng tan biến. Mang theo con chim ồn ào về trấn, đi trên phố, Hàn Tễ thấy sạp bán nho liền bỏ tiền mua một giỏ nhỏ sau đó bứt một quả đưa cho chim. Lúc này nó mới im lặng.

Về đến nhà, Hải Châu múc một bát nước lớn đặt lên bàn, nói:

"Chim, lại đây uống nước."

Con chim qua mổ vài ngụm rồi thôi.

Hải Châu trừng mắt:

"Không phải ngươi khát sắp chết rồi sao? Uống mấy ngụm thế là đủ à?"

Con chim giả điếc, dùng móng vuốt giữ quả nho mọng nước mổ từng chút một.

"Ăn cơm thôi."

Đông Châu ra gọi.

Để ăn món gà nước dừa, Hải Châu đặc biệt đi mua cái nồi đồng. Đáy nồi đặt lò than củi, nước dừa sôi lục bục trên than hồng, thịt gà nấu trong nồi đồng càng dậy mùi. Ăn hết gà có thể thả thêm cá viên, tôm biển và ngồng cải, cuối cùng mỗi người nửa bát b.ún chan canh. Nước canh nóng hổi vào bụng toát mồ hôi, sảng khoái vô cùng.

Tối nay không ăn b.ún mà ăn mì. Mì cán xong chưa cho vào nồi, sợi mì dễ nát, lúc ăn đun nước luộc là vừa.

"Không có thức ăn gì nhiều, cô gia ăn tạm nhé."

Tề A Nãi lau tay đi ra khách sáo nói.

Gọi Thiếu tướng quân thì xa lạ mà gọi Hàn Tễ thì không phải phép, giờ sắp dạm ngõ rồi nên Tề A Nãi cũng đổi cách xưng hô.

"Có thịt có rau có canh, con không kén chọn đâu." Hàn Tễ ngồi xuống cạnh Hải Châu, nhìn Trường Mệnh một cái nói: "Nương ta không ở nhà, Trường Mệnh ngày nào cũng ăn bên này à? Béo lên rồi đấy."

"Đông người tranh nhau ăn nên ăn ngon miệng hơn." Hải Châu cầm đũa, nói: "Ăn cơm trước đã, đừng nói chuyện nữa."

Mèo ngửi thấy mùi đã về, rùa lớn cũng tới. Con vẹt đậu trên đầu tường không dám xuống, nó nhìn mèo và rùa xúm lại ăn canh gà trộn vụn cá thì vừa c.h.ử.i thề vừa thở dài.

Đồ ăn trong nồi đồng đã vơi đi nhiều, Hải Châu vào bếp luộc mì. Nghĩ đến sức ăn của Hàn Tễ, nàng lấy cái bát sứ to nhất múc mì cho hắn.

Hàn Tễ không phụ sự mong đợi, một mình hắn ăn hai bát mì to tướng, cá viên cũng ăn sạch. Ăn đến cuối cùng mọi người đều dừng đũa nhìn hắn ăn, Hải Châu phụ trách chần rau luộc cá viên cho hắn.

"Sống trên biển khổ cực quá nhỉ."

Tề A Nãi cười.

Hàn Tễ gật đầu, tiếp lời:

"Tối nay chủ yếu là vui, tâm trạng tốt nên con ăn nhiều thôi."

"Ngày mai còn vui hơn ấy chứ."

Trường Mệnh cười hì hì trêu chọc.

"Ngày mai vui quá chắc ăn không ngon đâu."

Hàn Tễ cười.

Hải Châu cũng cười tủm tỉm.

Tề lão tam nhớ lại lúc gặp Thiếu tướng quân mặt lạnh ở Tề Gia Loan, khi đó khí thế của ngài ấy khiến người ta không dám mở miệng. Giờ nhìn nam nhan bưng bát và cơm ngấu nghiến chẳng khác gì hàng xóm láng giềng, chim hạc lẫn vào bầy gà, hạc quen rồi thì gà cũng quen.

"Thay đổi nhiều thật, có hơi người hơn rồi."

Tề lão tam nói nhỏ.

Ăn xong, Hàn Tễ ngồi chơi một lát. Khi Tinh Châu quấy khóc đòi ngủ, hắn đưa Trường Mệnh về, con vẹt cũng lén lút đi theo.

"Tối không ngủ bên này à?" Hải Châu gọi với theo, "Thế thì ta không nhốt mèo nữa nhé."

Con vẹt ậm ừ một tiếng bay vào sân Hàn gia. Nó đậu trên l.ồ.ng chim uống nước, nha hoàn thấy vậy bỏ một đĩa hạt thông hạt dưa và đậu phộng vào l.ồ.ng. Con chim ăn một miếng, thấy không đủ ngon liền đạp lên l.ồ.ng chim bay đi rồi bay thẳng đến sân của Hàn Tễ.

Hàn Tễ tắm rửa xong mở cửa ra liền thấy con chim đậu trên bàn, cố ý hỏi:

"Ngươi là ai? Ta có quen ngươi không?"

"Ngươi thật hẹp hòi."

Hàn Tễ suýt bật cười, sau đó ngồi lên giường nói:

"Không có việc gì thì ra ngoài đi, ta muốn ngủ."

"Có việc." Con chim bay đậu lên cọc giường nhỏ giọng hỏi: "Không có hạt thông à?"

