[Mạt Thế] Trong Sinh Thời Kỳ Diệt Vong

Lượt đọc: 3375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 45
quá khứ của tử khiết

❊ ❊ ❊

Đám người mặt dày này thế mà lại ngồi lỳ trên xe của họ, Văn Phong cười nhẹ nhấn vào cái nút đỏ phía dưới cần điều khiển. Bỗng mấy cái ghế bay lên hết, đám người kia được tiễn thẳng ra ngoài. Cô con gái Tử Hoa gào lên mắng mỏ

"Mấy người điên à có biết làm vậy nguy hiểm lắm không hả?"

"Ôi xin lỗi tôi cố tình đấy "

Họ khử trùng chỗ ngồi sau đó bước lên xe, Tử Khiêm bỗng chắn đầu xe lại. Bà ta cũng không phải dang vừa, giọng oan oan cả lên làm tang thi chú ý đi về phía này. Á Hiên thấy tình hình tang thi tiến đến bèn ra lệnh cho Như Yến, Giai Kỳ, Tử Khiết đi giải quyết. Đám tang thi lấn tới chỗ ba người kia, Nhiên Kỳ nhìn qua chợt thấy, cậu thở dài một hơi. Văn Phong mở nóc xe ra, Nhiên Kỳ theo đó mà phi thẳng ra ngoài chạy tới đám người kia.

Mặt cả 3 người tái mép, Tử Hoa thấy tanh thi tới gần bèn sợ hãi di chuyển dị năng phóng lung tung. Vu Nhiên Kỳ vừa phải chém tang thi vừa phản lại đám dị năng này. Đã cực rồi nay còn cực hơn, ả ta thấy tang thi bị giết hết bèn vui mừng tưởng anh người kia tới cứu mình. Chưa kịp suy diễn tương lai thì Nhiên Kỳ đã đánh gãy mộng của ả, vậy là thêm một bậc thù ghét dành cho Nhiên Kỳ. Vu Nhiên Kỳ thầm than thở bản thân làm việc tốt làm mịa gì để giờ nhỏ kia quay ra thù ghét mình

Căn cứ thành phố B sai người tới tìm dị năng giả cũng nhanh thật đấy, Hoa Tử đó lại là dị năng giả hệ Thủy. Vứt 3 người kia cho đám căn cứ, Ánh Sáng quay xe nhấn ga mà bỏ đi. Chưa để bọn căn cứ phát giác ra là đã từng có người ở đây, sau vụ việc đó tâm trạng của Tử Khiết thay đổi rất nhiều. Không còn hoạt bát vui vẻ nữa thay vào đó là tính cách trầm lặng như lúc đầu họ mới gặp nhau, quả thật từ sau khi đi với Nhiên Kỳ bọn họ cảm thấy dường như tính cách thật của ban thân lộ rõ ra trong từng lời nói và cử chỉ.

Nhiên Kỳ vỗ nhẹ vai Tử Khiết an ủi cũng giống như cách trước đây anh an ủi và trấn an cậu, mọi người lo lắng hỏi hang

"Tử Khiết, anh không sao đấy chứ"-Giải Kỳ

"Có chuyện gì cứ nói ra không cần giữ một mình"-Như Yến

"Chúng ta là gia đình thế nên cậu cứ thoải mái đi"-Á Hiên

"Boss nói đúng đấy có gì nặng lòng cứ nói ra bọn tôi luôn lắng nghe cậu"-Văn Phong

"Ai cũng đều có một bí mật về quá khứ đau khổ, hay thử tin tưởng một lần mà tâm sự hết ra ngoài. Chúng ta là gia đình của nhau mà"-Nhiên Kỳ

"Đúng vậy chúng ta là gia đình của nhau"-Tử Khiết

Và thế là Tử Khiết đánh cược một ván, đánh cược vào họ và cả chính bản thân mình. Bức màn quá khứ ảm đạm kia của Tử Khiết từ từ hé mở, mọi người ngồi quây quần bên bàn tráng miệng. Vừa nhâm nhi bánh và trà vừa nghe Tử Khiết kể về quá khứ cửa bản thân

"Mọi người cũng biết rồi đấy tôi theo boss khi 14 tuổi đến giờ đã hơn 6 năm trong 6 năm đó tôi có một gia đình vô cùng hạnh phúc và ấm áp...."

{Tác giả xin phép hồi tưởng quá khứ, ở đây mình se. xưng hô Tử Khiết là cậu. Với những người khác sau này cũng vậy khi có phần quá khứ}

Tử Khiết-10tuổi, cậu bé sinh ra đã có một gia đình vô cùng hạnh phúc. Mẹ cậu An Tuệ Nhi đứng trong bếp ngoắc tay với cậu con tinh nghịch của mình

"Tử Khiết mau lại đây, mẹ có làm món con thích này. Con đoán xem là món gì nè"

"Mùi này là....là canh gà"

"Giỏi quá đúng rồi, mau rửa tay chân rồi vào ăn đi nào"

"Vâng ạ"

Tử Khiết lúc này là một cậu bé 10 tuổi vô cùng tinh nghịch và hoà đồng, thành tích học tập của cậu rất tốt. Cậu có ước mơ muốn trở thành một nhà sản xuất đồ hoạ hay đơn giản là một hoạ sĩ. Những bức tranh cậu vẽ rất đẹp chúng sinh động và có hồn vô cùng, mẹ của cậu thầm mừng rỡ luôn đem tất cả những bức tranh của đứa con bảo bối này mà cất giữ treo đầy phòng làm việc của bản thân.

An Tuệ Nhi chính là tia sáng trong trái tim bé nhỏ của Tử Khiết, là người mà cậu muốn dùng cả mạng sống của mình bảo vệ. Những câu nói muốn bảo vệ của một cậu bé ngây ngô làm An Tuệ Nhi càng thêm đau lòng

"Mẹ ơi, sau này con nhất định sẽ bảo vệ mẹ"

"Được mẹ chờ con lớn"

Nhưng chưa kịp lớn, cậu chưa kịp thực hiên lời nói của bản thân thì Tử Khiêm người ba kính yêu của cậu đã nhẫn tâm đem nhân tình và đứa con riêng của mình về nhà. Dù là con trai của ông, nhưng ông ta chưa hề thừa nhận nó. Những bức tranh cậu vẽ tặng ông, Tử Khiêm chả thèm nhìn chỉ vứt nó vào xọt rác

"Cái thứ ăn hại như mày suốt ngày vẽ vời, còn con đàn bà kia ở nhá suốt ngày ăn bám. Thật chả ra gì"

Lời nặng nề của một người lớn cứ thế đân chọt vào trái tim ngây thơ của một đứa trẻ vô tội, nhiều lần như thế là An Tuệ Nhi chạy đến ôm che lại hai bên tai của cậu. Tử Khiết nhiều lần thấy mẹ mình thầm lặng mà khóc, nhưng cậu không ngờ ông ta dám ngang nhiên đem nhân tình về nhà

Bà ta suốt ngày cậy vào sự yêu thương của ông ta mà hà sách mẹ cậu, bắt bà làm hết những công việc vốn có của giúp việc. Những người giúp việc ở đây lên tiếng phản bác lại bà ta đều bị bà ta cho nghỉ việc, ngày đó mẹ cậu đã cầm tay cậu nước mắt lã chã rơi

"Mẹ xin lỗi con Tử Khiết, là mẹ không tốt không cho con được một gia đình hạnh phúc"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của wdr queen