[Mạt Thế] Trong Sinh Thời Kỳ Diệt Vong

Lượt đọc: 3383 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 90
biển máu

❊ ❊ ❊

Tối đó

Ổ khoá đã được mở chốt đeo khẩu trang lên mặt, họ chia ra hai 4 cánh. Á Hiên và Nhiên Kỳ đang tiếp cận phòng thí nghiệm, bên trong lồng đang nhốt một con tang thi thực vật. Nhìn hình dáng này chắc rằng con tang thi đã được họ nuôi nhưng tại sao, ánh đèn mờ mờ chiếu về phía bàn. Trên bàn có một tâp nghiêm cứu

"Thí nghiệm nuôi tang thi thực vật 24"

"Họ nuôi chúng với mục đích gì vậy, chúng là loài sinh vật gây hại đến con người cơ mà"

"Bên này còn, tang thi này giúp căn cứ thực hiện mục đích chiếm giữ các căn cứ khác, nó gần sẽ nghe lệnh con người tàn sát tất thảy"

"Lòng tham thật vô đáy, ngu ngốc thật tang thi sẽ không bao giờ phục tùng và nghe theo con người"

Bỗng có tiếng vỗ tay vang lên phía sau bọn họ, là cấp trên của đám dị năng giả óc bã đậu kia. Á Hiên đem Nhiên Kỳ bảo vệ phía sau lưng

"Hah ta biết kiểu gì chúng mày cũng thoát ra mà"

"Vâỵ sao, vậy ngươi có đoán được rằng ngươi sắp chết không?"

Vừa dứt lời Nhiên Kỳ từ bao giờ đã mon men ra phía sau lưng hắn một nhát ngọt lịm xuyên qua tim, moi tinh hạch ra bên ngoài. Hắn nhìn đến phẫn bộ tay cố bấm cái gì đó, rồi chết đi. Con tang thi thực vật trong lồng điên cuồng khi ngửi thấy mùi máu, nó nhanh chóng thuận theo mà phá vỡ lồng sắt. Dây leo quấn chặt lấy hai người, Nhiên Kỳ dùng Ám hệ cố ngăn nó lại. Á Hiên dùng Hoả hệ thiêu đốt thân nó, nó gào lên đau đớn.

Dây leo quất quất lên không trung, Nhiên Kỳ bị nó mạnh bạo ném vào tường, Á Hiên chạy lại

"Nhiên Kỳ"

"Khụ khụ"

"Em không sao chứ?"

"khụ em ổn chỉ là hình như....em bị gãy xương sườn rồi"

"Em ngồi yên ở đây anh đi giải quyết nó"

Á Hiên buông Nhiên Kỳ ra đi về phía con tang thi vẫn đang gào lên vì đau đớn kia. Kết hợp Hoả hệ và Lôi hệ tao thành một quả cầu to phóng về phía nó, đôi mặt không có một chút cảm xúc nào. Nó dùng dị năng áp chế lại dị năng của anh nhưng bất thành nên đau đờn mà chết. Á Hiên lạnh nhạt lấy đi tinh hạch của nó, bế Nhiên Kỳ lên rồi đốt phòng thí nghiệm hai người an toàn rời khỏi

"Buông em ra đi, thế này lỡ ai thấy sẽ hiểu lầm mất"

"Anh lại muốn cho họ hiểu lầm đấy"

Nhiên Kỳ đỏ mặt ấp úng, nét mặt dễ thương của con cừu nhỏ này làm sư tử càng thêm lưu manh. Á Hiên hôn nhẹ lên đôi môi mềm màu hoa đào của cậu, Nhiên Kỳ đỏ mặt trốn luôn vào lồng ngực vạm vỡ của Á Hiên. Anh vui vẻ bế cậu đi, đi ngang đến đâu lửa liền theo ngay phía sau. Bên này mọi người đều hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc, đã đặt toàn bộ thuốc nổ cực mạnh ở những nơi quan trọng nhất của toà nhà chỉ cần lửa lan ra tới được đó sẽ phát nổ. Toàn bộ căn cứ sẽ trở về với các bụi

Sỹ Thành và An Tùng đã tỉnh dậy sau tác dụng của thuốc ngủ mà Văn Phong điều chế, bọn chúng tức giận tìm kiếm bọn họ. Bền này Văn Phong và Tử Khiết đã đặt xong ngoài nổ định thoát ra phía ngoài tụ tập với mọi người, An Tùng và Sỹ Thành vô tình gặp Tử Khiết và Văn Phong đang nhanh chóng chạy về phía trước. Một hoả cầu phòng về phía họ Văn bay xa vào bức tường ở ngã ba của căn cứ, Tử Khiết lo lắng chạy nhanh tới

"Văn Phong, Văn Phong anh không sao chứ"

"Khụ khụ anh ổn nào đừng khóc, em khóc lên thật xấu"

"Giờ phút nào rồi còn chọc em"

"Không chọc nữa, em thật dễ thương"

"Hừ, em đỡ anh đứng dậy"

Tử Khiết đỡ Văn Phong dậy từ sau thêm mấy quả dị năng nữa phóng tới, Văn Phong dùng dị năng của bản thân áp chế dị năng của hai người làm bên trong vang lên một tiếng nổ lớn khói bay nghi ngút. Tử Khiết cũng không chịu thua mà đáp trả lại họ, hai người Văn Phong và Tử Khiết ăn ý phối hợp. Đến giây phút quan trọng quyết định mạng sống từ bạn trở mặt thành thù

"Con mịa mày, ngu vừa thôi. Nhắm cho trúng thật phí phạm dị năng"

"Chắc mày hơn gì tao, dị năng mạnh mẽ như vậy chỉ dùng để đánh lén mới thắng nổi, đúng là thằng hèn"

"Chắc mày không hèn, mày tưởng mày thanh cao lắm à thực chất chỉ là một con bù nhìn cho họ mặt sức lăn nhục mà thôi!"

"Vậy mày cũng đừng quên tao với mày cũng chỉ là cùng một loại người, chúng ta từng lên giường với mấy tên giàu có kia vì lương thực đấy"

"mày....mày"

Trước màn kịch đặc sắc như vầy khiến cho Văn Phong và Tử Khiết vô ucngf thích thú, Tử Khiết thích thú vỗ tay. Văn cười khinh bỉ, bọn nó thấy vậy bèn tức giận mà chửi bới

"Mày cũng chả tốt đẹp gì đâu, đừng có dùng mấy cái nụ cười với ánh mắt đó khinh miệt bọn tao"-An Tùng

"Hai kẻ bản thân vì đồ ăn, à mà còn là đàn ông. Các người nói xem nó có thú vị và ghê tởm không?"-Văn Phong

"Các người luôn miệng nói anh ấy là đồng tính ghê tởm nhưng lại đâu nhìn lại bản thân hai người còn ghê tởm hơn anh ấy gấp ngàn lần, dù chúng tôi có đói khát cũng không hạ mình mà cầu thao như hai người"-Tử Khiết

"M* kiếp thằng chó"-An Tùng

"Tôi đã cảnh cáo anh không được đụng vào em ấy và gia đình của tôi. Nhưng anh đâu con nghe nên giờ chắc tôi phải tiễn hai người đi rồi"

"Mày dám tao là anh mày đấy, đồ thứ bất hiếu"

"Anh trai haha nực cười, anh quên nhanh vậy chúng ta không còn là gia đình của nhau từ rất lâu rồi, từ cái lúc mấy người mắng chửi, sỉ nhục tối ấy. Cái gia đình đó đã chết rồi, hiện giờ gia đình duy nhất của tôi chínhl à Ánh Sáng"

Tử Khiết dùng dị năng tạo thành mấy thanh kiếm nhỏ lao về phía Sỹ Thành, toàn bộ tay chân, mắt mũi đều bị tàn phá. Tử Khiết còn muốn chơi đùa với hắn nha nên cứ từ từ đâm vào từng chỗ một của hắn. Ngay cả chỗ đó cũng bị cắt khiến nó bị biến dạng đến đáng thương

Mắt đã mù chân tay không còn, gương mặt biến dị. máu chảy lênh láng. Tử Khiết ngáp dài một cái, nhàm chán moi tinh hạch của hắn ra, lôi chiếc khăn giấy lau sạch sẽ. Rồi nhẹ đứng dậy vứt khăn giấy vào người hắn còn không quên bố thi cho một nụ cười khinh bỉ. Quay lại phía sau Văn Phong lưng dựa vào tường chờ xem kịch, An Tùng sợ hãi tè cả ra quần. Văn Phong cười nhạt, thật mất mặt a~.

Văn Phong rất nhẹ nhàng tạo ra một làn khói độc vây quanh lấy An Tùng, từng làn khói tản vào khống khí. An Tùng cố nín thở nhưng nó đã thấm vào toàn bộ cơ thể, một tiếng hét chói tang vang lên

"Đau quá!A A A A A Đau chết mất"

Sau tiếng la thảm thiết đó toàn bộ cơ thể hắn trào hết ra ngoài, cả mặt mũi cũng không còn nguyên vẹn, hắn vẫn ôm lấy cơ thể đau đớn mà nằm im trên sàn đất. Tử Khiết và Văn Phong nắm tay nhau rời đi, bên ngoài ngoài người đã đầy đủ có mặt, họ quay người lại đi về phía xe việt dã. Một tiếng nổ lớn vang lên phía sau họ, cảnh tượng lúc này trông họ rất chi là ngầu. Căn cứ J cứ thế biến mất, trên trời một cơn mưa máu đang giáng xuống, là máu của những con người độc ác trong căn cứ đó

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của wdr queen