Luật Sư Hạng Nhất

Lượt đọc: 6491 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 161
161: dự đoán 1

❊ ❊ ❊

Lúc Yên Tuy Chi và Cố Yến đến phòng y tá, các cô tố cáo với họ một rổ tội trạng.

Đương nhiên, chủ yếu là với Cố Yến, dù sao mọi người đều biết hắn là luật sư của Horace · Ji.

Ở trong mắt rất nhiều người không hiểu rõ chức quyền, hắn tương đương với người giám hộ của Horace · Ji.

“Mỗi một lần tiêm truyền dịch gã đều không phối hợp, mỗi một lần!” Nhóm y tá đứng trong phòng y tá rồi không còn gò bó như ở trong phòng bệnh nữa, còn kéo khẩu trang đến tận cằm.

Miệng khép khép mở mở như gảy đậu, liệt kê ra một loạt tội trạng.

“Đi thành hình rắn luôn.” Một y tá trong đó uốn éo bàn tay thành hình chữ S sinh động, “Lúc nào cũng có thể làm như vậy để tránh mũi kim! Bình thường nằm ở trên giường không thích động đậy, vào lúc đó lại vô cùng linh hoạt!” Luật sư Cố nhớ lại cảnh tượng Horace · Ji ôm lấy y tá như chơi diều, lạnh lùng nói: “Đã may mắn được chứng kiến.” “Lúc cho gã uống thuốc cứ như bắt gã uống thuốc độc vậy, có đôi khi nhìn dáng vẻ kiên quyết kháng cự kia của gã, tôi cũng hoài nghi tôi không phải là y tá, mà là sát thủ!” Cố Yến: “…” “Amy — à, chính là cô bé phụ trách tiêm cho gã đó.” Một nữ y tá đặc biệt mạnh mẽ khác phàn nàn, “Người ta vừa trực ban một đêm, đã vô cùng mệt mỏi, còn bị gã chọc cho tức đến khóc, chúng tôi phải dỗ một hồi lâu mới khiến cô ấy bình tĩnh về nhà nghỉ ngơi, anh nói xem ngài Ji này có phải người hay không?” Yên Tuy Chi khoanh tay nghe nửa ngày giống như nghe hát, nhẹ nhàng bình luận: “Chắc chắn không phải.” Y tá cực kì căm phẫn: “Đúng thế.” Cố Yến: “…” “Vậy cuối cùng có tiêm được không?” Yên Tuy Chi hỏi.

“Hả?” Y tá sửng sốt một chút, gật đầu nói, “Được, chữa trị cho gã đâu thể làm loạn trình tự được? Mấy anh cảnh sát không nhìn được nữa nên giúp.” Yên Tuy Chi cười với cô, lại liếc Cố Yến một cái.

Hai người không nán lại lâu ở phòng y tá, sau đó đến trung tâm kiểm tra đo lường.

Sau khi tiêm xong, Horace · Ji liền bị nhét vào phòng kiểm tra.

Một phương diện, đây là kiểm tra theo thông lệ ba ngày một lần.

Một phương diện khác, có thể đám cảnh sát cũng muốn nhìn xem rốt cuộc kẻ bị tình nghi này có chuyển biến tốt đẹp hay không, đã đạt tới tiêu chuẩn xuất viện chưa.

Nếu cứ ở bệnh viện mãi, có thể bọn họ sẽ giảm thọ.

Không có nhiều người ở ngoài cửa trung tâm kiểm tra, hoàn toàn khác với sự náo nhiệt lần trước, người lây bệnh bình thường đều chuyển đến trung tâm trị liệu lây nhiễm do Manson hợp tác với Tây Phổ rồi.

Horace · Ji bởi vì có thân phận kẻ tình nghi, không tiện chuyển viện, đã trở thành một trong số ít những người còn ở Xuân Đằng.

Đại sảnh rất vắng vẻ, chỉ có đám cảnh sát canh giữ bên ngoài cửa phòng kiểm tra xụ mặt nhìn sang bên này.

Yên Tuy Chi gật đầu chào hỏi từ xa, tìm một vị trí gần đó, lại vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, nói với Cố Yến: “Đừng khoe khoang chân dài nữa, ít nhất còn phải chờ nửa giờ, cậu ngồi xuống trước đi, tôi thích nhìn thẳng.” Cố Yến thuận theo ngồi xuống bên cạnh anh, nhàn nhạt nói: “Vậy chỉ ngồi thôi vẫn không đủ, có khi còn phải cúi thấp đầu.” Yên Tuy Chi tức giận nói: “Sao cậu không nói là cưa chân đi? Tôi cũng đã ăn thiệt vì sửa đổi gen rồi, Lâm Nguyên chỉ toàn sửa tôi theo hướng thấp, đợi tôi khôi phục lại cho cậu xem.” Cố Yến rất lý tính: “Thầy xác định cao thêm 5cm có tác dụng?” Giáo sư Yên chỉ trỏ hắn: “Im miệng.” Cố Yến nhíu mày, nghe lời im miệng.

Đám cảnh sát không nghe rõ bọn họ đang nói cái gì, nhưng nhìn dáng vẻ chỉ là nói chuyện phiếm, liền quay người đi không quan tâm đến bên này nữa.

Yên Tuy Chi liếc qua chỗ bọn họ, lúc này mới hỏi Cố Yến, “Về hành vi của đương sự này của chúng ta, cậu thấy thế nào?” “Horace không tín nhiệm người trong bệnh viện, không yên lòng dùng thuốc, tính cảnh giác rất cao.” Cố Yến nói.

Đương nhiên, không thể loại bỏ tính cách của ngài Ji này vốn đã như thế, có chứng ảo tưởng bị hại cực nặng.

Nhưng Yên Tuy Chi và Cố Yến cảm thấy gã có lí do.

Hạng người nào sẽ có loại tâm lý này chứ?

“Tôi có khuynh hướng gã không phải hung thủ trực tiếp của án Ông lắc đầu.” Yên Tuy Chi nói, “Hung thủ bình thường không sợ gì cả, bởi vì nguy hiểm đến từ chính bản thân mình.

Nhưng gã lại biết một chút chuyện mà người bình thường không biết, hoặc là giấu trong lòng một vài thứ, điều này khiến gã chắc chắn mình sẽ bị người khác để mắt tới.” Điều này cũng trùng hợp với trực giác ban đầu của bọn họ — có vẻ như Horace · Ji cố ý.

Gã cố ý đặt mình vào dưới sự giám sát của cảnh sát, cố ý được sắp xếp tại khu vực công cộng, cố ý gây nên sự chú ý của dân chúng, để vô số con mắt nhìn mình chằm chằm.

Điều này khiến gã cảm thấy an toàn hơn.

Nửa giờ sau, đèn báo ở phòng kiểm tra biến đổi.

Cửa mở ra, Horace · Ji lên tiếng chào hỏi với luật sư của mình dưới cái nhìn của một đám cảnh sát: “Cuối cùng cũng nhớ tới đương sự này rồi?” Cố Yến bình tĩnh nói: “Không chắc, điều này quyết định bởi anh có bịa chuyện nữa hay không.” Horace · Ji nheo mắt lại: “Vậy hai người chờ ở chỗ này là có ý gì?” Yên Tuy Chi mỉm cười nói: “Trước tiên giúp anh kiểm tra một chút.

Xét thấy mỗi ngày anh đều có thể chọc giận một đám người, chúng tôi cần phải nhìn chằm chằm, để tránh anh bị độc chết mà không biết.” Nghe được câu đùa này, Horace · Ji cười sâu xa, “Ha ha, cậu thực tập sinh này thật thú vị.

Xem ra tôi không ủy thác nhầm người, hai người vẫn rất thông minh, vậy tôi sẽ nhìn xem, xem đến mức nào tôi có thể nói thật cho hai người.” Yên Tuy Chi: “Nói thật ra đúng là vất vả chết anh nhỉ.” Horace · Ji: “…” Bọn họ và cảnh sát cùng tiến vào phòng phân tích bên cạnh phòng kiểm tra, lấy được kết quả kiểm tra vừa mới ra lò.

Lúc này kết quả kiểm tra còn chưa kịp qua tay bác sĩ, cũng còn chưa được tải lên thiết bị, sẽ không bị động tay chân.

Cố Yến nhìn qua một lần, cũng không phát hiện ra chỗ đặc biết gì.

“Không có gì khác với mấy lần kiểm tra trước đó.” Hắn nói với Horace · Ji, “Bởi vậy có thể thấy được, trước mắt anh vẫn là an toàn.” Horace · Ji nhíu mày, giống như có chút không quá tin tưởng.

“Tối nay tôi sẽ đưa kết quả kiểm tra của anh cho chuyên gia nhìn lại một lần.” Cố Yến nói.

Horace · Ji lấy lại tinh thần, đảo mắt kiêu ngạo nói: “Nói thật ra, tôi cũng không tin chuyên gia lắm.” Yên Tuy Chi: “Vậy anh tự nghiên cứu đi.” Horace · Ji: “…” Đám cảnh sát đứng bên cạnh nhìn tờ đơn kiểm tra cũng đen mặt như cha mẹ chết.

Bởi vì mặc dù trình độ lây nhiễm của kẻ tình nghi Horace · Ji đã giảm bớt một chút xíu, nhưng cách lúc chữa được còn rất xa, không đủ để xuất viện.

“Haiz tôi cũng không rõ, không nổi mần đỏ, cũng không sống dở chết dở, mẹ nó chứ! Chưa từng thấy lây nhiễm như thế này.” Một cảnh sát với vành mắt xanh đen liếc qua chỗ Horace · Ji, nhỏ giọng chửi thề một câu, lại lầu bầu nói: “Nếu không phải… tôi cũng phải nghi ngờ bệnh viện này đang bao che kẻ tình nghi.” “Nói cái gì đó!” Một cảnh sát khác nhẹ giọng quát bảo ngưng lại.

“Dù sao tôi đã nộp đơn xin rồi, tốt nhất có thể chuyển kẻ tình nghi sang trung tâm trị liệu lây nhiễm, bên kia càng có thể hốt thuốc đúng bệnh, không phải sao?” Nhân viên cảnh sát mắt thâm quầng còn nói.

Horace · Ji nghe được vài câu lẻ tẻ, liếc qua chỗ cảnh sát mắt thâm quầng, hai mắt híp lại, bàn tay đặt xuôi bên người động mấy lần cực nhẹ.

Giống như muốn làm cái gì, nhưng rất nhanh gã lại kịp phản ứng, đút tay vào túi, nói với mấy anh cảnh sát: “Mấy vị, nói chuyện phiếm xong chưa? Tôi còn muốn về phòng bệnh nói chuyện với luật sư của tôi, mấy người có thể xin này xin nọ, nhưng không có quyền tước đi quyền lợi của tôi.” Mặt của đám cảnh sát càng đen hơn, nhưng lại không thể phản bác, chỉ có thể chán ghét bực bội nhìn mấy người.

Loại ánh mắt chán ghét này rơi vào trên người Yên Tuy Chi, thật ra anh không thèm để ý.

Nhưng khi nhìn về phía Cố Yến, anh liền không quá sảng khoái.

Thế là anh nghiêng người, vừa vặn có thể ngăn cản ánh mắt của đám cảnh sát rơi lên trên người Cố Yến.

Động tác tự nhiên đến mức giống như khi anh còn làm viện trưởng, ngẫu nhiên tỉnh bơ lại phong độ nhẹ nhàng bao che khuyết điểm vậy.

Anh khoát tay với Horace, nói đùa với đám cảnh sát: “Trừng vị Ji tiên sinh này thì được, trừng bọn tôi thì không được.” Đám cảnh sát: “…” Mười phút sau, bọn họ và Horace · Ji mặt đối mặt ngồi ở trong phòng bệnh.

Đá cảnh sát không tình nguyện đóng cửa lại giúp bọn họ, tất cả thiết bị giám sát trong phòng bệnh đều bị tắt.

Cố Yến nhắn tin cho Fizz đang ở phòng truyền nước, lại gửi báo cáo mấy lần kiểm tra của Horace · Ji cho Lâm Nguyên, cất máy đi, nhìn về phía đương sự: “Đã đến lúc anh thực hiện cam kết rồi đấy, ngài Ji, tôi muốn nghe sự thật.” Horace · Ji đang gẩy ngón tay, nghe vậy thì đưa mắt lên nhìn.