"Trong l.ồ.ng chim chẳng phải có rồi sao?"

Con vẹt không lên tiếng.

Hàn Tễ ngồi dậy b.úng vào mỏ nó, b.úng rồi lại b.úng thấy nó nằm im mặc hắn trêu chọc, hắn thầm nghĩ hà tất phải thế? Oai phong được một lúc giờ rơi vào tay hắn rồi.

"Trên thuyền còn một ít, ngày mai ngươi đi cùng ta đến dạm ngõ thì ta sẽ cho ngươi ăn." Hàn Tễ ghé sát lại ôn tồn dạy nó nói lặp lại mấy lần, xác nhận: "Nghe hiểu chưa?"

"Hiểu rồi."

Con chim rũ lông.

Một đêm trôi qua, con chim ngủ chập chờn. Khi trời tờ mờ sáng nó bay lên giường giẫm lên n.g.ự.c Hàn Tễ, hét lớn:

"Hàn Tễ, dậy đi, trời sáng rồi."

Hàn Tễ đã tỉnh từ lúc nó bay vào giường, hắn xách con chim lên ngồi dậy nói:

"Nết ngủ của ngươi xấu thật đấy, ban đêm thế mà còn nói mớ."

Con chim cảnh giác, đảo mắt nói:

"Không ngủ với ngươi nữa, chim đi tìm Hải Châu."

"Hải Châu có nhắc đến ta với ngươi không?" Hàn Tễ mặc y phục xuống giường, dò hỏi: "Nàng ấy nhớ ta chứ?"

Con chim lầm bầm phát ra những âm thanh không rõ nghĩa.

"Chim ngốc."

Hàn Tễ thầm mắng, lúc cần khôn ngoan thì lại ngốc nghếch.

Ăn xong cơm nhà bếp mang lên, Hàn Tễ mang theo con vẹt ra cửa. Lúc này trời đã sáng rõ, ánh nắng xuyên qua tầng mây chiếu xuống mặt đất và mặt biển. Ông trời tác hợp, hôm nay là một ngày cực đẹp.

Đến bến tàu hắn phát hiện bờ biển khá đông người, ai nấy xách ghế ngồi ở bến tàu nhìn ra biển.

"Làm gì thế?"

Hàn Tễ hỏi.

Lính canh đáp:

"Đến xem cá voi sát thủ, sáng nào chúng cũng đến tìm Hải Châu đấy."

Hàn Tễ: ...

Hắn lên thuyền. Trên thuyền treo vải đỏ, boong thuyền xếp bảy mươi hai hòm sính lễ. Binh lính canh thuyền ai nấy mặc đồng phục chỉnh tề, thắt lưng buộc dải lụa đỏ.

"Đại hỷ đại hỷ…" Con vẹt đứng trên mạn thuyền cất giọng, "Thiếu tướng quân đến dạm ngõ Hải Châu rồi, sắp cưới thê t.ử rồi."

Nhìn thấy thuyền thì không ai không biết chuyện gì nhưng thấy con vẹt ra sức rao to như vậy, người dưới thuyền cười rộ lên.

"Ngươi biết thế nào là dạm ngõ thế nào là thành thân không mà nói?"

Có người hét lớn.

Con vẹt không để ý, mỗi khi khiêng một hòm sính lễ xuống nó lại cao giọng hô:

"Đại hỷ đại hỷ, Hàn Tễ đến dạm ngõ Hải Châu rồi!"

"Đại hỷ đại hỷ, Hàn Tễ và Hải Châu sắp thành thân rồi!"

"..."

"Dạm ngõ, thành thân, cưới thê t.ử, cưới thê t.ử..."

Đàn cá voi sát thủ dưới biển trồi lên, chúng nhô khỏi mặt nước nhìn cảnh náo nhiệt trên bến tàu. Người trên bến tàu nhìn cá voi sát thủ dưới biển rồi lại nhìn đoàn sính lễ dài dằng dặc, ngẫm nghĩ một chút rốt cuộc vẫn đi theo đoàn người dạm ngõ.

Bảy mươi hai hòm sính lễ, một trăm bốn mươi bốn người khiêng. Hòm đầu tiên vào ngõ, hòm cuối cùng mới rời thuyền. Trên đường đông nghịt người xem náo nhiệt, nam nữ già trẻ đi theo đưa đoàn sính lễ tranh cướp tiền mừng và xin bánh kẹo hỷ. Tiếng cười nói ồn ào át cả tiếng báo tin vui của con vẹt, nó dứt khoát lười biếng đậu trên chiếc hòm buộc hoa đỏ to tướng.

"Con chim này cũng là sính lễ à?"

Một đứa trẻ chỉ vào con chim cười.

Con vẹt rũ lông, hét lớn:

"Đại hỷ đại hỷ..."

"Hóa ra là chim bà mối."

Sính lễ vào cửa, sân nhà Hải Châu chật kín, cả sân đỏ rực vui mừng khôn xiết. Bà mối mở hòm cho mọi người xem sính lễ: vàng bạc châu báu lấp lánh, vàng khảm đá quý, trâm phượng mỏng như cánh ve, mũ phượng đính đầy châu ngọc, thế mà còn có cả bộ hỷ phục đỏ thẫm.

--

Ngôn Tình, Linh Dị, Xuyên Không, Khác
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »