Luật Sư Hạng Nhất

Lượt đọc: 6406 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 148
148: người giấu tên 2

❊ ❊ ❊

Con người nha, vào lúc quan trọng luôn có vài hành động tiềm thức của đà điểu.

Quý cô Laura rất điển hình.

Cô trợn tròn hai mắt, nhìn chằm chằm Yên Tuy Chi lâu như bằng một thế kỷ vậy, cuối cùng mới lên tiếng hỏi: “Cậu đang cố ý dọa tôi đúng không?” Kinh hãi quá độ, cổ họng cô như bị nứt ra, giọng nói cực kì nhẹ.

“Cậu —” Cô hắng giọng, muốn khiến khí thế của mình không yếu đi, “Có phải bởi vì tối hôm qua tôi không hỏi mà đã bóp má cậu, lại đùa cậu nhiều lần như vậy, cho nên bây giờ cậu bắt đầu đùa tôi không?” Logic này giống như đã được thành lập.

Quý cô Laura càng nói càng cảm thấy có khả năng, thành công cho mình một mũi tiêm chấn định, sắc mặt dần dần khá hơn một chút.

Yên Tuy Chi: “…” Anh cũng đã nói với Laura rồi, hy vọng cô sẽ quên đi một màn hôm qua, kết quả hôm nay cô nàng xui xẻo này cứ nhất định phải nhắc lại một lần.

Không phải tìm đường chết, thì chính là đang chạy trên đường tìm cái chết, ngày này mạnh hơn ngày khác.

Đây đúng là chuyện mà Laura có thể làm được.

Yên viện trưởng bội phục gật đầu.

Ngôn ngữ tay chân cực kì tinh thâm, quý cô Laura đáng thương lý giải sai ý nghĩa của cái gật đầu này.

Cô như túm được một cọng cỏ cứu mạng, lập tức thở ra một hơi thật dài: “Đúng không? Là cố ý làm tôi sợ sao, tôi đã nói rồi… nhưng tôi không thể không thừa nhận cậu dọa rất thành công.

Vừa rồi tim tôi còn ngừng đập kìa!” “Bây giờ lòng bàn tay cũng toàn mồ hôi.” Laura chìa hai cái móng vuốt ra, đúng thật là sáng lấp lánh.

Tố khổ có bằng có chứng, Yên Tuy Chi cũng có chút không đành lòng.

Anh đi đến cạnh bàn ăn, tùy ý đặt bát lên đó, kéo ghế ra ngồi đối diện với Laura.

Anh đang nghĩ nên nói thế nào mới uyển chuyển hơn, mới có thể giảm được sự kích động cho cô nàng này.

Nhưng Laura có sở trường tìm đường chết căn bản không cho anh cơ hội — Cô rút giấy sát khuẩn ra lau tay mình, lại nhìn Yên Tuy Chi: “Được, dọa cũng đã dọa rồi, cũng đã trả thù được rồi.

Bây giờ không đùa nữa, tôi nên gọi cậu là gì?” Yên Tuy Chi đan hai tay đặt trên mặt bàn, nghe vậy nhẹ nhàng gật đầu, “Được, không đùa nữa.” Anh ngẫm nghĩ, nói: “Tên đầy đủ chắc cô cũng không thể gọi được rồi, hoặc cứ gọi theo thói quen trước kia của cô đi, thầy hoặc giáo sư, tùy ý.” “… … … …” Giáo sư Yên đã dùng chất giọng dịu dàng nhất, nhưng vẫn vô dụng như cũ.

Nhìn trạng thái cứng đơ này, có lẽ tim của quý cô Laura lại ngừng đập rồi.

Cố Yến cũng kéo ra một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh Yên Tuy Chi, bình tĩnh bổ sung một câu: “Thầy không được, gọi giáo sư đi.” “…” Yên Tuy Chi tức giận nhìn về phía hắn.

Rốt cuộc Joe cũng bỏ chăn ra, ngồi thẳng người, vội ho một tiếng nói: “Hoặc gọi viện trưởng giống tôi á.” Phản ứng của bọn họ đã hoàn toàn xác nhận thân phận của Yên Tuy Chi.