Lần này gã không giống trước đó, há miệng là bắt đầu kể chuyện xưa.

Mà suy nghĩ đắn đo một lát, sâu xa nhìn về phía Cố Yến, hỏi: “Nếu như tôi là một người tốt, có phải cậu sẽ khiến tôi được vô tội thả ra không?” Cố Yến bình tĩnh nói: “Đương nhiên.” “Vậy… nếu như tôi có tội thì sao?” Horace · Ji nói.

Cố Yến vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, “Tôi vẫn sẽ giữ gìn quyền lợi vốn có của anh.” Trên tường trong phòng trưng bày về luật sư hạng nhất của Liên Minh Liên có một câu nói thế này:

Nếu như anh là người phàm, tôi tuyệt đối sẽ không để anh bị kéo xuống Địa Ngục.

Nếu như anh là ma quỷ, tôi sẽ đưa anh đến Địa Ngục thích hợp nhất.

Nếu thời hạn thi hành án là 10 năm, tôi sẽ không để anh bị phán 11 năm.

Nếu có kì hạn, tôi sẽ không để anh bị phán tử hình.

Cố Yến nhìn Horace · Ji, nói: “Có khả năng toà án sẽ thẩm vấn rất sớm, nếu như anh không muốn gánh chịu tội ác không cần thiết, vậy tôi đề nghị anh đừng nói dối tôi.” Horace · Ji nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, mất tập trung một lát, cuối cùng mở miệng nói: “Được rồi.

Vậy tôi cho cậu một câu nói thật.

Tôi không phải hung thủ án Ông lắc đầu, nhưng mỗi một hiện trường tôi đều đặt chân đến rồi, nơi đó hẳn là còn có thể tìm được dấu vết của tôi để lại, nghiệm ra DNA của tôi, chất độc kì lạ của những người già kia, trong hành lí của tôi đều có, trên cái lồng có vân tay của tôi.

Thậm chí tôi còn biết vì sao họ lại bị nhốt vào lồng, còn có rất nhiều chi tiết liên quan nữa.

Cậu có biện pháp nào để tôi được phán vô tội đây?”

Lúc Yên Tuy Chi và Cố Yến đến phòng y tá, các cô tố cáo với họ một rổ tội trạng.

Đương nhiên, chủ yếu là với Cố Yến, dù sao mọi người đều biết hắn là luật sư của Horace · Ji.

Ở trong mắt rất nhiều người không hiểu rõ chức quyền, hắn tương đương với người giám hộ của Horace · Ji.

“Mỗi một lần tiêm truyền dịch gã đều không phối hợp, mỗi một lần!” Nhóm y tá đứng trong phòng y tá rồi không còn gò bó như ở trong phòng bệnh nữa, còn kéo khẩu trang đến tận cằm.

Miệng khép khép mở mở như gảy đậu, liệt kê ra một loạt tội trạng.

“Đi thành hình rắn luôn.” Một y tá trong đó uốn éo bàn tay thành hình chữ S sinh động, “Lúc nào cũng có thể làm như vậy để tránh mũi kim! Bình thường nằm ở trên giường không thích động đậy, vào lúc đó lại vô cùng linh hoạt!” Luật sư Cố nhớ lại cảnh tượng Horace · Ji ôm lấy y tá như chơi diều, lạnh lùng nói: “Đã may mắn được chứng kiến.” “Lúc cho gã uống thuốc cứ như bắt gã uống thuốc độc vậy, có đôi khi nhìn dáng vẻ kiên quyết kháng cự kia của gã, tôi cũng hoài nghi tôi không phải là y tá, mà là sát thủ!” Cố Yến: “…” “Amy — à, chính là cô bé phụ trách tiêm cho gã đó.” Một nữ y tá đặc biệt mạnh mẽ khác phàn nàn, “Người ta vừa trực ban một đêm, đã vô cùng mệt mỏi, còn bị gã chọc cho tức đến khóc, chúng tôi phải dỗ một hồi lâu mới khiến cô ấy bình tĩnh về nhà nghỉ ngơi, anh nói xem ngài Ji này có phải người hay không?” Yên Tuy Chi khoanh tay nghe nửa ngày giống như nghe hát, nhẹ nhàng bình luận: “Chắc chắn không phải.” Y tá cực kì căm phẫn: “Đúng thế.” Cố Yến: “…” “Vậy cuối cùng có tiêm được không?” Yên Tuy Chi hỏi.

