[Mạt Thế] Trong Sinh Thời Kỳ Diệt Vong

Lượt đọc: 3524 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 52
quá khứ của văn phong (cuối)

❊ ❊ ❊

"Ông cũng nên để mấy đứa con của ông tránh xa nó ra nếu không sau này lại khổ"

"Vô phúc thật, sao nó vẫn con ngang nhiên sống ở đời này làm gì nhỉ"

Từng câu nói đăm chọt vào tim của một đứa bé chưa hoàn thiện về mặt tinh thần và lý trí, đó là một nhát dao đẩy nó tới đường cùng. Cứ như thế Văn Phong lủi thủi hết đi học thì đi làm thêm xong lại về nhà chịu trận của ba mẹ và anh hai. Cuộc sống lặp đi lặp lại đến khi Văn Phong đột nhiên ngất trước cổng trường, bác bảo vệ thấy vậy liền đưa cậu đi viện. Cậu nằm viện mấy tháng liền nhưng gia đình không một ai đến thăm cậu, đến kỳ hạn mổ ruột thừa. Văn Phong tự lấy ra số tiền làm thêm mình tích góp được trong 1 năm qua ra đưa cho bác sĩ. Bác sĩ đưa cậu đi làm thủ tục, sau khi mổ xong cậu nằm vỏn vẹn thêm mấy tháng nữa

Cậu rất may mắn vì được suất học bổng của trường nên đã đăng ký luôn suất ăn ở bệnh viện, các bác sĩ bà y tá ở đây rất quý cậu. Nhưng cũng có người thấy bất bình vì cậu nhóc chưa đủ tuổi kia nằm viện mà gia đình không đến thăm dù một lần. Nhiên Kỳ ở lại 2 tuần ở bệnh viện cũng được xuất viện về nhà, nhưng cậu lại thở dài. Thấy cậu về ba mẹ và hắn lôi cậu ra chửi

"Mày được lắm dám gây chuyện, nằm bệnh viện để báo đời bọn tao à"

"Thứ bệnh hoạn có chữa cũng có hết được đâu, tốn tiền"

"Mày đừng có tỏ ra đáng thương, mày báo hại bọn tao bị người ngoài đem ra bàn tán đấy thằng chó"

"Đúng là thứ nghiệt chủng"

"Biết vậy tao bóp chết mày từ lúc đầu cho rồi"

Văn Phong đôi mắt trầm xuống, bên trong đáy mắt vô cùng âm u. Văn Phong bịch tai mình rồi đi nhanh về phòng. Cuộc sống đã khổ cho đến hôm đó, thằng anh trai cậu dẫn theo bạn về nhà chơi. Bảo hắn đem bánh và nước lên, Văn Phong làm theo lời hắn xong lủi thủi quay về phòng làm bài tập. Bỗng dưng cửa phòng anh bị ai đó mở ra.

Chưa kịp phản ứng thì bạn của hắn đã đè cậu xuống ghì chặt tay, Văn Phong sợ hãi vùng vẫy liên tục phản kháng. Khi nghe thấy tiếng chân thì hắn lật ngược người cậu đè lên người hắn. Hăn giở chất giongk run rẩy mà nói

"Xin em tha cho anh, anh không giống em. Anh là trai thẳng, làm ơn thả anh ra"

Ba mẹ cậu thấy vậy liền hốt hoảng, hắn đóng vai người tốt tới đấm Văn Phong lăn ra chỗ khác. Đỡ thằng bạn của mình đứng dậy, dù cho cậu có giải thích ba mẹ cậu vẫn ngó lơ. Họ lại đi tin lời của người ngoài cơ đấy, haha thật nực cười

"Hai bác đừng trách em ấy, là lỗi của cháu. Cháu chỉ thấy em ấy rất buồn nên muốn qua hỏi thăm nhưng ai ngờ"

"Đây không phải lỗi của cháu"

"Thằng bệnh hoạn kia mày thấy mày đa. gây ra chuyện gì chưa hả"

"Mau cút khỏi nhà tao, tao không có đứa con bệnh hoạn như mày

Văn Phong chạy vụt ra khỏi căn nhà tăm tối kia, anh vô mất hồn mà lê từng bước về phía bờ sông. Một bóng dáng từ xa đi tới, anh ta ngồi xuống bên cạnh Văn Phong. Hai người nói chuyện với nhau. Sau đó Văn Phong theo anh ta trở về lúc này anh chỉ mới 16 tuổi. Ở căn cứ mấy năm sau khi tròn 17 tuổi anh gặp Như Yến, 18 tuổi anh và Như Yến gặp Tử Khiết. Cậu bé này làm anh có chút gì đó muốn bảo vệ. Cảm giác nơi lồng ngực thật lạ, trái tim đập vang từng nhịp không đều nhau

Cậu chuyện quá khứ của Văn Phong khép màn, mọi người thấy Văn Phong cười lòng càng thêm chua xót

"Anh yên tâm bọn em không như họ. Bọn em rất yêu quý anh"-Giai Kỳ

"Đừng khóc cô gái nhỏ, Á Hiên sẽ đem anh đi nấu cháo mất"-Văn Phong

"Tôi không kỳ thị cậu đâu, đừng lo lắng"-Tử Khiết

"Cậu đang quan tâm tôi đấy à"-Văn Phong

Tử mặt mỏng Khiết chợt đỏ mặt, Văn Phong chỉ thấy Tử Khiết có chút dễ thương bèn không cố trêu nữa

"Em cũng không nghĩ đó là bệnh đâu, em cũng không thật sự thích con gái. Nên là anh đừng lo"-Nhiên Kỳ

"Tôi cũng giống Nhiên Kỳ"-Như Yến

"Ừ"-Á Hiên

Thấy Á Hiên 'Ừ' một tiếng trong lòng Nhiên Kỳ thầm vui mừng, ngó trộm anh một cái bèn đỏ mặt. Mọi hành động của Nhiên Kỳ được Á Hiên in vào trong tim trông con người này thật ngây thơ. Tiếp theo Giai Kỳ là người thay mặt hai anh em nhà cô mà kể chuyện.

Năm Á Hiên 8 tuổi và Giai Kỳ 6 tuổi, ba mẹ họ bị ám sát đến nổi mất mạng. Tìm thấy xác nhưng không kịp chôn thì hai anh em liền bị họ hàng vây hãm, vì cái gì à. Vì gia sản mà ba mẹ hai người để lại, lúc đó bác Liêm quản gia trung thành của hai người đã theo di nguyện của ông bà chủ mà đưa họ đi. Bác ấy dẫn hai người đến một khu rừng rậm, bên trong có rất nhiều thú dữ.

Giai Kỳ và Á Hiên được bác quản gia Liêm chỉ dạy tận tình, suốt ngày luyện tập. Cơ thể trẻ con của hai người nhiều lần chịu không nổi mà đau nhức, Giai Kỳ có lẽ ổn hơn Á Hiên vì cô được miễn cho đến khi tròn 12 tuổi. Thế là ngày qua ngày buổi tập luyện của Á Hiên không ngừng tăng lên...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của wdr queen