[Mạt Thế] Trong Sinh Thời Kỳ Diệt Vong

Lượt đọc: 3556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 53
quá khứ của hai anh em họ bạch (1)

❊ ❊ ❊

Vị quản gia nọ rất nghiêm khắc, ông không vì cậu tuổi còn nhỏ mà nhân nhượng. Mỗi sáng đều bắt cậu dậy sớm chạy bộ quanh khu rừng, từng ngày như thế trở thành thói quen khó bỏ của cậu bé nhỏ tuổi. Sau hơn 1 năm luyện tập làm quen, thể lực của cậu giờ đã ổn, sức chịu đựng cũng tăng thêm. Quản gia Liêm bắt đầu dựng bẫy khắp khu rừng, cứ thế mỗi ngày trên người Á Hiên toàn thương tích

Để Giai Kỳ không lo lắng anh chỉ biết cắn răng chịu đau mà nói dối cô

"Anh hai bị thương nặng quá, Híc Híc"

"Ngoan nào đừng khóc, anh chỉ bị thương nhẹ thôi."

"Giai Kỳ không muốn anh bị thương đâu"

"Đứa trẻ ngoan, sau này đợi anh mạnh lên. Anh sẽ bảo vệ em có được không?"

"Vậy thì Giai Kỳ nhờ anh hai bảo vệ nha, còn sau này Giai Kỳ lớn rồi sẽ bảo vệ anh hai"

"Haha được"

Thế mà cứ tiếp tục 2-3 trôi qua, Giai Kỳ cũng trở nên khác hơn. Một cậu bé luôn lo lắng bảo vệ em gái mình bây giờ cũng đã đổi thay. Anh còn nhớ như in cái ngày đó. Lúc đó là vào sinh nhật lần thứ 6 của Giai Kỳ, buổi tiệc ấm cúng được tổ chức vui vẻ với những người thân trong gia đình.

Mẹ của Giai Kỳ là Tố Như và ba của họ Bạch Viễn đang ngồi hát bài chúc mừng sinh nhật

"Happy birthday to you. Nào mau thổi nến và ước đi con yêu"

"Vâng ạ"

Nhiên Kỳ thầm ước rồi thổi tắt nến, Á Hiên thấy em gái mình chăm chú ước bèn giở giọng trêu chọc

"Gớm ước gì mà chăm chú thế, lại ước có bạch mã hoàng tử tới rước à"

"Em ước cho anh hai có hoàng tử nào rước đi đấy"

"Hừ vô lý, nhưng nếu vậy thì anh mới là người rước hoàng tử về nhà nhé"

"Xấu như anh ma mới lấy nhá"

"Cái con nhỏ này, mày đứng đứng lại đó cho tao"

"Lêu lêu có điên mới đứng lại"

Á Hiên và Giai Kỳ rượt đuổi nhau khắp phòng ăn, mọi người thấy vậy liền cười ha hả. Buổi tiệc kết thúc, Tố Như bế đứa con gái bé bỏng của mình về phòng. Bà lấy ra quyển sách cổ tích mà đọc cho cô nghe, lần nào cũng vậy khi chuyện kết thúc cũng là lúc Giai Kỳ đã ngủ say từ bao giờ. Á Hiên cùng ba mình là Bạch Viễn ngồi trò chuyện vui vẻ còn cười ha hả vang khắp phòng, Bạch Viễn thấy con trai đã ngủ cũng bước ra ngoài nhẹ nhàng đóng cửa lại

Tối hôm đó, Giai Kỳ chợt tỉnh giấc vì ác mộng vì không muốn làm phiền ba mẹ bèn lẻn qua phòng Á Hiên mà ngủ. Giọng cô ngáy ngủ mà lay người Á Hiên

"Anh hai.....anh hai cho em ngủ cùng với"

"Nhóc con phiền quá, nào lên đây"

Thế là hai đứa nhỏ ôm nhau ngủ, 11 giờ đêm dưới phòng khách xảy ra ẩu đả. Tiếng đồ vật roei rất lớn làm hai đứa bé tỉnh giấc

"Anh Á Hiên có tiếng gì kìa mau dậy"

"Nghe rồi, chúng ta xuống xem thử đi"

Hai đứa trẻ đã vì sự tò mò của bản thân mà đi xuống, trước mắt Á Hiên và Giai Kỳ là viễn cảnh người hầu đều bị giết sạch, máu chảy lênh láng khắp sàn. Tay, chân, đầu.....cả cơ thể bị chặt ra từng khúc rất man rợ. Giai Kỳ khóc nấc, tiếng nấc này làm mấy tên giết người kia để ý. Chúng nhanh chóng cầm dao lao về phía bọn họ. Á Hiên cầm tay Giai Kỳ kéo cô bỏ chạy, ra đến phía sau vườn bọn chúng đã ép hai người vào đường cùng. Tiếng bọn chúng vang vẳn bên tai

"Haha hai đứa tụi bây chạy cũng nhanh đấy chứ, chà anh trai bảo vệ em gái à. Cảm động quá đi mất"

Hai đứa bé run lên vì sợ hãi, dưới sự gấp rút của tên đồng đội. Hắn cầm dao đâm về phía bọn trẻ, ở phía sau Bạch Viễn đã kịp thời bắn cho hắn một phát chết tươi. Tên còn lại tranh thủ bắn pháo, sau đó cũng bị giết nốt. Tố Như hoảng loạn chạy tới ôm chặt hai đứa con của mình vào lòng, thì thầm lời cuối

"Á Hiên, Giai Kỳ ba mẹ chỉ muốn nói ba mẹ rất yêu các con, dù có hi sinh mạng sống của mình ba mẹ nhất định sẽ bảo vệ các con. Vậy nên sống thật tốt và hạnh phúc nhé hai đứa, còn bây giờ hai đứa mau chạy ra cửa sau. Nhanh lên"

Á Hiên rất hiểu chuyện anh kéo theo Giai Kỳ về phía cổng sau, đám người được phái tới lấy mạng họ đã tới. Tiếng súng vang lên từng đợt, hai người tuy từng nằm trong thế giới ngầm nhưng họ đã rất lâu rồi không dùng súng. Thân thủ có chút cứng nhắc rồi, tiếng súng cứ dồn dập nhắm về phía họ. Họ nhìn mhau cười, lúc chết vẫn nắm chặt lấy tay nhau, một lời hẹn ước nữa lại được khắc lên

"Tố Như anh xin lỗi"

"Xin lỗi cái gì chứ, là em tự nguyện thôi"

"Nếu có kiếp sau anh vẫn mong tìm thấy em, cùng em Giai Kỳ và Á Hiên sống một cuộc sống hạnh phúc đến khi chúng ta già và chết đi"

"Sắp đi rồi mà cũng nói được mấy lần sến súa như vậy, nhưng mà em cũng mong như vậy. Tạm biệt anh chồng của em"

"Tạm biệt em vợ của anh"

Viên đạn bay xuyên qua người bọn họ thảm cảnh máu đỏ tươi và cái chết của Tố Như và Bạch Viễn đã in sâu vào tâm trí của Á Hiên. Viễn cảnh này về sau đã trở thành cơn ác mộng của cậu hằng đêm....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của wdr queen