“Hả?” Y tá sửng sốt một chút, gật đầu nói, “Được, chữa trị cho gã đâu thể làm loạn trình tự được? Mấy anh cảnh sát không nhìn được nữa nên giúp.” Yên Tuy Chi cười với cô, lại liếc Cố Yến một cái.

Hai người không nán lại lâu ở phòng y tá, sau đó đến trung tâm kiểm tra đo lường.

Sau khi tiêm xong, Horace · Ji liền bị nhét vào phòng kiểm tra.

Một phương diện, đây là kiểm tra theo thông lệ ba ngày một lần.

Một phương diện khác, có thể đám cảnh sát cũng muốn nhìn xem rốt cuộc kẻ bị tình nghi này có chuyển biến tốt đẹp hay không, đã đạt tới tiêu chuẩn xuất viện chưa.

Nếu cứ ở bệnh viện mãi, có thể bọn họ sẽ giảm thọ.

Không có nhiều người ở ngoài cửa trung tâm kiểm tra, hoàn toàn khác với sự náo nhiệt lần trước, người lây bệnh bình thường đều chuyển đến trung tâm trị liệu lây nhiễm do Manson hợp tác với Tây Phổ rồi.

Horace · Ji bởi vì có thân phận kẻ tình nghi, không tiện chuyển viện, đã trở thành một trong số ít những người còn ở Xuân Đằng.

Đại sảnh rất vắng vẻ, chỉ có đám cảnh sát canh giữ bên ngoài cửa phòng kiểm tra xụ mặt nhìn sang bên này.

Yên Tuy Chi gật đầu chào hỏi từ xa, tìm một vị trí gần đó, lại vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, nói với Cố Yến: “Đừng khoe khoang chân dài nữa, ít nhất còn phải chờ nửa giờ, cậu ngồi xuống trước đi, tôi thích nhìn thẳng.” Cố Yến thuận theo ngồi xuống bên cạnh anh, nhàn nhạt nói: “Vậy chỉ ngồi thôi vẫn không đủ, có khi còn phải cúi thấp đầu.” Yên Tuy Chi tức giận nói: “Sao cậu không nói là cưa chân đi? Tôi cũng đã ăn thiệt vì sửa đổi gen rồi, Lâm Nguyên chỉ toàn sửa tôi theo hướng thấp, đợi tôi khôi phục lại cho cậu xem.” Cố Yến rất lý tính: “Thầy xác định cao thêm 5cm có tác dụng?” Giáo sư Yên chỉ trỏ hắn: “Im miệng.” Cố Yến nhíu mày, nghe lời im miệng.

Đám cảnh sát không nghe rõ bọn họ đang nói cái gì, nhưng nhìn dáng vẻ chỉ là nói chuyện phiếm, liền quay người đi không quan tâm đến bên này nữa.

Yên Tuy Chi liếc qua chỗ bọn họ, lúc này mới hỏi Cố Yến, “Về hành vi của đương sự này của chúng ta, cậu thấy thế nào?” “Horace không tín nhiệm người trong bệnh viện, không yên lòng dùng thuốc, tính cảnh giác rất cao.” Cố Yến nói.

Đương nhiên, không thể loại bỏ tính cách của ngài Ji này vốn đã như thế, có chứng ảo tưởng bị hại cực nặng.

Nhưng Yên Tuy Chi và Cố Yến cảm thấy gã có lí do.

Hạng người nào sẽ có loại tâm lý này chứ?

“Tôi có khuynh hướng gã không phải hung thủ trực tiếp của án Ông lắc đầu.” Yên Tuy Chi nói, “Hung thủ bình thường không sợ gì cả, bởi vì nguy hiểm đến từ chính bản thân mình.

Nhưng gã lại biết một chút chuyện mà người bình thường không biết, hoặc là giấu trong lòng một vài thứ, điều này khiến gã chắc chắn mình sẽ bị người khác để mắt tới.” Điều này cũng trùng hợp với trực giác ban đầu của bọn họ — có vẻ như Horace · Ji cố ý.

Gã cố ý đặt mình vào dưới sự giám sát của cảnh sát, cố ý được sắp xếp tại khu vực công cộng, cố ý gây nên sự chú ý của dân chúng, để vô số con mắt nhìn mình chằm chằm.

Điều này khiến gã cảm thấy an toàn hơn.

Nửa giờ sau, đèn báo ở phòng kiểm tra biến đổi.

Cửa mở ra, Horace · Ji lên tiếng chào hỏi với luật sư của mình dưới cái nhìn của một đám cảnh sát: “Cuối cùng cũng nhớ tới đương sự này rồi?” Cố Yến bình tĩnh nói: “Không chắc, điều này quyết định bởi anh có bịa chuyện nữa hay không.” Horace · Ji nheo mắt lại: “Vậy hai người chờ ở chỗ này là có ý gì?” Yên Tuy Chi mỉm cười nói: “Trước tiên giúp anh kiểm tra một chút.

Xét thấy mỗi ngày anh đều có thể chọc giận một đám người, chúng tôi cần phải nhìn chằm chằm, để tránh anh bị độc chết mà không biết.” Nghe được câu đùa này, Horace · Ji cười sâu xa, “Ha ha, cậu thực tập sinh này thật thú vị.

Xem ra tôi không ủy thác nhầm người, hai người vẫn rất thông minh, vậy tôi sẽ nhìn xem, xem đến mức nào tôi có thể nói thật cho hai người.” Yên Tuy Chi: “Nói thật ra đúng là vất vả chết anh nhỉ.” Horace · Ji: “…” Bọn họ và cảnh sát cùng tiến vào phòng phân tích bên cạnh phòng kiểm tra, lấy được kết quả kiểm tra vừa mới ra lò.

Lúc này kết quả kiểm tra còn chưa kịp qua tay bác sĩ, cũng còn chưa được tải lên thiết bị, sẽ không bị động tay chân.

Cố Yến nhìn qua một lần, cũng không phát hiện ra chỗ đặc biết gì.

“Không có gì khác với mấy lần kiểm tra trước đó.” Hắn nói với Horace · Ji, “Bởi vậy có thể thấy được, trước mắt anh vẫn là an toàn.” Horace · Ji nhíu mày, giống như có chút không quá tin tưởng.

“Tối nay tôi sẽ đưa kết quả kiểm tra của anh cho chuyên gia nhìn lại một lần.” Cố Yến nói.

Horace · Ji lấy lại tinh thần, đảo mắt kiêu ngạo nói: “Nói thật ra, tôi cũng không tin chuyên gia lắm.” Yên Tuy Chi: “Vậy anh tự nghiên cứu đi.” Horace · Ji: “…” Đám cảnh sát đứng bên cạnh nhìn tờ đơn kiểm tra cũng đen mặt như cha mẹ chết.

Bởi vì mặc dù trình độ lây nhiễm của kẻ tình nghi Horace · Ji đã giảm bớt một chút xíu, nhưng cách lúc chữa được còn rất xa, không đủ để xuất viện.

“Haiz tôi cũng không rõ, không nổi mần đỏ, cũng không sống dở chết dở, mẹ nó chứ! Chưa từng thấy lây nhiễm như thế này.” Một cảnh sát với vành mắt xanh đen liếc qua chỗ Horace · Ji, nhỏ giọng chửi thề một câu, lại lầu bầu nói: “Nếu không phải… tôi cũng phải nghi ngờ bệnh viện này đang bao che kẻ tình nghi.” “Nói cái gì đó!” Một cảnh sát khác nhẹ giọng quát bảo ngưng lại.

“Dù sao tôi đã nộp đơn xin rồi, tốt nhất có thể chuyển kẻ tình nghi sang trung tâm trị liệu lây nhiễm, bên kia càng có thể hốt thuốc đúng bệnh, không phải sao?” Nhân viên cảnh sát mắt thâm quầng còn nói.

Horace · Ji nghe được vài câu lẻ tẻ, liếc qua chỗ cảnh sát mắt thâm quầng, hai mắt híp lại, bàn tay đặt xuôi bên người động mấy lần cực nhẹ.

