[Mạt Thế] Trong Sinh Thời Kỳ Diệt Vong

Lượt đọc: 3501 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 36
gấu biến dị-bị thương nặng

❊ ❊ ❊

Á Hiên ngã văn ra xa sau đòn của con gấu kia, mọi người hoảng hốt chạy lại phía Á Hiên. Tử Khiết và Văn Phong dùng dị năng xông lên đánh với con gấu hung tơn kia. Hứa Khải từ đầu đã kiệt sức không ít nhưng vẫn lao vào chiến đấu, con gấu xoay chuyển đem một lượt đám con người đang tiện lại gần bản thân mà cào. Tranh thủ bọn họ né đòn, nó như cól inh tính vung cái tay gấu của mình làm họ ngã xuống, Hứa Khải hứng toàn bộ đòn này

Vu Nhiên Kỳ cảm kích vì Hứa Khải đã chặn bớt đòn cho hai người Tử Khiết và Văn Phong. Giai Kỳ vừa dùng dị năng chữa trị cho Á Hiên, nhưng vết thương rất nặng hao tổn năng lượng nếu chiến đấu nữa không trừng sẽ mất mạng. Vu Nhiên Kỳ lấy linh tuyền đưa cho Á Hiên uống kết hợp với dị năng của bản thân đem năng lượng của Á Hiên phục hồi, cứu sống anh một mạng. Hứa Khải bên này đang ho ra máu, con gấu nhân cơ hội định đem người này nuốt trọn. Nhưng không may cho nó, Như Yến đã cản nó lại. Vu Nhiên Kỳ thấy Á Hiên đã bình phục lại bèn chạy qua chỗ Hứa Khải.

Hứa Khải thấy Nhiên Kỳ ngồi xuống coi vết thương cho mình một cổ vui vẻ dâng lên trong lòng. Giọng khàn đi đôi chút mà rặn hỏi

"Sao cậu lại giúp tôi"

"Vì anh đã giúp đồng đội của tôi, chúng tôi tui không quan tâm sống chết của người khác. Nhưng nếu người đó không có ác ý còn cứu giúp chúng tôi một lần. Chúng tôi sẽ không bỏ mặc mà sẽ cứu người đó"

"Chân lý của đoàn đội em thật lạ"

"Em?"

"Dù gì tôi cũng lớn hơn em mấy tuổi xưng vậy sẽ hợp hơn"

"Ừm"

Vu Nhiên Kỳ dùng phép chữa thương cho Hứa Khải, tiện thể cho anh ta dùng một chút nước linh tuyền. Hứa Khải cảm nhận cơ thể sau khi uống nước có chút đau đớn, sau đó lại biến mất hoàn toàn thay vào đó lại là cảm giác cơ thể nhẹ nhàng. Kiểm tra lại dị năng, Hứa Khải bất ngờ, dị năng đã thăng cấp. Kinh hỉ đến bất ngờ làm Hứa Khải lộ rõ vẻ mặt vui mừng, Vu Nhiên Kỳ cũng không để ý nữa. Cậu lao về phía con gấu cùng mọi người tiêu diệt nó. Tang thi cấp cao đã khó nhai gặp mấy con động vật biến dị này còn mệt hơn, nó như bị động dục lao về phía họ mà vồ lấy không thương tiếc

"Nó dai quá vậy"-Giai Kỳ

"Nhiên Kỳ mới khổ, nó cứ vồ về phía em ấy"-Văn Phong

"Nãy giờ tôi cảm thấy lạnh gáy quá trời"-Tử Khiết

"Sao mặt của boss với cái ông Hứa Khải kia như giấm đổ ý"-Như Yến

"Chà có gian tình chăng"-Giai Kỳ

"Tám nhảm ít thôi lo công việc của bản thân đi"-Á Hiên

"Rõ"-Mọi người (trừ Nhiên Kỳ)

Vu đáng thương Nhiên Kỳ khóc không ra nước mắt dùng dao nhỏ chặn lại hết tất cả móng vuốt sắc nhọn của con gấu kia. Á Hiên và Hứa Khải không biết từ khi nào lại phối hợp nhịp nhàng với nhau mà lao tới, đưa Nhiên Kỳ thoát khỏi vòng vây của con gấu thối tha kia. Lửa giận bao chùm gây áp bức đến nóng chảy cả mặt đường, Á Hiên và Hứa Khải xông về phía con gấu. Một đường kiếm lửa ngọt ngào làm đầu nó lăn lốc dưới đất. Thấy nó vẫn còn cử động được bèn dùng hoả cầu phóng về lõi trái tim, một viên tinh hạch mày trắng khiết rơi ra bay về phía Nhiên Kỳ rồi biến mất.

"Đã xong, mệt lả người"-Giai Kỳ

"Uống chút nước đi nào mọi người"-Nhiên Kỳ

Bọn họ cùng nhau mở lời cảm ơn Nhiên Kỳ, sau đó khi về gần đến xe họ liền ngất lịm hết đi. Hứa Khải thấy vậy cũng giúp Nhiên Kỳ đỡ họ vào xe, định tạm biệt cậu thì bản thân chợt nhận ra xe của mình bị phá hư rồi. Vu Nhiên Kỳ cười nhẹ làm người kia sững ra, rồi mới nhẹ nhàng lên tiếng

"Hay là anh đi với chúng tôi vài ngày, sau đó chúng tôi sẽ đưa anh về căn cứ"

"Em biết căn cứ của tôi"

"Ngày nào đài chả loan tin sao mà không biết được"

"Vậy phiền em và mọi người giúp tôi trở về căn cứ trung tâm ở thành phố B"

"Không cần khách sáo"

Sáng hôm sau mọi người đều tỉnh lại, hôm qua họ ngất đi chỉ vì muốn thăng cấp thôi. Đánh cả một ngày trời không thăng cấp sao được với lại họ đã uống tận hai chai nước linh tuyền đấy. Vu Nhiên Kỳ bàn luận với mọi người về Hứa Khải, mọi người không hề trách móc cậu mà còn ủng hộ. Với cái lòng tốt và châm ngôn của cả đoàn đội này thì việc làm của Nhiên Kỳ thật sự rất dễ hiểu. Sau đó cậu tiết lộ với mọi người về dị năng của bản thân

"Em xin lỗi đã giấu mọi người"

"Em sợ mọi người gặp nguy hiểm à"-Á Hiên

"Vâng ạ"

"Còn tên kia biết rồi thì ngậm mỏ vào"-Tử Khiết

"Nếu không tôi và mọi người đập tan cái căn cứ kia của cậu"-Văn Phong

"Yên tâm tôi không phải loại người bán đứng bằng hữu, nhất là người đã cứu mạng của tôi"- Hứa Khải

"Mong cậu không phụ lòng tin vủa Nhiên Kỳ"-Như Yến

"Ừ"

Vậy là họ đi làm vệ sinh và ăn sáng, cả một ngày trời hôm qua chưa được ăn gì khiến họ bât giờ ăn như mấy đứa chết đói. Hứa Khải là người rất nghiêm khắc, nhưng cũng phải khen lấy khen để trình độ nấu nướng của Nhiên Kỳ. Á Hiên thấy vậy cũng chỉ biết ngồi im, Nhiên Kỳ thấy ánh mắt anh trầm xuống bèn đi tới ngồi bế bên an ủi. Không tiết tháo gì mà xoa đầu anh, làm mọi người một phen thất kinh

"Anh đỡ chưa"

"Tôi đỡ rồi,em không cần lo"

"Dạ"

Á Hiên nhìn Hứa Khải bằng con mắt đắc ý, môi nhếch lên kiêu khích. Hứa Khải cũng đâu phải dạng vừa cũng dùng con mắt bảo thạch tím liếc nhìn lại anh. Hứa Khải là một vị đội trưởng thân hình vạm vỡ, đôi mắt phượng màu tím thập phần ma mị, giọng nói trầm lạnh lẽo nhưng đôi lúc lại rất ôn nhu. Ngũ quan khuôn mặt có thể so sánh với Văn Phong và Á Hiên thập phần không hề thua kém, mái tóc nâu ngắn hài hoà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của wdr queen