[Mạt Thế] Trong Sinh Thời Kỳ Diệt Vong

Lượt đọc: 3547 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 47
quá khứ của tử khiết (cuối)

❊ ❊ ❊

Điều nà lo sợ cũng đã đến, Ngọc Miên con mụ ác độc kia vẫn hành hạ gia đình bé nhỏ này của bà. Bà đã đứng lên chống lại ả bằng nhưng bằng chứng quá thuyết phục kia, nhưng bà lại một lần nữa rơi vào bế tắc. Những tên thẩm phán kia bị đồng tiền che mắt. Ngọc Miên lên kế hoạch kế thúc cuộc đời bà, bà linh tính được chuyện chẳng lành. Bỏ công việc của bản thân chạy đến trường đại học đón Tử Khiết, thấy An Tuệ Nhi tới đón liền vui mừng mà chạy nhanh qua.

Đường bây giờ rất vắng hầu như không có xe, nhưng Ngọc Miên đã sắp đặt sẵn đem hai mẹ con Tử Khiết chôn cùng nhau. Nhưng Ngọc Miên đã dùng thân thể mình che chắn cho Tử Khiết, cậu bé bình an vô sự nhưng mẹ của cậu bé đã không còn. Một cậu bé chỉ mới 15 tuổi chịu đựng cơn đau liên tiếp xảy đến, tromg tang lễ không lấy một người tới viếng thăm. Tử Khiết thu mình lại ngồi ôm hũ cho cốt của mẹ mà khóc, Ngọc Miên mỉa mai đi tới

"Thật đáng thương, đúng là mụ đàn bà đáng chết haha"

"Thứ phù thủy ác độc, tôi nguyền rủa bà một ngày nào đó bà cũng sẽ chịu đau đớn dày vò. Chết một cách thảm hại nhất"

Ả ta trừn mắt đem Tử Khiết đập không ngừng vào hòn đá, Tử Khiết bất tỉnh bà ta cũng rời đi. Lúc này một thân anh bước tới đưa Tử Khiết rời đi, cậu vẫn ôm khư khư hũ cho cốt của mẹ cậu. Chỉ trong vòng một ngày mọi thông tin về Tử Khiết đều biến mất không còn một dấu vết. Tử Khiết tỉnh dậy trong một căn phòng xa lạ kế bên là hũ cho cốt và một cuốn nhật ký. Tử Khiết biết rằng đây chính là quyển nhật ký mẹ cậu hay lén cậu viết mỗi đêm.

"Tử Khiết à con trai ngoan, mẹ yêu con rất nhiều dù vó chuyện gì xảy ra con cũng đừng báo thù nhé! Mẹ biết con sẽ đau lòng khi mẹ không còn ở bên con nữa, nhưng mẹ buộc phải rời đi. Mẹ giao con lại cho Á Hiên, thằng nhóc sẽ giúp con hoàn thiện bảm thân và đủ mạnh mẽ để thoát khỏi vòng tay hiểm ác của Ngọc Miên. Bà ta chính là căn nguyên của mọi đau khổ ta và con phải chịu đựng, ta đã thu thập đủ bằng chứng làm đủ mọi cách để bà ta trả giá cho mọi tội ác của bản thân. Nhưng đồng tiền nó lớn lắm con à, nó mua chuộc tất thẩy. Ta không có đủ khả năng đó, ta xin lỗi vì ta mà con phải chịu đau khổ. Mẹ luôn có một bí mật muốn nói cho con từ rất lâu rồi, con không phải ocn ruột của ông ta. Ông ta là em trai của ba ruột con, ba ruột con là Tử Khang. Ông ấy là một người rất đam mê hội hoạ nhưng lại theo kinh doanh một tay gánh vác cơ nghiệp của gia đình.Nhưng ông ta đã giết ba con, dành lấy cơ ngơi. Không một ai biết cả chỉ có ta, một kẻ bị hắn ép buộc phải lấy hắn. Hắn nói hắn vì ta mà giết ba con nhưng thật ra hắn chỉ vì bản thân mình, mẹ bị kìm hãm rất lâu rồi tưởng trừng con sẽ không giống như ta nhưng ta sai rồi. Mụ ta không hề muốn tha cho mẹ con mình, nên đã đày đạo cuộc sống của hai mẹ con. Mẹ rất dơ bẩn con biết không? Mẹ bị bà ta sai người bỏ thuốc cùn với tên kia xảy ra chuyện dơ bẩn, con bà ta sai người đánh con nhập viện. Mẹ lại không có tiền bén bán mình đóng điền viện phí cho con. Con suýt bị hại chết nên sau đó mẹ đã âm thầm chuyển con tới nơi khác làm phẫu thuật tránh xa bàn tay ác độc của bà ta. Mẹ bị bệnh tâm lý rất nặng, nên mẹ sẽ dùng hơi thở cuối cùng này bảo vệ con lần cuối. Con yêu đừng báo thù luật nhân quả sẽ đến thôi! Chúc con có được hanh phúc một đời bình an mà sống, chúc con gặp được người yêu con, muốn vì con nguyện hi sinh cả mạng sống"

Dòng nhật ký tuy ngắn nhưng lại ướt đẫm một mãng lớn, Tử Khiết khóc oà lên trút hết mọi cảm xúc dồn nén 5 năm qua. Ôm chặt quyển nhật ký của mẹ vào lòng từ đó cậu đi theo Á Hiên, cũng từ lúc đó con người hoạt bát, tinh nghịch kia cũng biến mất theo cái ngày mà mẹ cậu mất đi mãi mãi. Mọi người nghe xong cậu chuyện không kìm nổi nước mắt, Văn Phong ôm lấy Tử Khiết nhẹ nhàng an ủi

"Không cần như vậy, cứ khóc đi. Nếu sau này không ai bảo vệ cậu thì tôi sẽ dùng cả mạng sống của mình bảo vệ cậu. Ai đụng đến cậu chính tay tôi sẽ móc tim họ hạ mình cúi đầu dâng lên cho cậu"

"Cảm ơn"

Mọi người đang cảm động nghe được câu nói nhỏ của Văn Phong mà rùng mình từng người trong họ ôm lấy Tử Khiết mà an ủi

"Anh mạnh mẽ lắm, từ này cứ là con người thật của anh"-Giai Kỳ

"Chúng tôi sẽ bảo vệ cậu, vì cậu chính là gia đình của chúng tôi"-Như Yến

"Mọi nỗi đau anh phải chịu, bọn em sẽ giúp anh báo thù"-Nhiên Kỳ

"Mẹ cậu vẫn luôn ở bên cậu, cô ấy luôn tự hào về cậu"-Á Hiên

"Đúng vậy. Cảm ơn mọi người"

Thế là câu chuyện quá khứ đã khép màn, mở ra một tương lai đáng mong chờ dành cho Tử Khiết

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của wdr queen