[Mạt Thế] Trong Sinh Thời Kỳ Diệt Vong

Lượt đọc: 3520 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 46
quá khứ của tử khiết (2)

❊ ❊ ❊

Tử Khiết ngu ngơ không biết gì, lúc cậu ngủ mẹ cậu đã rời đi. Chợt nửa đêm cậu tỉnh dậy, cổ họng khô khan liền nhếch từng bước xuống nhà bếp. Lúc đi ngang thư phòng có tiếng cai trị vã lớn,cậu tò mò nhìn qua khe hở nhỏ của cái cửa. An Tuệ Nhi bị Ngọc Miên tát một phát dấu tay in rõ bên má, Tử Khiết chết lặng. An Tuệ Nhi mạnh mẽ bắt đầu đứng dậy gào lên

"Tôi nói cho hai người biết, tôi chả cần một thứ gì khác của cái nhà này. Ký đơn ly hôn giao quyền nuôi con cho tôi. Tôi tự khắc biến mất khỏi tầm mắt của hai người"

"Được thôi, tôi cũng không rảnh rỗi đến nổi phải nuôi nó. Dù gì chưa chắc nó đã là con của tôi"

An Tuệ Nhi bấu chặt tay đợi bên hỗn đản kia ký xong liền dựt tờ giấy rời đi, thấy Tử Khiết đứng ngoài nên An Tuệ Nhi chit nợ nụ cười nhẹ. Trong đêm đó mụ ta ném hai mẹ con của cậu ra đường, đứa con gái kia của mụ những ngày ở đây đều xem cậu không khác gì một con chó mà sai khiến.

||||| Truyện đề cử: Dưới Bóng Cây Sồi |||||

An Tuệ Nhi tức giận đánh cho con nhỏ không biết điều đó vài cái coi như là lời dạy bảo, nhưng Ngọc Miên ghi thù luôn dùng mọi thủ đoạn câu nhân Tử Khiêm. Nên mẹ cậu sau đó toàn bị hắn ta ra sức chà đạp, cậu nhiều lần muốn theo họ mẹ dẹp cái họ ghê tởm của tên kia đi. Nhưng mẹ cậu luôn từ chối, luôn miệng bảo với cậu

"Tử Khiết ông ta không phải ba con, ba con đã chết từ lâu rồi. Sau này có gặp lại hắn nếu ông ta biết thay đổi thì con đừng ngần ngại mà hãy tha thứ. Con nếu ông ta và gia đình đó làm gì con thì con cứ mặc kệ, nhân quả báo ứng luôn đến nhưng nó đến rất chậm"

Và cuộc sống bui vẻ của hai mẹ có cứ thế trôi qua, mặc dù ở trường Tử Khiết vẫn luôn bị con của Ngọc Miên chà đạp. Nhưng vì mẹ cậu kiên cường vượt qua, để thoát khỏi con ả độc ác kia Tử Khiết một cậu bé vừa tròn 12 tuổi phải cắn răng học tới ngất xỉu mà nhập viện. Nghe tin mẹ cậu cũng bỏ bê công việc của mình mà chăm sóc cho cậu, Tử Khiết nằm trên giường bệnh thều thào

"Mẹ....mẹ ơi, Tử Khiết nhất định sẽ cố gắng chỉ cần con thi vượt cấp mọi thứ sẽ nhẹ hơn. Mẹ không phải vất vả làm một lúc 4 công việc nữa"

"Tử Khiết..."

Một người mẹ xem mạng sống của con mình quý giá còn hơn mạng sống của bản thân, luôn có một nỗi u khuất đau đớn. Bà không biết rằng có nên kể cho đứa con bé bỏng này nghe về bi kịch của mẹ nó hay không. Bà không muốn nó vì bà mà xuống tay giết người. không muốn nó vì bà mà trở nên cô độc trong trại giam.