Giống như muốn làm cái gì, nhưng rất nhanh gã lại kịp phản ứng, đút tay vào túi, nói với mấy anh cảnh sát: “Mấy vị, nói chuyện phiếm xong chưa? Tôi còn muốn về phòng bệnh nói chuyện với luật sư của tôi, mấy người có thể xin này xin nọ, nhưng không có quyền tước đi quyền lợi của tôi.” Mặt của đám cảnh sát càng đen hơn, nhưng lại không thể phản bác, chỉ có thể chán ghét bực bội nhìn mấy người.

Loại ánh mắt chán ghét này rơi vào trên người Yên Tuy Chi, thật ra anh không thèm để ý.

Nhưng khi nhìn về phía Cố Yến, anh liền không quá sảng khoái.

Thế là anh nghiêng người, vừa vặn có thể ngăn cản ánh mắt của đám cảnh sát rơi lên trên người Cố Yến.

Động tác tự nhiên đến mức giống như khi anh còn làm viện trưởng, ngẫu nhiên tỉnh bơ lại phong độ nhẹ nhàng bao che khuyết điểm vậy.

Anh khoát tay với Horace, nói đùa với đám cảnh sát: “Trừng vị Ji tiên sinh này thì được, trừng bọn tôi thì không được.” Đám cảnh sát: “…” Mười phút sau, bọn họ và Horace · Ji mặt đối mặt ngồi ở trong phòng bệnh.

Đá cảnh sát không tình nguyện đóng cửa lại giúp bọn họ, tất cả thiết bị giám sát trong phòng bệnh đều bị tắt.

Cố Yến nhắn tin cho Fizz đang ở phòng truyền nước, lại gửi báo cáo mấy lần kiểm tra của Horace · Ji cho Lâm Nguyên, cất máy đi, nhìn về phía đương sự: “Đã đến lúc anh thực hiện cam kết rồi đấy, ngài Ji, tôi muốn nghe sự thật.” Horace · Ji đang gẩy ngón tay, nghe vậy thì đưa mắt lên nhìn.

Lần này gã không giống trước đó, há miệng là bắt đầu kể chuyện xưa.

Mà suy nghĩ đắn đo một lát, sâu xa nhìn về phía Cố Yến, hỏi: “Nếu như tôi là một người tốt, có phải cậu sẽ khiến tôi được vô tội thả ra không?” Cố Yến bình tĩnh nói: “Đương nhiên.” “Vậy… nếu như tôi có tội thì sao?” Horace · Ji nói.

Cố Yến vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, “Tôi vẫn sẽ giữ gìn quyền lợi vốn có của anh.” Trên tường trong phòng trưng bày về luật sư hạng nhất của Liên Minh Liên có một câu nói thế này:

Nếu như anh là người phàm, tôi tuyệt đối sẽ không để anh bị kéo xuống Địa Ngục.

Nếu như anh là ma quỷ, tôi sẽ đưa anh đến Địa Ngục thích hợp nhất.

Nếu thời hạn thi hành án là 10 năm, tôi sẽ không để anh bị phán 11 năm.

Nếu có kì hạn, tôi sẽ không để anh bị phán tử hình.

Cố Yến nhìn Horace · Ji, nói: “Có khả năng toà án sẽ thẩm vấn rất sớm, nếu như anh không muốn gánh chịu tội ác không cần thiết, vậy tôi đề nghị anh đừng nói dối tôi.” Horace · Ji nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, mất tập trung một lát, cuối cùng mở miệng nói: “Được rồi.

Vậy tôi cho cậu một câu nói thật.

Tôi không phải hung thủ án Ông lắc đầu, nhưng mỗi một hiện trường tôi đều đặt chân đến rồi, nơi đó hẳn là còn có thể tìm được dấu vết của tôi để lại, nghiệm ra DNA của tôi, chất độc kì lạ của những người già kia, trong hành lí của tôi đều có, trên cái lồng có vân tay của tôi.

Thậm chí tôi còn biết vì sao họ lại bị nhốt vào lồng, còn có rất nhiều chi tiết liên quan nữa.

Cậu có biện pháp nào để tôi được phán vô tội đây?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »