Lâm Cửu còn chưa kịp bắt tay vào làm trận bàn, vừa nghe thấy lời Lục Thế Quân nói, trong lòng liền khẽ thắt lại.
Thực ra Lâm Cửu cũng đoán được đại khái mục đích của Tổng khu an toàn, hay nói chính xác hơn là mục đích của Trịnh Vĩnh Ngôn. Dẫu sao hiện tại ba anh em nhà họ Lục đều đang ở chỗ cô, gọi Lục Thế Quân về, không nghi ngờ gì chính là có chuyện cần cô giải quyết.
Tính toán thời gian, cũng đã gần đến ngày diễn ra hội nghị quốc tế. Trong ba điều kiện của bản thỏa thuận giữa cô và Trịnh Vĩnh Ngôn, cô đã nhận lời thực hiện ba nhiệm vụ quan trọng, khi đó Lâm Cửu đã đoán ngay ra là chuyện hội nghị quốc tế.
Lâm Cửu đứng dậy, quay đầu nhìn Lục Thế Quân, giả vờ như không hay biết gì.
"Nói sao đây?"
"Không có chỉ thị cụ thể, chỉ đích danh bảo tôi về Tổng khu an toàn một chuyến. Vừa nãy Lâm Tiểu Uyển và lão Tam cũng tìm tôi một lần, bảo là bên nhà máy dệt của Viện Khoa học chắc cũng sắp xong việc rồi, lúc về tôi tiện thể mang hết người và đồ đạc về luôn."
"Ừm, vậy thì anh cứ đi thôi."
Lâm Cửu nhẩm tính lại công việc trong tông môn, vẫn còn cô và Huyền Dị ở đây, vẫn xoay xở được. Lục Thế Quân không thể đi một mình, chắc chắn phải điều thêm vài người đi cùng, dù sao cũng chẳng phải chuyện gì lớn lao.
Lâm Cửu suy nghĩ một chút, đem chuyện cô đón Trịnh Dịch ở khu an toàn nhỏ vào buổi sáng kể lại cho Lục Thế Quân nghe.
"Điều kiện sống của những người sống sót không được tốt lắm. Lần này anh về Tổng khu an toàn, có thể dẫn theo vài kỹ thuật viên nuôi tằm biến dị qua đây. Tổng khu an toàn tuy đông dân nhưng môi trường tổng thể không thích hợp để trồng dâu biến dị, chi phí không hạ xuống được thì vải vóc khó mà phổ biến."
"Chi bằng cứ làm ngay dưới mắt chúng ta, một là chúng ta dùng vải vóc may quần áo thuận tiện, hai là có thể thử mở đường thương mại, để các đệ tử có thêm cơ hội rèn luyện trên đường đi."
Núi Vương Mẫu cách Tổng khu an toàn không xa, cách Nam Hoa và Đông Hoa cũng không quá cách trở, chính là vùng trung tâm. Lâm Cửu lấy từ trong hạt châu ra bản kế hoạch thương lộ mà cô có được từ Viện Khoa học Tổng khu an toàn từ lâu, khua khua trước mặt Lục Thế Quân.
"Tôi từng nói cách này khả thi, nhưng quyền chủ động phải nằm trong tay chúng ta. Anh cứ soạn thảo báo cáo đi, tôi sẽ ký tên, tin rằng phía Tổng khu an toàn sẽ rất vui lòng thôi."
"Rõ."
Lục Thế Quân nghe theo sự sắp xếp của Lâm Cửu, gương mặt góc cạnh tràn đầy vẻ dịu dàng.
Lâm Cửu chỉ đưa ra phương hướng chung, còn những chi tiết nhỏ nhặt còn lại đều phải để anh bổ sung. Lâm Cửu hiện tại đã thực sự có khí chất của một người đứng đầu.
"Lần này anh về, đoán chừng phải dùng mất một trong ba cơ hội trên thỏa thuận rồi."
Lâm Cửu cẩn thận tính toán, vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới xuất phát. Bản thân cô đối với nhiệm vụ lần này không hề có cảm giác bài xích, dù sao đi ra ngoài cũng có thể mở mang tầm mắt. Hơn nữa, nhà họ Trịnh đến giờ vẫn chưa cho cô tin tức về linh thạch hay mạch khoáng nguyên thạch, ra ngoài tìm kiếm một chút cũng tốt.
Kiếp trước, trước khi chết chính là thời điểm hội nghị quốc tế diễn ra, cho nên cô cũng chẳng nghe ngóng được tin tức gì. Về điểm này, Lâm Cửu vẫn rất tò mò.
Các quốc gia khác hiện tại tình hình ra sao, đã thực hiện được nghiên cứu gì, hay có những dị năng giả kỳ quái nào, tất cả những điều đó khiến sở thích nghiên cứu của Lâm Cửu trỗi dậy mạnh mẽ.
Nếu như cô có cơ hội học hành tử tế, chắc bây giờ cũng là một nhân viên nghiên cứu khoa học. Lâm Cửu nghĩ ngợi miên man, tâm trí dần bay xa, thần sắc có chút thẫn thờ, tất cả đều thu vào tầm mắt Lục Thế Quân.
"Nếu cô không muốn đi, tôi sẽ giúp cô từ chối."
"Không có gì để từ chối cả, tôi đã ký tên rồi, không thể lật lọng... Biết đâu trong nhiệm vụ lần này lại xảy ra chuyện gì thú vị thì sao."
Nhìn chung, Lâm Cửu vẫn rất mong chờ nhiệm vụ lần này.
"A Cửu, còn một chuyện nữa muốn thương lượng với cô." Nói đến đây, trên mặt Lục Thế Quân thoáng vẻ khó xử. Đây là lần đầu tiên Lâm Cửu nhìn thấy vẻ mặt này của anh, khá là tò mò.
"Chuyện gì?"
"Vì đã phát hiện ra khu an toàn nhỏ dưới chân núi, khoảng cách cũng rất gần... Tôi muốn đón lão gia tử đến đây, an trí trong khu an toàn nhỏ."
Suy cho cùng, Lục Thế Quân vẫn không yên tâm để Lục lão gia tử sống một mình ở Tổng khu an toàn. Kể từ sau đợt triều xác ở Tổng khu an toàn lần trước, thái độ của lão gia tử đã thay đổi rất nhiều, an tâm dưỡng lão tại gia, khoảng cách giữa ông cháu dần dần được xóa bỏ.
Dù không xóa bỏ được thì lão gia tử cũng có ơn nuôi dưỡng với ba anh em nhà họ Lục, xét về lý về tình đều phải cố gắng trông nom gần gũi. Hiện tại ba hậu duệ nhà họ Lục đều ở Tiềm Sơn Tông, thế lực của nhà họ Lục tại Bộ phòng vệ Tổng khu an toàn đã hoàn toàn tan rã, đội ngũ dưới trướng cũng đã chuyển sang tay nhà họ Trịnh. Dù Lục lão gia tử khi trẻ có công lao hiển hách, nhưng thời thế nay đã khác xưa, các gia tộc nắm thực quyền ở Tổng khu an toàn nhiều không đếm xuể, Lục Thế Quân cũng sợ Lục lão gia tử sống ở đó không được an ổn.
Thú thật, Lâm Cửu không hề bận tâm về việc này. Tuy thái độ ban đầu của Lục lão gia tử đối với cô không tốt, nhưng xét từ phía Lâm Cửu, cô không hề có chút oán hận nào. Thậm chí chuyện Đoàn Tử theo ông về nhà cũ, cô cũng chẳng nói gì.
"Tôi không có ý kiến gì, khu an toàn nhỏ tuy gần nhưng dù sao vẫn cách một đoạn. Nếu anh thật sự muốn đón người tới, chi bằng an trí thẳng trong tông môn đi."
Chỉ riêng quần thể kiến trúc trên đỉnh chủ phong của tông môn đã lớn bằng cả một thị trấn, đừng nói là hiện tại họ chưa đầy 200 người, dù có ở hai vạn người vẫn vô cùng rộng rãi, chưa kể đến tương lai khi ba mươi hai ngọn núi đều được phát triển, chỗ của Lâm Cửu thực sự không thiếu một cái sân cho ông lão.
Lâm Cửu vừa dứt lời, bất ngờ trời đất quay cuồng, cả người cô đã bị Lục Thế Quân ôm ngang eo. Lâm Cửu vóc dáng nhỏ nhắn, Lục Thế Quân nâng người lên, để cô ngồi hẳn lên cẳng tay mình, tiếp đó siết chặt cánh tay, vùi mặt vào hõm vai cô, khoang mũi tràn ngập mùi hương lạnh lẽo trên người cô.
"A Cửu, cảm ơn cô, thật sự cảm ơn!"
Lâm Cửu ngơ ngác, cô đâu có nói lời gì khiến Lục Thế Quân cảm động đến mức đó đâu nhỉ?
Tông môn rộng lớn, quả thực không thiếu chỗ ở cho một ông lão. Cô còn đang nghĩ đợi khi Phùng lão tiên sinh "nghỉ hưu" ở Viện Khoa học, cũng sẽ đón hai ông bà về đây an hưởng tuổi già. Dù Lục lão gia tử có ở trong tông môn, xác suất cô chạm mặt ông ta cũng cực kỳ thấp, cô thật sự chẳng hề để tâm chút nào, được chưa?!
Lục Thế Quân bây giờ đáng lẽ phải tìm cách thuyết phục Lục Thế Tương và Mộc Sâm mới đúng chứ?
"Được rồi, anh nên đi tìm người về Tổng khu an toàn đi, tùy anh chọn, Đoàn Tử cũng được."
Lâm Cửu vỗ vỗ đỉnh đầu Lục Thế Quân, động tác mang theo ý xoa dịu. Mái tóc ngắn dưới tay cô đâm đâm, Lâm Cửu thu tay lại, thầm nghĩ, không thể so với Đại Bạch và Nhị Bạch được.
"Anh, thả tôi xuống..."
Lục Thế Quân dùng bàn tay to nắm chặt lấy vòng eo thon của Lâm Cửu, giả vờ như không nghe thấy. Lâm Cửu chống hai tay lên vai rộng của anh, đảo mắt một cái, một tia linh lực trực tiếp chui vào huyệt ma trên người Lục Thế Quân, anh lập tức cứng đờ.
Lâm Cửu lúc này mới nhảy ra khỏi vòng tay của Lục Thế Quân, phủi tay áo, nghênh ngang bỏ đi!
Lục Thế Quân: ...
Lục Thế Quân đứng trên quảng trường nhỏ duy trì tư thế kỳ quặc đó hồi lâu, sức lực toàn thân mới quay trở lại. Anh xoa xoa cánh tay tê dại, Lục thượng tướng nhìn quanh bốn phía, may mà mọi người đều biết Lâm Cửu đang chế tạo trận bàn trên quảng trường, không ai dám đến làm phiền. Nếu không, nếu không thì... thể diện của Tông chủ phu nhân coi như không còn!