Thời gian trôi qua dưới sự áp bức của mẹ con Ngọc Miên, bà ta ép mẹ cậu đến đường cùng. Mọi công việc của mẹ bị bà ta đem người đến phá, còn Tử Hoa chắc là hoa khôi thuần khiết thật nực cười. Ả luôn nghĩ ra đủ mọi chiêu trò làm cậu bị bạn bè xa lánh, đánh đập. Phải nói cậu chịu đựng rất tốt, cả thân thể ngày qua ngày trằn trịch vết thương sâu. Tử Khiết không dám không đau, không dám tâm sự với mẹ cậu sợ mẹ cậu sẽ buồn. Năm Tử Khiết 15 tuổi, cơ hội vào trường đại học cậu mong muốn cũng đã đến. Nhưng cậu hoàn toàn suy sụp, ông trời thật thích trêu ngươi, Tử Hoa cùng mẹ cô ả mua chuộc hiệu trưởng đánh rớt cậu dù điểm của cậu cao nhất khối

Ả hả lòng mát dạ vô cùng, mọi tiền đồ của Tử Khiết từ đó tan rã, nhưng cậu vẫn luôn lạc quan mà cố gắng. Mọi cố gắng của một cậu bé chỉ vì muốn mẹ cậu có một cuộc sống bình an, hạnh phúc không lo nghĩ. Nhưng bi kịch xảy ra khiến Tử Khiết trở thành một con người âm trầm. Mẹ cậu thuận lợi vào làm ở công ty đánh máy, mọi người trong công ty rất yêu quý mẹ của Tử Khiết. Nhưng trong mặc tối, tên chủ kai lại ham mê nhan sắc trẻ trung dù bà đã ngoài 30 tuổi. Hắn luôn ve vãn tìm cách đưa mẹ cậu lên giường, nhưng hắn luôn thất bại

Cảm thấy thời cơ chính mùi, Ngọc Miên chính tay tìm tới hắn

"Tôi biết ông muốn gì, tôi sẽ giúp ông có được An Tuệ Nhi và tôi đảm bảo cũng cho ông một số tiền lớn. Vậy nên chúng ta hợp tác chứ"

"Chà được quý bá xinh đẹp đây trơn giúp việc hợp tác này rất tốt. Tôi nhận"

Ngọc Miên sai người bỏ thuốc vào đồ ăn và nước uông mang theo của An Tuệ Nhi, sau đó bà ấy hoa mắt mà ngất đi. Ngọc Miên sai người dẫn bà đi, còn không quên cười lạnh tự nói với bản thân

"An Tuệ Nhi à, cô nên trách bản thân mình xui xẻo vì làm tôi ngứa mắt"

Sau cái đêm thảm kịch ấy, An Tuệ Nhi cả người toàn vết cắn, bà cảm thấy bản thân thật ghê tởm. Từ đó căn bệnh tâm lý cũng dần xuất hiện, trước mặt đứa con trai bé bỏng bà luôn một mặt bình thường. Nhưng đợi con trai quay đi gương mặt bà không có nỗi một giọt cảm xúc. Tên kia cứ thế không bỏ qua cho bà mà cứ luôn tìm cách đe doạ, bắt bà lên giường với hắn. Bà trốn thành tất thảy tố cáo hắn với cấp trên nhưng đều không thành. Vô tình nghe được cuộc trò chuyện của đám người kia, bà bàn hoàng suy sụp

"Cảm ơn phu nhân đây đã giúp đỡ tôi"

"Ông cứ yên tâm mà hành hạ bà ta cho thoả mãn đi, phía cấp trên cứ để tôi lo"

"Vâng vâng"

Gã nhẹ giọng nịnh hót bà ta, An Tuệ Nhi quay lại hết thảy làm bằng chứng. Bà nộp đơn thôi việc, lúc về nhà thì thấy Tử khiết người be bét vết thương máu chảy không ngừng. Bà vội vàng bế đứa con trai chạy chân trần tới bệnh viện, bà không còn người thân tiền tích lũy lâu nay cũng không đủ. Bản thân rơi vào bế tắc bà quyết định vào bar làm việc, bà làm việc quần quật suốt một tuần cuối cùng cũng đủ tiền chữa trị cho Tử Khiết

Ca phẫu thuật âm thầm được tiến hành vì lúc đầu Tử Khiết suýt nữa đã vì Ngọc Miên mà mất mạng. Tử Khiết hôn mê 1 tháng liền khi tỉnh dậy mẹ cậu vẫn kuôn ở đó ân cần chăm sóc cho cậu, nhưng bệnh tâm lý của bà ngày càng nặng. Chính bà cũng biết điều đó, bà mỗi ngày đều lén viết nhật ký, viết lại hết tất thảy mọi tội ác của đám người kia

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của wdr queen