Không khí lại khiến người ta ngạt thở một lần nữa.

Nhìn sắc mặt Laura — Không nhìn được, quý cô Laura đã quay mặt đi rồi, hoàn toàn ngỏm.

Ngỏm không đến năm giây, bỗng nhiên cô lại nổ xác.

“Khoan, chờ một chút! Cậu làm gì đó?” Joe cách cô gần nhất, lanh tay lẹ mắt bắt lấy cô.

Laura: “Tìm dây thừng.” “Tìm dây thừng?” Joe thiếu gia không hiểu, “Cậu tìm dây thừng làm gì?” Laura: “Treo ngược.” Joe: “…” Hắn ta đột nhiên cảm thấy quỳ gối trên máy chạy bộ lúc trước cũng không có gì mất mặt, nhìn xem, còn có người muốn biểu diễn tự sát đây này.

“Đừng quậy nữa.” Joe thiếu gia khuyên bảo như một người bạn, “Dây thừng thì phải hỏi khách sạn, không có ở đây đâu.

Vả lại, cậu có thể treo ở đâu được?” Laura bị hắn ta lôi kéo trở lại trên ghế, sau khi chán nản một lát mới đưa tay túm chặt chăn bông của hắn ta, kéo lên che kín mặt mình.

“Cho cậu cho cậu.” Joe thiếu gia rất rộng lượng.

Laura bọc mình dưới chăn bông, sụp đổ nói: “Tôi đã làm gì… Không muốn sống nữa…” Chắc cô không muốn sống thật, che phủ mình không có một kẽ hở, không nhúc nhích giống như một ngôi mộ.

Yên Tuy Chi dở khóc dở cười: “Không thở gấp nữa?” “Không thở gấp.” Laura ồm ồm nói, “Không muốn lộ mặt.” Joe thiếu gia cực kì cảm khái: “Một màn quen thuộc cỡ nào chứ, giống như đã từng quen biết.

Lần trước hai người nhìn tôi có giống vậy không?” “Cho nên các cô các cậu bị làm sao vậy?” Yên Tuy Chi tức giận hỏi, “Tôi nhớ lại một chút xem, năm đó tôi từng làm gì với mấy người hả?” Joe ngoan ngoãn khoát tay, nói trái lương tâm: “Không có không có.” Luật sư Cố rất lý tính: “Hỏi ở trước mặt, thầy trông mong có thể nghe được đáp án gì?” Yên Tuy Chi “chậc” một tiếng, “Hỏi cậu sao?” Chắc bởi vì không chỉ một mình mình mất mặt, còn có người tiên phong là Joe.

Cũng có thể là thái độ của Yên Tuy Chi rất bình thản, lực chú ý cũng không hề đặt hoàn toàn lên người Laura, vừa lúc quan tâm đến tâm lý mất mặt của Laura.

Thế là cô bình tĩnh lại một chút, ồm ồm mở miệng: “Giáo sư… thật là giáo sư sao?” “Cô cảm thấy thế nào?” Yên Tuy Chi nói.

Đã gọi là giáo sư luôn rồi, còn có thể cảm thấy thế nào được.

“Ngài thật sự không xảy ra chuyện gì trong vụ nổ kia sao?” Laura lại hỏi.

“Xem như thế đi.” “Phần mộ cũng không phải thật?” “Đại khái được xử lý như những vụ nổ bình thường, đặt một vài thứ mang tính kỷ niệm.” “Về sau gửi tin cho ngài sẽ không phải là không có hồi âm thật sao?” “Đương nhiên.” Yên Tuy Chi dịu dàng nói.

“Tiệc rượu mùa đông còn có thể tiếp tục sao?” “Nếu như mọi người muốn tụ họp.” “Muốn.” Cuối cùng Laura xốc chăn lên, lộ ra đôi mắt đỏ ửng, “Cực kì muốn.” Cô dùng hai cánh tay che mắt, dưới lòng bàn tay trắng nõn là chóp mũi đỏ rực.

Qua nửa ngày, cô mới hít mũi, thả tay xuống, đỏ mắt cười với Yên Tuy Chi, “Thế thì quá tốt rồi…” “Có vậy mà cũng khóc.” Yên Tuy Chi rút một tờ giấy ra đưa cho cô..

Con người nha, vào lúc quan trọng luôn có vài hành động tiềm thức của đà điểu.

Quý cô Laura rất điển hình.

Cô trợn tròn hai mắt, nhìn chằm chằm Yên Tuy Chi lâu như bằng một thế kỷ vậy, cuối cùng mới lên tiếng hỏi: “Cậu đang cố ý dọa tôi đúng không?” Kinh hãi quá độ, cổ họng cô như bị nứt ra, giọng nói cực kì nhẹ.

“Cậu —” Cô hắng giọng, muốn khiến khí thế của mình không yếu đi, “Có phải bởi vì tối hôm qua tôi không hỏi mà đã bóp má cậu, lại đùa cậu nhiều lần như vậy, cho nên bây giờ cậu bắt đầu đùa tôi không?” Logic này giống như đã được thành lập.

Quý cô Laura càng nói càng cảm thấy có khả năng, thành công cho mình một mũi tiêm chấn định, sắc mặt dần dần khá hơn một chút.

Yên Tuy Chi: “…” Anh cũng đã nói với Laura rồi, hy vọng cô sẽ quên đi một màn hôm qua, kết quả hôm nay cô nàng xui xẻo này cứ nhất định phải nhắc lại một lần.

Không phải tìm đường chết, thì chính là đang chạy trên đường tìm cái chết, ngày này mạnh hơn ngày khác.

Đây đúng là chuyện mà Laura có thể làm được.

Yên viện trưởng bội phục gật đầu.

Ngôn ngữ tay chân cực kì tinh thâm, quý cô Laura đáng thương lý giải sai ý nghĩa của cái gật đầu này.

Cô như túm được một cọng cỏ cứu mạng, lập tức thở ra một hơi thật dài: “Đúng không? Là cố ý làm tôi sợ sao, tôi đã nói rồi… nhưng tôi không thể không thừa nhận cậu dọa rất thành công.

Vừa rồi tim tôi còn ngừng đập kìa!” “Bây giờ lòng bàn tay cũng toàn mồ hôi.” Laura chìa hai cái móng vuốt ra, đúng thật là sáng lấp lánh.

Tố khổ có bằng có chứng, Yên Tuy Chi cũng có chút không đành lòng.

Anh đi đến cạnh bàn ăn, tùy ý đặt bát lên đó, kéo ghế ra ngồi đối diện với Laura.

Anh đang nghĩ nên nói thế nào mới uyển chuyển hơn, mới có thể giảm được sự kích động cho cô nàng này.

Nhưng Laura có sở trường tìm đường chết căn bản không cho anh cơ hội — Cô rút giấy sát khuẩn ra lau tay mình, lại nhìn Yên Tuy Chi: “Được, dọa cũng đã dọa rồi, cũng đã trả thù được rồi.

Bây giờ không đùa nữa, tôi nên gọi cậu là gì?” Yên Tuy Chi đan hai tay đặt trên mặt bàn, nghe vậy nhẹ nhàng gật đầu, “Được, không đùa nữa.” Anh ngẫm nghĩ, nói: “Tên đầy đủ chắc cô cũng không thể gọi được rồi, hoặc cứ gọi theo thói quen trước kia của cô đi, thầy hoặc giáo sư, tùy ý.” “… … … …” Giáo sư Yên đã dùng chất giọng dịu dàng nhất, nhưng vẫn vô dụng như cũ.

Nhìn trạng thái cứng đơ này, có lẽ tim của quý cô Laura lại ngừng đập rồi.

Cố Yến cũng kéo ra một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh Yên Tuy Chi, bình tĩnh bổ sung một câu: “Thầy không được, gọi giáo sư đi.” “…” Yên Tuy Chi tức giận nhìn về phía hắn.

Rốt cuộc Joe cũng bỏ chăn ra, ngồi thẳng người, vội ho một tiếng nói: “Hoặc gọi viện trưởng giống tôi á.” Phản ứng của bọn họ đã hoàn toàn xác nhận thân phận của Yên Tuy Chi.

Không khí lại khiến người ta ngạt thở một lần nữa.

Nhìn sắc mặt Laura — Không nhìn được, quý cô Laura đã quay mặt đi rồi, hoàn toàn ngỏm.

Ngỏm không đến năm giây, bỗng nhiên cô lại nổ xác.

“Khoan, chờ một chút! Cậu làm gì đó?” Joe cách cô gần nhất, lanh tay lẹ mắt bắt lấy cô.

Laura: “Tìm dây thừng.” “Tìm dây thừng?” Joe thiếu gia không hiểu, “Cậu tìm dây thừng làm gì?” Laura: “Treo ngược.” Joe: “…” Hắn ta đột nhiên cảm thấy quỳ gối trên máy chạy bộ lúc trước cũng không có gì mất mặt, nhìn xem, còn có người muốn biểu diễn tự sát đây này.

“Đừng quậy nữa.” Joe thiếu gia khuyên bảo như một người bạn, “Dây thừng thì phải hỏi khách sạn, không có ở đây đâu.

Vả lại, cậu có thể treo ở đâu được?” Laura bị hắn ta lôi kéo trở lại trên ghế, sau khi chán nản một lát mới đưa tay túm chặt chăn bông của hắn ta, kéo lên che kín mặt mình.

“Cho cậu cho cậu.” Joe thiếu gia rất rộng lượng.

Laura bọc mình dưới chăn bông, sụp đổ nói: “Tôi đã làm gì… Không muốn sống nữa…” Chắc cô không muốn sống thật, che phủ mình không có một kẽ hở, không nhúc nhích giống như một ngôi mộ.

Yên Tuy Chi dở khóc dở cười: “Không thở gấp nữa?” “Không thở gấp.” Laura ồm ồm nói, “Không muốn lộ mặt.” Joe thiếu gia cực kì cảm khái: “Một màn quen thuộc cỡ nào chứ, giống như đã từng quen biết.

Lần trước hai người nhìn tôi có giống vậy không?” “Cho nên các cô các cậu bị làm sao vậy?” Yên Tuy Chi tức giận hỏi, “Tôi nhớ lại một chút xem, năm đó tôi từng làm gì với mấy người hả?” Joe ngoan ngoãn khoát tay, nói trái lương tâm: “Không có không có.” Luật sư Cố rất lý tính: “Hỏi ở trước mặt, thầy trông mong có thể nghe được đáp án gì?” Yên Tuy Chi “chậc” một tiếng, “Hỏi cậu sao?” Chắc bởi vì không chỉ một mình mình mất mặt, còn có người tiên phong là Joe.

Cũng có thể là thái độ của Yên Tuy Chi rất bình thản, lực chú ý cũng không hề đặt hoàn toàn lên người Laura, vừa lúc quan tâm đến tâm lý mất mặt của Laura.

Thế là cô bình tĩnh lại một chút, ồm ồm mở miệng: “Giáo sư… thật là giáo sư sao?” “Cô cảm thấy thế nào?” Yên Tuy Chi nói.

Đã gọi là giáo sư luôn rồi, còn có thể cảm thấy thế nào được.

“Ngài thật sự không xảy ra chuyện gì trong vụ nổ kia sao?” Laura lại hỏi.

“Xem như thế đi.” “Phần mộ cũng không phải thật?” “Đại khái được xử lý như những vụ nổ bình thường, đặt một vài thứ mang tính kỷ niệm.” “Về sau gửi tin cho ngài sẽ không phải là không có hồi âm thật sao?” “Đương nhiên.” Yên Tuy Chi dịu dàng nói.

“Tiệc rượu mùa đông còn có thể tiếp tục sao?” “Nếu như mọi người muốn tụ họp.” “Muốn.” Cuối cùng Laura xốc chăn lên, lộ ra đôi mắt đỏ ửng, “Cực kì muốn.” Cô dùng hai cánh tay che mắt, dưới lòng bàn tay trắng nõn là chóp mũi đỏ rực.

Qua nửa ngày, cô mới hít mũi, thả tay xuống, đỏ mắt cười với Yên Tuy Chi, “Thế thì quá tốt rồi…” “Có vậy mà cũng khóc.” Yên Tuy Chi rút một tờ giấy ra đưa cho cô..

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »